Trăng Đêm Sáng

Chương 5

22/07/2026 23:56

Bên tai ta vang lên tiếng kêu thảm thiết của Thanh Ngô.

Thanh Ngô toàn thân ướt sũng, đ/au đớn lăn lộn trên mặt đất, trên y phục thấp thoáng vết m/áu thấm ra.

Ở phía cửa, một mụ già vứt thùng nước xuống định bỏ chạy.

Ta nghiến răng nghiến lợi gầm lên: "Bắt lấy mụ ta!"

"Người đâu, gọi đại phu, đại phu... c/ứu người với!"

Ta sốt sắng đến mức nói năng lộn xộn.

Thanh Ngô bị thương rất nặng, nửa bên mặt nát bấy, dẫu có c/ứu chữa được thì gương mặt này cũng đã huỷ hoại rồi.

Mụ già đó chính là Chu m/a m/a, người đã theo mẫu thân về nhà chồng năm xưa.

Ta biết, chuyện này chắc chắn không phải do mẫu thân làm, bà quả thực không ưa ta, thậm chí còn có chút c/ăm gh/ét, chán gh/ét ta.

Nhưng giữ ta lại vẫn còn hữu dụng.

Kẻ khả nghi nhất chính là Thương Thư Cẩm.

Thế nhưng ta thật sự không thể hiểu nổi, rốt cuộc nó muốn làm gì?

Nó thích Tằng Từ, hôn sự ta đã nhường, tại sao cứ nhất quyết bắt ta làm thiếp, sinh con đẻ cái cho nó?

Nếu nó thực sự không muốn sinh, đợi đến khi gả đi, nó sẽ phát hiện ra rằng nó đã sớm có con rồi.

Ta sai nhũ mẫu đi điều tra mới hay, con trai Chu m/a m/a là kẻ mê c/ờ b/ạc, gia sản đã sớm nướng sạch, bên ngoài còn n/ợ nặng lãi.

Thương Thư Cẩm đã đưa cho mụ năm trăm lượng bạc, cùng hai chiếc trâm vàng, một chiếc vòng vàng.

Thế là, Chu m/a m/a liền ra tay, không chút che đậy, một thùng nước sôi dội thẳng vào người ta.

Muốn huỷ hoại dung nhan, lấy mạng nhỏ của ta.

Chuyện này kinh động đến tổ mẫu, kinh động đến phụ thân.

Chu m/a m/a trực tiếp bị tống quan xử tội, mưu sát tiểu thư chủ gia là tội ch*t, không thể chối cãi.

Còn về phần Thương Thư Cẩm, lại chỉ bị ph/ạt cấm túc, bắt vào Phật đường hậu viện chép kinh bảy ngày.

Mẫu thân cũng bị cấm túc.

Thực tế ta vẫn luôn đề phòng mẫu thân và Thương Thư Cẩm, đề phòng họ giở trò, đề phòng họ hạ đ/ộc, đề phòng đủ điều.

Nhưng ta không ngờ Thương Thư Cẩm lại dùng phương pháp đơn giản th/ô b/ạo đến thế.

Gan cùng mình, không chút kiêng dè.

Hay nói cách khác, người được nuông chiều từ nhỏ, luôn cho rằng mẫu thân sẽ luôn đứng sau làm chỗ dựa cho mình?

Ta đi thăm Thanh Ngô, phủ y đã dùng th/uốc giảm đ/au, nàng đã đỡ đ/au hơn nhiều.

Ta an ủi nàng: "Thanh Ngô, năm xưa ta từng nghe Tôn thần y kể, ở Tây Vực có loại Thanh Ngọc Cao có thể làm lành vết thương, nàng yên tâm, ta đã sai người đi tìm Tôn thần y, giúp nàng tìm loại th/uốc này để chữa trị gương mặt."

Thanh Ngô ngược lại còn suy nghĩ thoáng hơn ta, cười bảo: "Tiểu thư, tuy mặt mũi ta bị thương nhưng phủ y đều nói không tổn hại đến chỗ khác, dưỡng một thời gian là ổn thôi."

"Tiểu thư tiến cung làm nương nương, bên người cũng cần có người làm việc."

"Nếu ta có gia thất, khó tránh khỏi bị liên luỵ."

"Bộ dạng này, lại vừa vặn!"

Ta nghe vậy, chỉ thấy lòng đ/au xót vô cùng.

08

Ngày mùng ba tuyển tú, lần tuyển tú này là lần đầu tiên kể từ khi quan gia đăng cơ.

Quy mô không lớn, chỉ tuyển nữ tử nhà quan lại trong kinh thành.

Tất nhiên, trúng tuyển là làm phi tần, khác với người thường.

