Sau hai đêm vất vả trên tàu, tôi thực sự đã kiệt sức.

Châu Châu li/ếm môi: "Mẹ ơi, lấy được tiền rồi mình về nhà ạ? Về nhà rồi chúng mình còn được ăn th!t kho tàu không mẹ?"

Con bé vẫn còn luyến tiếc món th!t kho tàu.

Lấy được tiền là về nhà ư? Tất nhiên là không thể rồi!

Để họ ở lại đây tiếp tục hưởng phúc sao? Không nhìn thấy họ gặp quả báo, làm sao tôi cam lòng rời đi.

Tôi xoa đầu con bé mà không nói gì thêm: "Yên tâm đi, đợi về nhà rồi, chúng mình vẫn sẽ ăn th!t kho tàu, ngày nào cũng ăn."

Châu Châu cười, thì thầm: "Không cần ngày nào cũng ăn đâu ạ, một năm ăn một lần là đủ rồi."

Ngủ một giấc ngon lành, tỉnh dậy mới phát hiện hành lý của mình bị người ta lục lọi.

Không cần đoán cũng biết là ai đã vào, họ muốn tìm gì tôi đều biết, tiếc là giấy tờ tùy thân tôi đều mang theo bên người chứ không để trong hành lý.

Rất nhanh, những dòng bình luận cũng giúp tôi x/ác nhận.

【Nữ chính bụng mang dạ chửa mà làm kẻ tr/ộm, lục lọi hành lý nữ phụ, muốn tìm giấy giới thiệu và chứng minh thư của họ đấy.】

【Tìm mấy thứ đó làm gì?】

【Nữ chính muốn b/án mẹ con nữ phụ đi, kẻ trung gian đã tìm xong rồi, sáng nay nam chính sẽ dẫn người tới.】

【Trời ơi, nữ chính cũng đ/ộc á/c quá vậy!】

【Không vì mình thì trời tru đất diệt, đứng ở góc độ nữ chính thì cũng bình thường thôi mà.】

Bình thường cái con khỉ!

Tôi siết ch/ặt nắm tay đến mức kêu "rắc rắc".

Tôi và Châu Châu thức dậy vệ sinh cá nhân xong, Lương Ngọc Tuyết đã nấu xong hai tô mì lớn, bên trên còn đặt hai quả trứng chần.

"Chị dâu, ăn nhanh đi, ăn xong chắc anh cả cũng về rồi."

【Điền Hương Hương, tuyệt đối đừng ăn!】

【Hai tô mì đều bỏ th/uốc ngủ rồi, ăn vào mẹ con cô sẽ bất tỉnh nhân sự, mặc cho họ x/ẻ th!t!】

Tôi đ/è tay Châu Châu lại, khẽ nhắc con bé đừng ăn.

Còn tôi thì bưng bát lên, cầm đũa.

Lương Ngọc Tuyết khóe miệng mỉm cười, ánh mắt lại dán ch/ặt vào tôi, đợi tôi há miệng.

Mì đã đưa đến bên miệng, ý cười trên khóe môi Lương Ngọc Tuyết càng đậm.

9

Tôi đột nhiên đặt bát xuống, bật dậy đ/è Lương Ngọc Tuyết lại.

Chộp lấy bát mì nhét thẳng vào miệng cô ta.

"Không... đừng mà!"

Cô ta vừa kêu vừa né tránh.

"Mì ngon thế này, sao tôi nỡ ăn một mình, em dâu cô ăn đi!

Xem này, chị dâu đối xử với cô tốt biết bao, đến cả chồng cũng nhường cho cô rồi, một tô mì thì tính là gì."

Cô ta liều mạng né tránh, cắn ch/ặt miệng.

Tôi bịt mũi cô ta lại, buộc cô ta phải há miệng thở, nhân cơ hội này nhét một nắm mì vào.

"Mẹ ơi! C/ứu con với, có người b/ắt n/ạt mẹ con!"

Đàm Kiều Kiều nghe tiếng từ trong phòng chạy ra, dang tay chắn trước mặt Lương Ngọc Tuyết.

"Hừ, đúng là một con ranh biết bảo vệ chủ."

Lương Ngọc Tuyết liều mạng móc họng, vẫn không quên quát Đàm Kiều Kiều im miệng.

"Trong mì bỏ th/uốc chứ gì."

Lương Ngọc Tuyết trố mắt kinh ngạc.

"Trong vòng ba ngày mà tôi không có tin tức gì, chuyện của cô và Đàm Diệp sẽ xuất hiện trên khắp các mặt báo ở Đế Đô. Lương Ngọc Tuyết, đừng giở trò với tôi."

Ngay khi đến Đế Đô, tôi đã bỏ chút tiền hẹn trước với người ta, nếu trong vòng ba ngày tôi không xuất hiện, hãy giao những thứ tôi chuẩn bị cho các tòa soạn báo.

Những chuyện thế này, bình luận bảo tôi là các tòa soạn thích đưa tin nhất.

Nhất là hiện tại đang quản lý nghiêm ngặt, đâu đâu cũng bắt điển hình.

Lương Ngọc Tuyết r/un r/ẩy đôi môi, đột nhiên ôm lấy bụng dưới, gương mặt đ/au đớn.

Đàm Kiều Kiều chỉ xuống đất hét lên: "Mẹ ơi, mẹ chảy m/áu rồi!"

Chắc là sắp sinh rồi đây, sớm hơn kiếp trước vài ngày.

Lương Ngọc Tuyết nắm ch/ặt tay con bé: "Mau đi tìm bố con đi!"

"Ngọc Tuyết, Ngọc Tuyết!"

Đàm Diệp đột nhiên xuất hiện, phía sau còn dẫn theo hai người đàn bà trung niên lạ mặt.

"Điền Hương Hương, cô đã làm gì Ngọc Tuyết hả?!"

Đàm Diệp gầm lên với tôi!

Tôi mặc kệ anh ta, lao ra cửa hét lớn: "Mọi người ơi, bắt bọn buôn người!"

Hai người đàn bà biến sắc, cắm đầu chạy mất.

Đàm Diệp vừa vội vừa tức, còn muốn động thủ với tôi, Lương Ngọc Tuyết vội kéo anh ta lại.

Nén đ/au, cô ta thào thào: "Đừng làm liều, cô ta có người chống lưng đấy!"

Giọng tôi không lớn lắm, ngoài kia có một hai người thò đầu ra, thấy không còn động tĩnh gì nữa thì lại yên ắng.

Đàm Diệp định đưa Lương Ngọc Tuyết đi b/ệnh viện, bị tôi chặn ở cửa.

"Tiền đâu!"

"Điền Hương Hương, cô đúng là loại chỉ biết đến tiền!"

Không còn cách nào, anh ta đành ném một bọc giấy lớn cho tôi.

Tôi mở ra, toàn là những tờ mười đồng, tổng cộng ba xấp.

Nam chính làm việc đúng là cẩn thận, hai khả năng đều đã dự tính trước.

Tôi đứng chặn ở cửa, kiểm kê tiền bạc rõ ràng rồi mới để họ rời đi.

Họ vừa đi, tôi liền bưng bát mì đến đồn công an báo án, tố cáo Lương Ngọc Tuyết bỏ th/uốc mê tôi để b/án cho bọn buôn người.

Cảnh sát lấy lời khai của tôi, lại giữ bát mì lại làm vật chứng.

Làm xong mấy việc đó, tôi dắt Châu Châu không ngừng nghỉ chạy đến b/ệnh viện.

Theo gợi ý của bình luận, tôi canh ở con đường mà kẻ th/ù không đội trời chung của Đàm Diệp nhất định phải đi qua, nhìn thấy hắn từ xa, tôi véo mạnh vào đùi mình, đ/au đến mức nước mắt rưng rưng.

"Bác sĩ ơi, bác sĩ có biết văn phòng bác sĩ Đàm Diệp ở đâu không ạ? Tôi là vợ anh ấy ở quê lên, có việc gấp cần tìm anh ấy."

"Vợ?"

Bác sĩ hói đầu lộ vẻ nghi ngờ.

Tôi vội vàng lấy giấy đăng ký kết hôn và giấy giới thiệu ra: "Tôi có giấy tờ chứng minh..."

Ông ta gi/ật lấy giấy tờ của tôi, khi nhìn rõ đúng là như vậy, mắt ông ta còn sáng hơn cả cái đầu bóng loáng của mình.

"Được được được, b/ệnh viện này tôi rành lắm, tôi dẫn hai mẹ con đi tìm."

Bác sĩ hói dẫn đường, chúng tôi nhanh chóng đến phòng b/ệnh.

Đúng là nữ chính, sinh con còn nhanh hơn người khác đi vệ sinh, mới một buổi sáng mà họ đã ôm con rồi.

Nhìn thấy chúng tôi đến, đôi tình nhân đang cười nói vui vẻ bỗng đơ người.

Bác sĩ hói đứng lên phía trước, đầy chính nghĩa: "Hay cho cái tên Đàm Diệp nhà anh, ở quê có vợ có con, lại còn tư thông với người khác sinh con, anh phạm tội l/ưu ma/nh đấy, anh có biết không?

B/ệnh viện chúng tôi không chứa chấp loại phần tử suy đồi đạo đức, nhân cách thối nát như anh, tôi đã gọi phòng bảo vệ lên, đích thân đưa anh đi chịu sự phán xét của pháp luật!"

10

Người phòng bảo vệ vừa đến, cảnh sát đồn công an cũng theo chân tới.

Đàm Diệp nhìn chằm chằm vào tôi: "Điền Hương Hương, cô đã nói cầm tiền là về quê mà."

Trong mắt anh ta bùng lên sự h/ận th/ù kinh người, ánh mắt đó như thể muốn x/é x/ác tôi ra vậy.

Tiếc là anh ta đang bị cảnh sát kh/ống ch/ế, hoàn toàn không thể nhúc nhích.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Thanh mai trúc mã chọn học sinh chuyển trường, tôi liền đổi vệ sĩ

Chương 8
Tôi vốn đào hoa xấu, thanh mai trúc mã vì bảo vệ tôi mà làm đại ca trường suốt hơn 10 năm. Cho đến khi học sinh chuyển trường mới bắt nạt tôi, lần đầu tiên cậu ấy từ chối đứng ra vì tôi. "Hứa Dao tính tình tốt lắm, có phải là do cậu quá nhạy cảm rồi không?" Tôi lặng lẽ nhìn vành tai hơi đỏ lên của Cố Sâm khi nhắc đến Hứa Dao, không nói thêm một lời nào. Tan học hôm đó, tôi tìm đến người duy nhất mà Cố Sâm không dám đụng vào. "Thuê tôi làm vệ sĩ đắt lắm đấy, lớp trưởng nhỏ, cậu trả bao nhiêu?" Chàng trai cười đẹp đẽ lại tùy ý, tôi mím môi. "Tôi không có tiền, nhưng tôi có thể làm bạn gái của cậu." "Cậu thích tôi, đúng không?" Nụ cười của Bùi Du Xuyên cứng đờ nơi khóe miệng, cậu mắng khẽ một tiếng rồi quay mặt đi không dám nhìn tôi nữa. Vệ sĩ mới ngoài việc giống như một con chó nhỏ giữ miếng ăn ra, thì chỗ nào cũng tốt. Sau khi lại giúp tôi ra mặt một lần nữa, tôi nhón chân in phần thù lao lên mặt cậu ấy. "Giải quyết hai đứa, hôn hai cái được không?" Bùi Du Xuyên nhếch môi mặc cả. Tôi cười lắc đầu, nhưng lại nhìn thấy thanh mai trúc mã với vẻ mặt u ám ở phía xa.
Hiện đại
Ngôn Tình
0
Ô Vi Chương 9