「 em đúng là ngôi sao may mắn của anh.」
「 Em tìm đâu ra nhiều sticker đáng yêu thế này?」
「 Được chứ, em cho phép anh gọi em là Hạ Hạ.」
Phía bên kia rõ ràng là tốc độ gõ phím chậm, đang nhập tin nhắn rất lâu nhưng vẫn trả lời không kịp.
Cuối cùng chỉ gửi lại một câu.
「 Hạ Hạ.」
Đáng yêu ch*t mất thôi.
「 đá/nh máy không kịp thì anh có thể gửi tin nhắn thoại mà~」
Dòng chữ "đang nhập" phía bên kia lập tức dừng lại.
Biến thành một đoạn tin nhắn thoại mười lăm giây.
「 Em trai gửi cho anh, bảo là con gái đều thích những sticker đáng yêu kiểu này, bảo anh đừng gửi những emoji cổ lỗ sĩ như trước nữa.」
「 Cuối tuần em có thời gian không, anh có thể mời em đi hẹn hò được không?」
「 Tối hôm hẹn hò, em trai anh muốn ăn cùng chúng ta, được không em?」
Em trai của Hứa Đông Tàng.
Lòng tôi chùng xuống, chẳng phải chính là gã mà bình luận đã nói là sẽ bị ném xuống biển cho cá ăn đó sao.
Binh đến tướng chặn, nước đến đất ngăn.
Thấy thì thấy!
06
Để gặp Hứa Phong, một phần bình luận còn bi quan hơn cả tôi.
【Hứa Phong không phải dạng vừa đâu, đồ đi/ên chính hiệu cuồ/ng anh trai, nhất là khi đôi chân của anh trai nó vốn dĩ vì bảo vệ nó mới bị thương đấy.】
【Lần này nếu bị nó phát hiện pháo hôi là hàng giả, thì còn đường sống không?】
【Khó nói, thật sự khó nói...】
【Tôi ngày nào cũng xem tiểu pháo hôi để ăn cơm đấy, tôi không muốn mất đi người bạn "ăn cơm trên mạng" của mình đâu...】
Một phần khác thì đang hả hê, chỉ là phần này ngày càng ít đi.
Nghe nói là vì dạo trước ch/ửi tôi dữ quá, bị cấm ngôn vĩnh viễn rất nhiều đứa.
【Pháo hôi ch*t ti/ệt, sao còn chưa xuống vai, ngày nào cũng chiếm lấy nam chính của bé cưng nhà chúng ta, thật kinh t/ởm.】
Khi thực sự gặp Hứa Phong, khác hoàn toàn với những gì tôi tưởng tượng.
Nhìn qua cứ như một cậu sinh viên vậy.
Cách nói chuyện cũng rất xuề xòa, hoàn toàn là trạng thái của một cậu nhóc khờ khạo không đề phòng.
Trò chuyện mới biết, cậu ta còn nhỏ hơn tôi hai tuổi.
「 Hì hì, hồi nhỏ anh trai chăm sóc tốt, em mười sáu tuổi đã vào đại học, tốt nghiệp cũng sớm, hai mốt tuổi đã ra trường rồi.」
Tôi hỏi khẽ một câu: "Tốt nghiệp đại học à?"
「 Thạc sĩ đấy.」
Thấy miệng tôi há hốc không khép lại được.
Hứa Phong xua xua tay: 「 Em thế này chưa là gì đâu chị dâu, tốt nghiệp xong cũng đi làm thuê thôi, không bằng anh trai em, tay trắng làm nên, hồi nhỏ hai anh em còn ở nhà cấp bốn đấy, ôi chao, ai mà ngờ được mới mấy năm đã ở biệt thự lớn rồi.」
Giọng điệu cậu ta nói chuyện cứ như đang khoe khoang.
Cực kỳ đáng gh/ét.
Nhưng tôi lại biết những gì cậu ta nói đều là thật.
Càng đáng gh/ét hơn.
Đúng là lạc vào nhà giàu rồi.
「 Từ sau khi anh trai em bị thương năm ngoái, anh ấy đã tự khép mình lại rồi.」
「 Nhờ có chị đấy chị dâu, anh ấy mới có thể bước ra ngoài lần nữa, tâm nguyện lớn nhất đời này của em, chính là anh trai có một người hiểu rõ gốc rễ có thể ở bên cạnh anh ấy.」
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta, nhóc con này, thật là "già dặn" từ khi còn nhỏ.
Cậu ta cũng nhìn thẳng vào tôi, khẽ cười: 「 Cho nên, ai dám lừa anh trai em, em xuống địa ngục cũng phải kéo cô ta theo.」
Sự ngây thơ khờ khạo vừa nãy hoàn toàn biến mất, thay vào đó là sự tà/n nh/ẫn như rắn rết.
Tôi sợ đến mức quả xoài xanh trong tay cũng rơi xuống.
Cậu ta lập tức cúi người nhặt lên giúp tôi, thần thái hoàn toàn trở về dáng vẻ lúc mới gặp.
「 Chị dâu, quả này rơi hơi dập rồi, hay là đổi quả khác ăn đi.」
Tôi theo bản năng gật đầu: 「 Đ-được thôi.」
Hứa Phong đặt quả xoài xanh trong tay xuống, lại lấy cho tôi quả mới, lúc lấy còn đặc biệt sờ thử độ mềm cứng.
「 Ăn quả này đi chị dâu, chín vừa tới đấy.」
Tôi mím môi nhận lấy, cúi đầu lấy d/ao nhỏ gọt vỏ.
Cậu ta cũng không nói gì, cứ lặng lẽ nhìn tôi như thế.
Nhìn đến mức tôi nổi da gà.
Tôi cố tỏ ra bình tĩnh không nhìn cậu ta, một miếng xoài vừa định cho vào miệng.
Cậu ta khẽ hỏi: 「 Chị dâu, sao em nhớ anh trai từng nói, chị bị dị ứng xoài nhỉ?」
Khoảnh khắc cậu ta nói xong câu này, Hứa Đông Tàng vừa xào xong một đĩa thức ăn, ngồi xe lăn bưng đĩa ra.
Lòng tôi kinh hãi, trong ấn tượng, Bạch Oánh Oánh hình như đúng là bị dị ứng xoài.
Tiêu rồi.
Hoàn toàn tiêu rồi.
07
Hứa Phong khoanh tay vẻ mặt như đang xem kịch vui.
Cậu ta cố ý đấy.
Tôi cúi đầu không dám nhìn Hứa Đông Tàng.
Xe lăn của anh càng lúc càng tiến gần tôi.
Tiếng động xung quanh tôi cũng không nghe thấy gì nữa, chỉ còn tiếng tim đ/ập của chính mình, chói tai vô cùng.
Dưới tiếng tim đ/ập của mình, tôi chờ đợi phán quyết của tử thần.
Khoảnh khắc đó, tôi thực ra không hề sợ hãi.
Nhiều hơn cả, chỉ là cảm thấy có lỗi với Hứa Đông Tàng.
Người tốt như vậy, nếu như lúc đầu là tôi gặp anh trước thì tốt biết mấy.
Những dòng bình luận trước mắt lại chạy nhanh như bay.
【Hỏng rồi hỏng rồi, ngày lành không còn, tôi đã bảo Hứa Phong là kẻ thâm đ/ộc mà!】
【Hu hu tiểu pháo hôi của tôi, chẳng lẽ vẫn không thoát được cái kết phải xuống vai sao?】
【Pháo hôi đáng lẽ phải ch*t từ lâu rồi, sống thêm được mấy ngày này, đúng là hời cho cô ta rồi.】
【Nào các chị em, báo cáo lầu trên đi, cấm ngôn nó.】
Đĩa thức ăn đặt xuống bàn, phát ra tiếng va chạm khẽ.
Tôi nghe thấy giọng nói trầm ấm quen thuộc.
「 Em nhớ nhầm rồi, anh nói là cô ấy bị dị ứng nho.」
Hứa Phong khẳng định chắc nịch: 「 Không thể nào anh trai, em không thể nhớ nhầm được.」
Hứa Đông Tàng nhìn thẳng vào cậu ta, khí chất dịu dàng ôn hòa ngày thường hoàn toàn biến mất.
Sự lạnh lẽo bao trùm khiến người ta không thở nổi.
「 Em nhớ nhầm rồi, anh nói là nho.」
「 Đứng đó làm gì, còn không mau lại đây giúp anh làm cơm.」
「... Đến đây, anh trai.」
Hứa Phong không cam lòng nhấc chân đi theo, lúc sắp đi còn liếc nhìn tôi một cái.
「 Chậc.」
Giống như thất vọng vì không bắt quả tang được tôi.
Chậc chậc chậc, chậc thêm cái nữa là nhổ lưỡi ra đấy.
Tôi phẫn nộ vô năng về phía hướng hai người họ.
【Tiểu pháo hôi à, chú ý một chút đi, lúc rảnh thì lật lại lịch sử trò chuyện của họ xem có được không?】
【Ngày nào cũng bày ra mấy chuyện đ/áng s/ợ này, tôi đi làm cả ngày vốn đã mệt rồi, còn phải lo lắng chuyện nhà họ Lâm các người nữa.】
Có lý.
Tôi lấy điện thoại ra, chuyển sang tài khoản phụ.
Không biết là lịch sử trò chuyện của tài khoản trước không có sao lưu đám mây, nên chuyển sang thiết bị mới phần lớn không hiển thị.
Hay là do hai người họ vốn dĩ ít nói chuyện.
Tôi lật lại lịch sử trò chuyện trước khi tôi tiếp quản, mỗi ngày chỉ nói vài câu.
Có khi cả ngày chẳng có lấy một tin nhắn.