Hắn ngày hôm sau mặc một bộ đồ còn sặc sỡ hơn.
Đỏ như dầu ớt mới nấu xong.
Ta nhìn hắn, nửa ngày không nói nên lời.
Tai hắn đỏ ửng, hung dữ hỏi: "Không đẹp à?"
Ta nói: "Đẹp thì đẹp thật."
"Vậy nàng ngập ngừng cái gì?"
Ta thành thật đáp: "Chỉ là hơi chói mắt."
Tiểu Lâu cười đến mức suýt ngã khỏi ghế.
Ngày tháng cứ thế náo nhiệt trôi qua.
Trái tim vốn luôn muốn chạy trốn của ta, cũng dần dần bình ổn lại.
Không phải là không sợ nữa.
Có những đêm tỉnh giấc, ta vẫn sờ vào tờ hộ tịch dưới gối.
Sờ được tờ giấy đó, mới cảm thấy bản thân không phải là thứ ai muốn b/án đi lúc nào cũng được.
Có một lần Bùi Nghiễn Hành bắt gặp.
Hắn không cười nhạo ta, chỉ vào ngày hôm sau gửi đến một chiếc hộp gỗ.
Chiếc hộp rất chắc chắn, ổ khóa cũng rất chắc chắn.
"Để ở đây, không sợ mất."
Ba tháng sau, ta đến Hầu phủ tìm hắn.
Bùi Nghiễn Hành đang luyện ki/ếm trong viện.
Thấy ta, hắn suýt nữa ném luôn thanh ki/ếm đi.
"Sao nàng lại đến đây?"
Ta nói: "Ta nghĩ kỹ rồi."
Ngón tay hắn siết ch/ặt: "Nghĩ kỹ chuyện gì?"
Ta nhìn hắn, bỗng nhiên hơi ngượng ngùng: "Không phải ngài muốn lấy lòng ta sao?"
Hắn chuyển động yết hầu:
"Ừ."
Ta nhỏ giọng nói: "Lấy lòng được rồi."
Gió thổi qua cây hòe trong viện, lá cây xào xạc.
Bùi Nghiễn Hành đứng im tại chỗ, đôi mắt bỗng chốc đỏ hoe.
Ta cuống lên: "Ngài đừng khóc mà."
Hắn dở chứng bướng bỉnh: "Ai khóc chứ?"
Ta "ồ" một tiếng: "Vậy chắc là mắt ngài bị dính cát rồi."
Hắn ôm chầm lấy ta.
Ôm rất ch/ặt.
Hắn không nói gì nữa, nhưng tai lại đỏ bừng.
Ta vươn tay chạm vào.
Hắn nắm lấy tay ta, hung dữ nói: "Đừng có sờ lung tung."
Hắn khựng lại một chút.
"Sau này... buổi tối muốn sờ thế nào cũng được."
19
Ngày thành thân, người Xuân Phong Lâu đều đến đủ.
Vân Hành gửi một hộp nho, Tiểu Lâu gửi một nắm hạt dưa, Chiếu Dạ đàn một khúc nhạc, khiến khách khứa trong sảnh chẳng nỡ cầm đũa.
Sắc mặt Bùi Nghiễn Hành khó coi vô cùng.
Trước khi bái đường, Tiểu Lâu còn hét lớn bên ngoài: "Tiểu Hầu gia, hôm nay đừng có lại tống tân nương tử đến Xuân Phong Lâu nữa đấy!"
Cả sảnh đường cười ồ lên.
Bùi Nghiễn Hành nắm tay ta, tức đến mức lòng bàn tay nóng bừng.
Ta khẽ gãi gãi lòng bàn tay hắn.
"Đừng gi/ận, lát nữa bảo họ mừng phong bì dày một chút là được."
Hắn sững người, rồi cười.
Ta cũng cười.
Ta nhớ lại hai năm trước, nha bà kéo tai ta, bảo ta dù ch*t cũng phải giữ lấy thân nữ nhi.
Khi đó ta nghĩ, đời này của mình chắc chỉ có thể trốn trong góc khuất, tr/ộm lấy chút đồ ăn, sống qua ngày nào hay ngày đó.
Sau đó ta gặp một tiểu Hầu gia miệng lưỡi tệ hại.
Hắn tống ta vào nam phong quán, rồi lại tức tốc chạy đến đón ta.
Hắn học cách không để ta quỳ, học cách cho ta đường lui, học cách nói chuyện sao cho bớt khó nghe.
Tuy học không giỏi lắm, nhưng thế là đủ rồi.
Sau khi lễ thành, Bùi Nghiễn Hành nắm tay ta bước ra ngoài.
Ta hỏi: "Tiểu Hầu gia, tối nay có được ăn thang bánh không?"
Hắn khựng lại: "Đêm động phòng hoa chúc, nàng lại đòi ăn thang bánh?"
"Thêm hai quả trứng nhé."
Hắn nhắm mắt lại.
"Ăn."
Ta lại hỏi: "Có được thêm th!t bò không?"
Hắn nhìn ta, cuối cùng không nhịn được mà cười: "Khương Mãn, nàng muốn ăn gì, đều thêm hết."
Lòng ta bỗng chốc thấy bình yên.
Ngươi xem.
Người sống trên đời, vẫn phải có chút mong chờ.
Ví như một bát thang bánh thêm trứng thêm th!t.
Ví như một tờ hộ tịch ghi tên chính mình.
Ví như một tiểu Hầu gia miệng cứng nhưng lại rất hào phóng.
Ví như nhiều năm sau này, ta không cần phải gồng mình, không cần phải che giấu.
Ta có thể mặc váy, cũng có thể mặc đồ ngắn.
Có thể mở cửa tiệm, cũng có thể ngủ nướng.
Có thể thích người đẹp.
Cũng có thể thích hắn nhất.
--Hết