Làm đề bây giờ là sở trường của tôi rồi.
Tôi nói.
"Tôi chọn..."
B.
Tôi vung tay, t/át lại anh ta một cái.
Anh trai sững sờ.
A.
Tôi nói: "Mẹ kiếp, cút đi."
"Noãn..."
C.
Tôi đẩy mạnh anh ta ra, chạy về phòng khóa trái cửa lại.
"Tôi chọn ABC."
Hệ thống: "Điểm tuyệt đối."
21
Tôi ngồi xuống bàn học, bắt đầu sắp xếp bài tập phải làm tối nay.
Gò má hơi đ/au.
Nhưng tôi không khóc.
So với nỗi buồn, sự tổn thương, đ/au đớn.
Ngược lại, một loại cảm xúc mang tên phẫn nộ đang ch/áy càng lúc càng mạnh mẽ trong lồng ngựk tôi.
Ch/áy thành một ý chí chiến đấu gần như bạo liệt.
Tôi lật sách ra, bắt đầu học.
Mối qu/an h/ệ giữa Giang Trạm và tôi trở nên tồi tệ.
Tôi không muốn nhớ lại chuyện trước kia.
Lúc đầu.
Giang Trạm còn cố gắng nói chuyện với tôi ở nhà.
Nhưng lần nào tôi cũng tránh mặt.
Ở trường, Ngụy Ngôn cũng không còn đến gây sự với tôi như trước nữa.
Mỗi lần nộp bài tập, cậu ta chỉ liếc nhìn tôi một cái lạnh lùng.
Bộ dạng như thể chẳng thèm quan tâm đến tôi.
Tôi cũng không bận tâm lắm.
Chỉ biết cắm đầu vào học.
Khi kết quả thi cuối kỳ có, tôi đang ở nhà.
Cô chủ nhiệm chuyển tiếp bảng đỏ điện tử vào nhóm lớp.
Tôi vẫn xem từ hạng cuối cùng lên.
Đếm đến người thứ năm.
Chính là tên tôi.
Kỳ nghỉ đông tôi không đi chơi với mẹ.
Dùng tiền tiêu vặt tìm giáo viên dạy kèm 1-1 để nâng điểm.
Sau học kỳ hai lớp 11, thứ hạng của tôi vọt lên như ngồi tên lửa.
Ba trăm hạng.
Hai trăm hạng.
Một trăm hạng.
Ngụy Ngôn từ chỗ kh/inh khỉnh lúc đầu, đến thỉnh thoảng cau mày nhìn bài tập tôi nộp lên.
Rồi đến sau một kỳ thi tháng nào đó, cậu ta đứng trước bảng đỏ được dán, ánh mắt di chuyển qua lại giữa tên tôi và tên cậu ta.
Cậu ta vẫn là hạng nhất.
Nhưng tên tôi đã nằm trong top 50 rồi.
Cậu ta bắt đầu chăm chỉ hơn.
Giờ ra chơi không còn tựa vào hành lang tán gẫu, giờ tự học cũng cắm đầu vào giải đề.
Không khí học tập trong lớp vốn được tôi kéo lên nay lại càng đậm đặc hơn.
Mọi người tan học cũng luôn đến tìm tôi hỏi bài.
Thỉnh thoảng tôi lại tán gẫu cùng họ, mối qu/an h/ệ cũng ngày càng tốt hơn.
Mẹ nói "chỉ cần xinh đẹp là đủ" là lời nói dối.
Thứ thực sự khiến người ta được yêu mến, chính là sự xuất sắc của bản thân.
22
Khi tôi lên lớp 12, Giang Trạm tốt nghiệp.
Đi du học nước ngoài.
Ngày tiễn anh ấy ở sân bay, bố mẹ vây quanh nói rất nhiều chuyện.
Tôi đeo tai nghe học tiếng Anh.
"Noãn Noãn."
Giang Trạm hơi nghiêng mặt nhìn tôi, giọng nói dịu dàng: "Không nói với anh vài câu sao?"
Mẹ nháy mắt ra hiệu liên tục với tôi.
Giang Trạm mỉm cười, mày mắt dịu hòa:
"Anh muốn nói riêng với em vài câu."
Tôi gật đầu.
Đi đến góc khuất.
Anh giơ tay định chạm vào tóc tôi.
Tôi lùi lại một bước.
Tay anh dừng giữa không trung, chậm rãi thu về, khóe miệng vẫn giữ độ cong dịu dàng:
"Vẫn còn gi/ận anh sao?"
"Không ạ."
"Vậy sao không thèm để ý đến anh nữa?"
Tôi không nói gì.
Giang Trạm thở dài, trong giọng điệu mang theo sự dỗ dành:
"Hôm đó anh quá nóng gi/ận, dạo này Noãn Noãn trở nên quá xuất sắc, anh sợ em không cần anh nữa."
Anh bước tới một bước, giọng trầm xuống, mang theo một sự mê hoặc dịu dàng:
"Em biết mà, anh thích Noãn Noãn nhất."
Tôi không tiếp lời.
Anh đưa ra một hộp quà được gói bằng ruy băng vô cùng hoa lệ:
"Tặng em, Noãn Noãn."
"Cái này, từ nhỏ anh đã thấy rất hợp với em."
Tôi nhận lấy.
"Hy vọng một ngày nào đó, Noãn Noãn có thể đeo cho anh xem."
Chàng thanh niên mày mắt cong cong.
Khí chất thanh cao tuyệt trần như ánh trăng.
"Tuy nhiên--"
"Anh càng hy vọng, một ngày nào đó có thể đích thân đeo cho em."
23
Về đến nhà tôi tháo hộp ra.
Trên lớp Iót nhung nằm một chiếc vòng cổ cún con đính ren.
Ở giữa đính một chiếc chuông bạc nhỏ xíu.
Ngọt ngào đáng yêu.
Phía trong vòng cổ còn in hai chữ cái:
R.R.
Noãn Noãn.
Hệ thống đã bùng n/ổ một loạt tiếng điện tử ch/ửi bới.
Tiếng nhiễu điện lẫn với tiếng bíp bíp bị che âm.
Một tràng ch/ửi rủa đ/ứt quãng.
Tôi đậy hộp lại bỏ vào ngăn kéo.
Mở sách ra tiếp tục đọc.
Hệ thống cuối cùng cũng ch/ửi xong: "Sao không vứt đi?"
"Để lại chờ sau này đ/ốt cho nó à?"
"Khá đẹp, đ/ốt đi thì phí."
Hệ thống: "..."
Tôi cầm bút làm bài: "Để lại sau này dùng."
24
Giang Trạm đi rồi, cuộc sống của tôi không có bất kỳ thay đổi nào.
Vẫn là mỗi ngày nghiện học tập.
Đến khi khai giảng học kỳ hai lớp 12.
Thành tích của tôi đã ổn định trong top 5 toàn khối.
Thi khai giảng là hạng tư.
Nhưng muốn tiến thêm nữa thì càng khó.
Vì họ cũng đang nỗ lực.
Ngụy Ngôn vẫn là hạng nhất, nhưng không còn ung dung tự tại như trước nữa.
Tôi từ văn phòng hỏi bài xong đi ra thì vừa hay đụng mặt cậu ta.
Thiếu niên vốn có mày mắt sắc sảo nay nhuốm vẻ mệt mỏi.
Dưới mắt cũng có quầng thâm nhạt.
"Tiết Noãn Noãn."
Cậu ta gọi tôi.
Bước chân tôi khựng lại, nghiêng đầu nhìn cậu ta.
Cậu ta cười khẩy, vẫn là bộ dạng l/ưu ma/nh đáng đá/nh đò/n đó:
"Từ bỏ rồi à?"
"Dù có thi hạng tư, thì chênh lệch điểm số giữa cậu và tôi vẫn còn xa lắm."
"Tôi khuyên cậu, sớm muộn gì cũng..."
Tôi bật cười.
Ngụy Ngôn khựng lại một chút.
"Cậu sợ rồi, đúng không."
Tôi nói.
Cậu ta sững sờ.
"Ngụy Ngôn."
Tôi mỉm cười: "Cậu sợ rồi."
Thiếu niên đột ngột quay ngoắt đi, giọng hơi khàn: "Tôi không sợ."
Tôi không phủ nhận:
"Tôi sẽ thắng."
Cậu ta vung tay bỏ đi.
Bóng lưng như thể đang chạy trốn.
Kỳ lạ là.
Thùy tai cậu ta đỏ ửng.
Hệ thống: "...Nghi ngờ là M."
25
Thi tháng lớp 12.
Tôi làm xong câu cuối cùng, kiểm tra lại từ đầu đến cuối.
Thở phào nhẹ nhõm.
Hệ thống hỏi tôi: "Cảm giác thế nào?"
Tôi vừa sắp xếp lại bài làm, khóe miệng không kìm được nhếch lên: "Lần này được đấy."
Bài thi lớp 12 chấm rất nhanh.
Kết quả có ngay sau đó.
Lúc dán bảng đỏ tôi đang xem sổ lỗi sai.
Trên hành lang có bạn học reo lên là dán bảng rồi, mọi người đều chạy qua xem.
Tôi đi theo dòng người.
Trước bảng thông báo chật kín người, tôi đến muộn, bị chen lên bậc thang.
Trên bảng vinh danh người đông đúc.
Tên được sắp xếp ngay ngắn.
Có người hét: "Nhường chút, nhường chút--"
Ngụy Ngôn từ phía sau đi tới, tóc hơi rối, trên trán còn lấm tấm mồ hôi.
Cậu ta cao.
Liếc mắt một cái là thấy được vị trí hạng nhất kia.
Giây tiếp theo--
Ngụy Ngôn đột ngột quay đầu lại, tìm thấy tôi chính x/ác trong đám đông.
Tôi chạm vào ánh mắt cậu ta, cười tủm tỉm giơ ngón giữa lên.