「Tôi biết, tôi biết! Ăn tr/ộm một món đồ rất có giá trị, bị kết án từ lâu rồi.」

「A, các cậu đều biết cả à?」

「Nổi tiếng thế cơ mà, chắc vào trong đó được một năm rồi nhỉ, còn phải bảy tám năm nữa mới ra được chứ?」

「Chắc vậy, chậc chậc, đúng là không nên trông mặt mà bắt hình dong.」

「Đừng nói nữa, đàn anh ra rồi kìa, đệt, đẹp trai quá, dáng người cao ráo chân dài, nhìn còn đẹp hơn cả trong ảnh nữa!」

「Có câu này không biết có nên nói không, đàn anh nhìn có vẻ rất 'biết dùng sức' nhỉ...」

Tôi ngồi ngay phía trước các cô ấy, mặt lập tức đỏ bừng.

Điều này mà cũng nhìn ra được sao?

Cái tên đáng ch*t kia, giờ eo tôi vẫn còn đ/au đây này.

Trước kia khi anh ấy còn ngồi xe lăn, anh ấy chủ yếu là kiểu "phục vụ", tôi cũng khá thích.

Giờ không cần ngồi xe lăn nữa, biến thành chia làm hai hiệp rồi.

Hiệp một vừa kết thúc, hiệp hai lại bắt đầu phục vụ tiếp.

Đúng là những dòng bình luận kia không hề lừa tôi chút nào.

Chỉ là sau khi Bạch Oánh Oánh vào tù, đã rất lâu tôi không còn nhìn thấy những dòng bình luận đó nữa.

Khoảng thời gian đó tôi bị ốm một trận rất nặng.

Trong cơn mơ màng, bên tai luôn rất ồn ào, dường như có rất nhiều người đang nói chuyện.

Nào là "Hỏng rồi, hệ thống muốn cưỡ/ng ch/ế cho pháo hôi xuống vai rồi", "Cảm giác thế giới sắp sụp đổ rồi, nhân vật chính lại có sức mạnh lớn đến thế sao?" các kiểu.

Cho đến một ngày nọ, tất cả những tiếng ồn ào đó đều biến mất.

Thay vào đó là một vòng tay ấm áp.

Giống hệt Hứa Đông Tàng.

Đợi đến khi tôi mở mắt ra lần nữa, bất ngờ phát hiện Hứa Đông Tàng đã có thể đi lại rất vững vàng.

Rõ ràng tôi nhớ trước khi hôn mê, anh ấy chỉ có thể đi lại một chút thôi.

Sau khi lễ tốt nghiệp kết thúc, tôi và Hứa Đông Tàng đi dạo trên con đường rợp bóng cây của trường.

Tôi dùng tay tạo thành một khung hình chữ nhật trước mắt.

「Hứa Đông Tàng, anh chắc chắn không ngờ được đâu, trước đây em có thể nhìn thấy những dòng chữ ở trên này đấy.」

Anh nắm tay tôi: "Chữ ư? Là chữ trên trời sao?"

「Cũng coi là vậy, nhưng đã rất lâu rồi không nhìn thấy nữa.」

「Thôi, anh cứ coi như em nói nhảm đi, làm sao trên trời lại có chữ được chứ.」

Một tiếng búng tay rất khẽ vang lên.

Những dòng bình luận trước mắt lại xuất hiện lần nữa.

【Các chị em lại đến xem Kiến Hạ để ăn cơm đây.】

【Phải đó phải đó, hôm nay mình nhận được giấy báo trúng tuyển đại học rồi, cũng đến báo tin vui cho các chị em đây.】

【Mình cũng đến báo tin vui, sau khi ly hôn mình đã đi học lên tiến sĩ, năm nay cũng giống Kiến Hạ, sắp tốt nghiệp rồi!】

【Ôi trời chúc mừng chúc mừng! Mọi người đều tuyệt vời quá!】

【Haizz, nhớ lại hồi trước Kiến Hạ có thể nhìn thấy chúng ta, giờ không thấy được nữa, vẫn thấy hơi buồn.】

【Không sao đâu, cô ấy đang nỗ lực sống tốt, chúng ta cũng vậy.】

Tôi mở to mắt: "Trời ơi, các bạn giỏi quá."

【Kiến Hạ, cậu nhìn thấy chúng mình rồi sao?!】

「Nhìn thấy rồi, nhìn thấy rồi!」

【Á á á, tốt quá, cậu phải hạnh phúc nhé.】

【Đúng vậy, chúng mình đã dõi theo cậu suốt chặng đường, giờ cậu cũng đã là một nhà thiết kế kiến trúc có chút tên tuổi rồi, Kiến Hạ à.】

Khóe mắt tôi lại nóng lên.

「Các bạn cũng vậy, mọi người đều phải hạnh phúc nhé.」

Hứa Đông Tàng nhẹ nhàng ôm lấy tôi, anh không hỏi vì sao tôi khóc, dường như ngay từ đầu anh đã biết những giọt nước mắt của tôi rơi vì ai.

Chiếc nhẫn kim cương hoa hướng dương trên ngón áp út lấp lánh.

Tôi nghĩ, nhất định chúng ta đều sẽ hạnh phúc.

(Hoàn)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm