Con gái phát hiện ra một vạt rau dại mới.

Tôi vác cuốc chạy đi đào đầy phấn khích, nhưng vì kiệt sức mà ngã nhào một cái.

Khi trèo dậy với vầng trán bê bết m/áu, trước mắt tôi bỗng xuất hiện những hàng chữ kỳ lạ.

【Điền Hương Hương vẫn còn ở đây cặm cụi đào rau dại, con của Lương Ngọc Tuyết và Đàm Diệp sắp chào đời rồi.】

【May mà mẹ con Ngọc Tuyết đã được Đàm Diệp đưa đi, nếu cứ ở lại cái vùng nông thôn khỉ ho cò gáy này, nữ chính mềm mại yếu đuối của chúng ta chỉ có thể đi đào rau dại cùng với nữ phụ mà thôi.】

【Đợi thiên tai qua đi, nữ phụ - hòn đ/á ngáng chân này biến mất, nam chính và nữ chính - cặp đôi lỡ duyên vì trớ trêu này, sẽ có thể đường đường chính chính xuất hiện trước mặt mọi người.】

Tôi đầu óc choáng váng: "?"

Tôi không biết thế nào là nữ chính, nam chính, cũng không biết nữ phụ là gì.

Nhưng tôi biết rõ, Đàm Diệp là người chồng đã kết hôn bảy năm của tôi, còn Lương Ngọc Tuyết, là cô em dâu đã góa bụa ba năm nay của chúng tôi.

1

"Mẹ ơi, mẹ chảy m/áu rồi!"

Con gái Châu Châu r/un r/ẩy chạy từ phía trước lại gần, vừa sợ hãi vừa lo lắng.

Con bé kéo tay áo định lau m/áu cho tôi, tôi gắng gượng mỉm cười: "Mẹ không sao đâu."

Tôi lấy tay che vết thương: "Mau dẫn đường đi, nếu để người khác phát hiện thì chúng ta không còn phần đâu."

Khi đến vạt rau dại mà con gái tìm thấy, tôi đã hiểu rõ những dòng chữ đó gọi là bình luận, còn tôi và con gái Châu Châu, chẳng qua chỉ là người vợ tào khang ch*t sớm và đứa con gái trong một cuốn tiểu thuyết mà thôi.

Chồng tôi, Đàm Diệp, là nam chính, còn em dâu Lương Ngọc Tuyết là nữ chính.

Họ là cặp tình nhân lỡ dở, người mà Lương Ngọc Tuyết vốn định gả là Đàm Diệp, chỉ vì trớ trêu mà rơi xuống nước, được em trai của Đàm Diệp là Đàm Giang c/ứu lên.

Vì đã có đụng chạm thân thể, lại thêm việc Lương Ngọc Tuyết xuất thân từ gia đình địa chủ thuộc thành phần "năm loại đen", nên dưới áp lực của hoàn cảnh, cô ta chỉ có thể gả cho Đàm Giang.

Khi Đàm Giang gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời, Đàm Diệp đã đứng vững chân tại Đế Đô nhờ vào y thuật xuất thần nhập hóa.

Anh ta lo lắng cho Lương Ngọc Tuyết vốn không làm nổi việc nặng, còn Lương Ngọc Tuyết cũng không thích nghi được với cuộc sống gian khổ ở nông thôn, thế là lấy cớ con gái ốm yếu cần đến thành phố lớn để điều trị, đã đón cả hai mẹ con đi.

Trong những ngày chung sống, họ dần tìm lại tình cảm xưa cũ, phá vỡ đạo đức luân thường mà đến với nhau.

Đúng vào ngày Lương Ngọc Tuyết sinh con trai cho Đàm Diệp, người vợ tào khang ở nông thôn vì con gái bị ch*t đói, trong cơn tuyệt vọng đã gieo mình xuống sông.

Đàm Diệp nhận được tin ở Đế Đô, ngoài cảm thán ra thì nhiều hơn cả là sự may mắn.

Anh ta kể tin vui này cho Lương Ngọc Tuyết, hai người ôm nhau khóc, thẳng thắn nói rằng ông trời đang nhường đường cho tình yêu của họ.

Đàm Diệp dùng chút th/ủ đo/ạn, đẩy lùi giấy khai sinh của con trai mình và Lương Ngọc Tuyết muộn hai năm.

Mười mấy năm sau khi tôi và con gái qu/a đ/ời, anh ta đưa Lương Ngọc Tuyết vinh quy bái tổ, công khai danh phận của mẹ con Lương Ngọc Tuyết. Lúc đó họ đã là người thành phố từ Đế Đô về, thân phận khác biệt một trời một vực với người trong thôn, dân làng chỉ còn biết ngưỡng m/ộ.

Chỉ có vài cụ già lác đác nhớ đến tôi, cảm thán tôi là người vợ trước bạc mệnh, sinh ra đã không có số hưởng phúc.

Châu Châu kéo tay áo tôi, kéo tôi từ những dòng bình luận trở về thực tại.

Khuôn mặt g/ầy gò của con bé đầy vẻ lo âu: "Mẹ ơi, mẹ mệt quá sao? Mẹ ngồi xuống nghỉ đi, để Châu Châu đào cho."

Con bé kéo tôi ngồi xuống, cầm chiếc cuốc nhỏ của mình lên đào.

Vừa đào vừa nói: "Giá mà có bố ở đây thì tốt, bố chắc chắn khỏe lắm, đào nhanh hơn nhiều."

Sau khi Lương Ngọc Tuyết kết hôn với Đàm Giang, nhà họ Đàm nhanh chóng tìm bà mối đến hỏi cưới tôi - một đứa trẻ mồ côi.

Khi đó Đàm Diệp đang là bác sĩ thực tập tại b/ệnh viện công xã, đối với mối nhân duyên tốt đẹp từ trên trời rơi xuống này, tôi - cô gái lớn tuổi không ai ngó ngàng - đã đồng ý ngay lập tức.

Tôi hoàn toàn không biết, Đàm Diệp và Lương Ngọc Tuyết từng có một đoạn tình cảm.

Thậm chí khi Đàm Diệp đề nghị đưa mẹ con Lương Ngọc Tuyết lên Đế Đô, tôi chỉ nghĩ Lương Ngọc Tuyết mất chồng, con gái lại ốm đ/au b/ệnh tật, là bác cả chăm sóc một chút cũng là lẽ thường tình.

Lúc đi, Đàm Diệp còn dặn dò kỹ lưỡng tôi phải chăm sóc tốt cho mẹ chồng, đợi cháu gái khỏi b/ệnh sẽ đón chúng tôi lên Đế Đô.

Họ viết thư nói b/ệnh của cháu gái khó chữa, tốn kém. Thế là suốt ba năm không về nhà, cũng chẳng gửi lấy một đồng nào về.

Họ than vãn cuộc sống thành phố lớn không dễ dàng, đến uống ngụm nước cũng phải m/ua. Thế là tôi thắt lưng buộc bụng, chắt bóp từng đồng gửi cho họ.

Tôi chưa bao giờ biết rằng, b/ệnh của cháu gái là giả, việc họ lén lút tư thông với nhau mới là thật.

Nhìn khuôn mặt ngây thơ của Châu Châu, tôi cười nói: "Vậy chúng ta đi tìm bố nhé, có được không?"

2

Châu Châu rất vui mừng, nhưng nhanh chóng xụ mặt xuống.

"Thôi đừng ạ, tiền của bố sẽ không đủ dùng đâu."

Đứa trẻ tội nghiệp và hiểu chuyện của tôi, mới sáu tuổi đã biết nghĩ cho người khác.

Nghĩ đến việc những năm qua con bé cùng tôi ăn cháo cám chỉ để chu cấp cho đôi nam nữ cẩu thả coi thường luân thường đạo lý kia, tim tôi đ/au thắt lại.

Nước mắt rơi xuống, trong làn sương mờ ảo, tôi lại nhìn thấy những dòng bình luận.

【Còn nhỏ thế mà đã biết nghĩ cho người lớn, nữ phụ nuôi dạy con rất tốt.】

【Tiếc là không phải con do nữ chính sinh ra, nên không xứng có kết cục tốt đẹp.】

【Để nhường đường cho tình yêu của nam nữ chính, ch*t vài NPC thì thấm tháp gì!】

【Ch*t muộn không bằng ch*t sớm, tiểu Châu Châu thay vì đợi nửa tháng nữa bị ch*t đói, chi bằng gặp chút t/ai n/ạn, ch*t đi cho đỡ đ/au đớn.】

Vô số bình luận trôi qua trước mắt tôi, trong đầu tôi chỉ còn lại thông tin Châu Châu sẽ ch*t sau nửa tháng nữa.

Đôi bàn tay đầy bùn đất của con gái lau lên mặt tôi: "Mẹ ơi, sao mẹ lại khóc?"

"Mẹ đang mừng rơi nước mắt đây, mẹ rất vui vì Châu Châu của mẹ hiểu chuyện đến thế."

Mừng vì tôi có thể nhìn thấy bình luận, nhìn thấy sự thật, cũng có thể tránh được kết cục bi thảm của hai mẹ con tôi.

"Nhớ lời mẹ, chuyện đi tìm bố không được nói với bất kỳ ai, kể cả bà nội cũng không được."

Châu Châu gật đầu nghiêm túc.

"Con biết rồi, đây là bí mật của con và mẹ. Bà nội không thích chúng con chạy lung tung, bà sẽ không vui đâu."

"Ừ."

Đào đầy một giỏ rau dại, tôi và Châu Châu mới trở về nhà.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm