Hiếu tử nâng bước mây xanh

Chương 4

23/07/2026 04:16

07

Hoàng đế vẫn đang khổ tâm khuyên nhủ, bỗng nghe thấy tiếng thút thít nhỏ nhẹ.

Quay lại đã thấy ta quay lưng về phía hắn, vai run lên bần bật, trông vô cùng yếu đuối và bất lực.

Toàn bộ tư tưởng phong kiến trong đầu Hoàng đế lập tức trống rỗng, chỉ còn lại đạo lý lấy hiếu trị thiên hạ, ánh mắt cũng trở nên trong veo.

Hắn cẩn trọng hỏi: "Mẫu hậu, người đang khóc sao?"

Ta lau nước mắt, khẽ đáp: "Không có, nương chỉ là nhớ lại chuyện đ/au lòng mà thôi."

"Con cũng biết đấy, ông ngoại con vốn chỉ là kẻ gi*t lợn, lúc nương nhập cung, bọn họ đều coi thường ta, gọi ta là con gái đồ tể."

"Ngày trước nhà nghèo, cha mẹ không nuôi nổi nương đi học, nên nương không biết chữ. Tiên đế phong nương làm Mậu phi, ta thậm chí còn không biết chữ này đọc là gì."

"Hoàng hậu và Tần Quý phi m/ắng ta không biết x/ấu hổ, chỉ biết nịnh hót tranh sủng, ngày ngày quấn lấy thánh giá."

"Nhưng bọn họ đều xuất thân thế gia, có thể cùng Hoàng đế ngâm thơ vẽ tranh, phong lưu tao nhã, ta ngoài việc nịnh hót tranh sủng ra thì còn làm được gì nữa?"

"Ngay cả việc biết chữ, cũng là nhờ Tiên đế thương tình, đặc biệt mời đại nho đương thời dạy cho ta."

"Ý nhi, nương biết con vẫn luôn trách nương nghiêm khắc với việc học của con, ngày ngày đốc thúc con nghiên c/ứu kinh sử, chăm chỉ luyện sách luận. Chẳng lẽ nương không xót con sao? Nương thực sự sợ xuất thân nghèo hèn của mình làm liên lụy đến con!"

Hoàng đế: Ta thật đáng ch*t mà!

Hắn quỳ sụp xuống đất như chớp gi/ật, nghẹn ngào nói: "Mẫu hậu, sao người có thể nghĩ như vậy! Không có mẫu hậu thì làm gì có trẫm của ngày hôm nay!"

Ta xua tay.

"Thôi, không nói nữa. Đã là Công chúa không được đi học, thì nương cũng không làm phiền con nữa."

Hoàng đế lập tức phun lửa trong mắt, đứng phắt dậy gầm lên: "Ai nói Công chúa không được đi học! Ngày mai trẫm sẽ đưa người đi học!"

Ta đổ thêm dầu vào lửa: "Như vậy có tốt không? Họ sẽ nói con đấy, nương dù có ch*t cũng không để đứa con yêu quý nhất của mình mang tiếng x/ấu..."

Hoàng đế càng gi/ận dữ: "Mẫu hậu người cứ việc đi, ai có ý kiến, trẫm tru di cửu tộc kẻ đó!"

Được được được, đây là do con nói đấy nhé!

08

Ngày hôm sau, tại Văn Hoa điện.

Ta vừa bước vào, lão giảng sư râu tóc bạc phơ đã tức đến mức thổi râu trợn mắt gào lên: "Nữ tử sao có thể vào Văn Hoa điện!"

Hoàng đế vung tay: "Tru di cửu tộc!"

Ngự sử vội vàng chạy đến can gián: "Quy củ tổ tông không thể phế, hành động này của bệ hạ là làm lo/ạn lễ pháp!"

"Tru di cửu tộc!"

Nghiêm Kỳ lăn lộn ăn vạ: "Phụ hoàng! Dựa vào đâu mà ả được học cùng con! Con không chịu! Đuổi ả ra ngoài!"

"Tru di... à cái này không được!"

Hoàng đế nói quen miệng, suýt chút nữa tru di luôn cả chính mình.

Thấy kẻ phản đối là Tam hoàng tử vốn được mình cưng chiều, thái độ Hoàng đế dịu lại, ôn tồn nói: "Kỳ nhi, để Như Ý đi học là ý của trẫm..."

Nghiêm Kỳ lớn tiếng quát tháo: "Ả thì đọc thánh hiền thư cái gì? Ả có xứng không? Dù có đọc bao nhiêu sách thì cuối cùng cũng phải gả đi thôi!"

-- Một đứa con gái đồ tể thì đọc sách cái gì? Nó có xứng không? Dù có đọc bao nhiêu sách cũng không thể ngồi ngang hàng với chúng ta!

"Truyền ra ngoài, văn võ bá quan chắc chắn sẽ dâng sớ chỉ trích hoàng gia làm hỏng lễ pháp, thiên hạ bách tính đều sẽ chê cười hoàng thất chúng ta! Đến lúc đó triều dã dị nghị nổi lên, không chỉ nhi thần mất mặt, mà mặt mũi phụ hoàng cũng bị vứt sạch!"

-- Tưởng biết vài chữ là có thể thông hiểu kinh nghĩa, biện biệt đạo lý... thật là nực cười, mất hết thể diện hậu cung!

"Công chúa vẫn là Công chúa, dù thế nào cũng không thể kế thừa đại thống! Phụ hoàng chẳng lẽ còn trông chờ ả có thể tham nghị quốc chính như Hoàng tử sao?"

-- Con gái đồ tể vẫn là con gái đồ tể, dù thế nào cũng không gột rửa sạch cái mùi hèn hạ trên người! Nó còn tưởng mình có thể lên làm Hoàng hậu chắc?

Nghiêm Kỳ vẫn vô tri vô giác buộc tội ta mà không nhận ra sắc mặt Hoàng đế ngày càng trầm xuống.

Ta không khỏi cảm thán, sao có kẻ lại có thể giẫm trúng mọi điểm lôi của Hoàng đế một cách chuẩn x/ác như vậy.

Năm xưa căn cơ của ta nông cạn nhưng vẫn được sủng ái.

Tiên đế ép buộc người đứng đầu văn đàn, gia chủ họ Phó ở phương Bắc là Phó Nguyên dạy ta kinh sử tử tập, muốn để nhà họ Phó ủng hộ Ý nhi, dẫn đến thiên hạ dị nghị.

Phi tần trong hậu cung không dám m/ắng Hoàng đế nên trút hết lửa gi/ận lên người ta, m/ắng đủ mọi lời lẽ.

Nghiêm Ý lúc đó còn nhỏ nhưng đã ghi nhớ không sót một lời mỉa mai.

Thời khắc này, đúng như thời khắc năm xưa.

Hoàng đế bùng n/ổ cơn gi/ận, tức đến mức gào thét.

"Đồ hỗn xược! Đồ lòng lang dạ sói! Đến lượt ngươi chỉ tay năm ngón với nương của trẫm sao?"

"Trẫm thấy ngươi đúng là thứ bất hiếu hỗn trướng! Nương chịu khổ chịu nhọc cả đời, chẳng lẽ không được hưởng phúc sao? Trẫm cứ muốn để người học cùng Hoàng tử, tham nghị quốc chính, kế thừa đại thống đấy!"

"Lúc trẫm còn là Hoàng tử, trơ mắt nhìn mẫu hậu bị b/ắt n/ạt, giờ trẫm làm Hoàng đế rồi, mẫu hậu vẫn bị b/ắt n/ạt, thế thì trẫm làm Hoàng đế để làm gì!"

"Lôi ra ngoài, trượng hình ba mươi! đá/nh cho trẫm thật mạnh!"

Nghiêm Kỳ sợ đến mức ngây người, không hề phản kháng mà bị lôi đi mất.

09

Hoàng đế thề sẽ tìm cho ta người thầy tốt nhất thế gian, đáng tiếc Phó Nguyên dạy ta năm xưa đã ra đi trước ta một bước.

Hắn đành nén cơn buồn nôn, hạ lệnh bắt cháu trai của ông là Phó Tri Hàn về.

Phó Tri Hàn đã chán ngấy vị hôn quân này, lạnh mặt nói: "Dù có ch*t, ta cũng không dạy con gái ngươi! Ngươi phế bỏ triều cương, đắm chìm hưởng lạc, xem thường xã tắc, Thái hậu nương nương hiền minh nhân hậu, tuyệt đại phong hoa, sao có thể sinh ra đứa con như ngươi! Con gái ngươi chắc chắn cũng t/àn b/ạo như ngươi..."

Lời còn chưa dứt, tầm mắt bỗng lướt qua Hoàng đế, nhìn thấy ta đang nghiêng đầu quan sát hắn.

Thái độ lập tức xoay chuyển một trăm tám mươi độ.

"... Nhưng nói đi cũng phải nói lại, vừa rồi là thần thất thố, nhất thời nóng gi/ận nên nói năng thiếu suy nghĩ, mạo phạm tâm tính của Công chúa, thật sự không nên."

"Nếu Công chúa nguyện ý chuyên tâm học hành, thần nguyện ngày ngày giảng dạy kinh sử lễ nhạc cho Vĩnh Ninh Công chúa, tận tâm truyền đạo, không phụ sự gửi gắm của hoàng gia."

Hoàng đế đang cơn gi/ận chưa kịp phản ứng: "Ngươi muốn ch*t thì trẫm thành toàn cho ngươi... không đúng! Cái này đúng không nhỉ? Đúng rồi đúng rồi! Thôi bỏ đi, đã muốn dạy thì dạy cho tử tế... không đúng!"

Nhìn Phó Tri Hàn đứng cúi đầu lặng lẽ bên cạnh, ánh mắt lén lút rơi trên người ta.

Hoàng đế chợt bừng tỉnh, phát ra tiếng kêu chói tai.

"Ngươi khen nương ta hiền minh thì thôi, tại sao còn khen bà ấy tuyệt đại phong hoa? Ngươi đâu phải phụ hoàng ta, mẫu hậu ta phong hoa tuyệt đại thì liên quan gì đến ngươi? Có phải ngươi có ý đồ với mẫu hậu ta... không, con gái ta... mẫu hậu ta..."}

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

PHẢN DIỆN ALPHA CŨNG MANG THAI BỎ TRỐN SAO?

Chương 16
Tôi là tên đại phản diện ngông cuồng, xưng hùng xưng bá trong cuốn tiểu thuyết này. Phóng túng, ngông nghênh, muốn làm gì thì làm. Thế mà lại bị một Enigma đánh dấu! Sau một đêm, toàn thân tôi đau như bị xe nghiền qua. Vừa tính cất giọng chửi đổng thì trước mắt đột nhiên trôi qua từng hàng bình luận chạy trên màn hình. 【Tui gục mất, nam chính vậy mà lại đánh dấu phản diện, rốt cuộc là có ý gì đây?】 【Chờ nam chính tỉnh lại, chắc hận không thể lập tức bóp chết phản diện luôn quá.】 【Lầu trên nói chuẩn đấy, kết cục của phản diện là bị nam chính quật cho phá sản, rơi vào cảnh ăn mày rồi bị một đám lưu manh đánh chết trên phố…】 Mẹ kiếp, chọc không nổi thì tôi trốn không được chắc! Tôi run rẩy cả hai chân, xám xịt cúp đuôi bỏ chạy. Thế nhưng sau đó, cái bụng dưới của tôi lại ngày một lùm lùm to lên. Chẳng ai nói cho tôi biết, Alpha cũng có thể mang thai cả!
294
2 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
8 DẮT HỒN Chương 10
10 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hoa hòe rụng, mối hận xưa

Chương 17
Người đời đều nói Thẩm Vân Linh y thuật cao siêu, đến cả Diêm Vương thấy nàng cũng phải nhường ba phần. Thế nhưng hôm nay, nhìn người đệ đệ ruột thịt bị ngựa giẫm nát nội tạng, nàng lại hoàn toàn bó tay. Cách đó không xa, kẻ thủ ác Tiêu Cẩm Dao – người đã phóng ngựa giết chết đệ đệ nàng – đang lộ vẻ ghê tởm nhìn vết máu bắn lên vạt áo. Còn chồng nàng, Lục Nghiễn, đang quỳ xuống, cầm khăn tay lau vạt áo cho ả. Phải, chồng nàng chính là thị vệ thân cận của Tiêu Cẩm Dao. “Lục Nghiễn.” Thẩm Vân Linh ôm chặt đệ đệ, nước mắt không ngừng rơi, “Lúc đó chàng ở ngay bên cạnh ả, với thân thủ của chàng, hoàn toàn có thể ngăn con ngựa đó lại, tại sao chàng không cản?”
Kinh dị
8.94 K