Nhưng ta không ngờ rằng, quan gia--lại chính là vị quý nhân ta từng c/ứu giúp hai năm trước.

Trong khoảnh khắc ta ngẩng đầu lên, ta kinh ngạc, chàng cũng kinh ngạc.

Sau đó, chàng chẳng màng thân phận, đứng dậy đi tới trước mặt ta, nghiêm túc ngắm nhìn: "Vãn Nhi, sao nàng lại ở đây?"

"Thiếp cũng không biết người chính là quan gia." Ta lắp bắp nói.

Chàng mặc kệ có người ngoài, ôm ch/ặt ta vào lòng: "Vãn Nhi, nàng lừa trẫm, nàng nói nàng đã đính hôn, sau này không gặp lại nữa."

"Hoá ra không phải, nàng... nàng..."

Vì có người ngoài, những lời tâm tình chàng không tiện nói ra.

Ta mím môi cười: "Khi ấy cữu mẫu đang bàn chuyện hôn sự cho thiếp mà."

Ta nhỏ giọng kể lại chuyện mẫu thân bắt ta đổi hôn sự với muội muội.

Thay vì để chàng sai người đi dò hỏi, chi bằng tự mình nói ra còn hơn.

Nào ngờ, chuyện ta từng tức đến hộc m/áu năm xưa, chàng lại vỗ tay cười: "Tốt tốt tốt, rất tốt, đúng là ta và Vãn Nhi có duyên."

Chàng dùng bút ngự phê chọn tên ta.

"Vãn Nhi, trẫm vui lắm, nàng hãy về phủ đi, trẫm sẽ sai Lễ bộ chọn ngày lành, đón nàng tiến cung."

"Sau này, trẫm và Vãn Nhi sẽ mãi mãi bên nhau."

Ta mím môi cười, gật đầu đồng ý.

Công công truyền chỉ còn chạy nhanh hơn ta, lúc ta về tới phủ, cổng đã treo pháo, n/ổ lẹt đẹt vang dội, vô cùng náo nhiệt.

Phụ thân dẫn cả nhà mở cửa chính đón ta vào.

Lúc này ta mới biết, hoá ra quan gia trực tiếp sắc phong ta làm "Quý phi".

Quan gia vừa mới đăng cơ, hậu cung trống vắng, chỉ có một Đức phi là người cũ bên cạnh chàng.

Số còn lại chỉ là hai vị Thái dung, một vị Quý nhân.

Chẳng có phi tần nào ở ngôi cao, nay ta được phong Quý phi, chỉ đứng sau Hoàng hậu, có thể coi là một bước lên mây.

Vì lẽ đó, phụ thân tất nhiên không để ta ở cạnh chuồng ngựa nữa, vội vàng dọn dẹp Minh Hoà viện cho ta dọn vào.

Những ngày tiếp theo là cảnh các thế gia qua lại, tặng lễ, chúc mừng tấp nập.

Hôn sự của Thương Thư Cẩm và Tằng Từ định vào ngày mười lăm tháng này.

Vì vậy đối với Thương phủ mà nói, đây coi như là song hỷ lâm môn.

Chuyện vui lớn như vậy, phụ thân tất nhiên đã giải lệnh cấm túc cho mẫu thân và Thương Thư Cẩm, chỉ dặn dò họ tuyệt đối không được gây chuyện, nếu không sẽ nghiêm trị không tha.

Phụ thân còn đặc biệt bắt Thương Thư Cẩm tới dập đầu tạ lỗi với ta.

Ta hiểu ý phụ thân, ông tất nhiên mong gia trạch hoà thuận, anh chị em có thể đùm bọc lẫn nhau.

Chớ vì chút chuyện nhỏ mà sinh hiềm khích.

Vì thế, khi ta còn nhỏ, ông có thể dung túng tính khí của mẫu thân, mặc kệ bà đưa ta đi.

Nay Thương Thư Cẩm m/ua chuộc mụ già dội nước sôi vào ta, ta chỉ thiệt hại một nha đầu.

Trong mắt ông, cũng chỉ là chuyện nhỏ.

Bắt Thương Thư Cẩm dập đầu một cái là coi như xong chuyện.

Ta cười, ngồi ở ghế trên, nhìn Thương Thư Cẩm dập đầu, cung kính dâng trà cho ta.

Ta nhận chén trà, đặt sang một bên, mỉm cười.

Trong phòng không có ai khác, lúc này ta mới cố tình nói: "Muội muội, ta nói thật, muội đúng là mệnh khổ!"

"Vốn dĩ, vinh sủng phú quý này đều nên là của muội, thế mà muội lại tin lời mẫu thân, nhất quyết đổi với ta."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm