Vấn đề của cậu, chúng tôi sẽ tổng hợp tài liệu báo cáo lên công xã!"

Cả hội trường im phăng phắc.

Điều này đồng nghĩa với việc Cao Đức Minh không còn nhận được một hạt lương thực nào ở đây nữa.

Ai cũng tưởng cậu ta sẽ sợ hãi mà nhận lỗi.

Vậy mà cậu ta lại cười khẩy, chẳng hề bận tâm mà ngồi xuống:

"Ai thèm chứ? Nhà tôi sẽ gửi tiền và tem lương thực cho tôi, lũ chân bùn các người."

Sau khi cuộc họp kết thúc, tất cả mọi người đều ngầm hiểu ý mà đi vòng qua cậu ta.

Cậu ta hoàn toàn trở thành kẻ cô đ/ộc.

Nhưng dường như cậu ta đổ lỗi sự cô lập này lên đầu tôi.

Một buổi tối, cậu ta chặn tôi ở cửa điểm thanh niên trí thức, ánh mắt âm u đầy oán h/ận:

"Giang Ngọc Lan, lúc trước tôi ra ngoài tìm Thanh Thanh, nếu cô ngăn tôi lại thì tôi đã không rơi xuống hố băng, tay chân cũng không bị thế này!"

Cậu ta nói cứ như thể đó là điều hiển nhiên, như thể việc tôi không ngăn cản chính là nguồn cơn khiến cậu ta tàn phế.

Tôi cảm thấy thật cạn lời, thậm chí có chút nực cười.

Tôi nhìn cậu ta, bình thản hỏi: "Cậu là trẻ con ba tuổi à? Ra ngoài còn cần người khác trông chừng?"

Cậu ta bị nghẹn họng, vẻ oán đ/ộc trên mặt càng sâu thêm, lườm tôi một cái ch/áy mặt rồi quay người bỏ đi.

Ít ngày sau, đại đội cử tôi đi gửi tài liệu ở huyện.

Khi đi ngang qua góc phố, tôi tình cờ nhìn thấy Cao Đức Minh.

Cậu ta lén lút rút một thứ từ trong ngựk ra, hạ giọng trao đổi với người khác.

Tôi nhận ra thứ đó, một chiếc đồng hồ hiệu Thượng Hải, quà trưởng thành mà nhà cậu ta tặng.

Cậu ta vốn rất trân trọng nó, giờ rõ ràng là muốn b/án đi.

9

Vì có hy vọng về thành phố, gần đây tôi thường nhận được thư của gia đình.

Trong thư, bố mẹ nhắc đến Cao Đức Minh, cậu ta nói với gia đình rằng mình đã đính hôn ở nông thôn, đối phương là con gái giám đốc nhà máy, bảo gia đình lập tức gửi phiếu m/ua hàng "ba vòng một tiếng" (xe đạp, đồng hồ, máy kh//âu, đài) đến làm sính lễ.

Còn nói rằng bố mẹ Cao Đức Minh hiện đang đi khắp nơi khoe khoang với hàng xóm.

Bảo rằng con trai có tiền đồ, tìm được đối tượng là gia đình cán bộ, sau này tiền đồ vô lượng.

Còn luôn miệng chê bai gia đình chúng tôi, may mắn vì không đính hôn với con gái của gia đình công nhân bình thường như chúng tôi.

Chuyện này làm bố mẹ tôi tức gi/ận không ít, trong thư m/ắng nhà họ Cao mấy câu.

Vì cô con dâu chưa từng gặp mặt mà vét sạch gia sản, có gì mà đáng khoe khoang.

Nhưng họ cũng thấp thỏm hỏi tôi, liệu tôi còn thích Cao Đức Minh không.

Giữa những dòng chữ đều ám chỉ nhà họ Cao không đáng tin cậy, gia phong cũng chẳng ra sao, chỉ biết trọng tiền kh/inh người.

Tôi đọc xong thư, nhìn giọng điệu đầy khí thế của bố mẹ mà không nhịn được muốn rơi lệ.

Kiếp trước tôi bị bạo hành gia đình, bố mẹ liều mạng giúp tôi ly hôn, lại bị tất cả mọi người trách m/ắng.

Cuối cùng cũng là người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh là tôi.

Giờ đây, tôi chỉ muốn lập tức quay về bên họ để hiếu kính.

Không bao lâu sau, một tin tức khiến cả điểm thanh niên trí thức bùng n/ổ:

Đất nước sắp khôi phục kỳ thi đại học.

Ngày văn bản chính thức được gửi đến đại đội, tất cả mọi người đều phát đi/ên, lục tung tủ hòm tìm sách giáo khoa cấp ba.

Trên mặt mỗi người đều là vẻ kích động, hoang mang và hỗn lo/ạn, đi khắp nơi nghe ngóng tin tức thi cử.

Tâm trạng của tôi cũng vừa kích động vừa thấp thỏm.

Tuy tôi đã ôn tập hết những cuốn sách có thể tìm được, nhưng vẫn sợ chuẩn bị không đủ kỹ lưỡng.

Tất cả thanh niên trí thức đều bắt đầu chong đèn đọc sách, chạy nước rút cho kỳ thi đại học.

Chỉ có Bạch Thanh Thanh là ngoại lệ.

Cô ta không tìm sách, cũng không hỏi han tin tức, cứ như thể việc khôi phục kỳ thi đại học không liên quan gì đến cô ta.

Một buổi tối, tôi đi lấy nước ngang qua kho của đại đội, vô tình thấy hai người đang hẹn hò.

Tôi dừng bước, nhìn rõ một trong hai người là Bạch Thanh Thanh.

Còn người đàn ông kia là cán sự Vương, người phụ trách công việc thanh niên trí thức ở công xã.

Tôi không nhịn được mà bật cười.

Nhà Cao Đức Minh vì cô ta mà vét sạch tiền tiết kiệm, đến cuối cùng, hóa ra cậu ta còn chẳng bằng một chiếc lốp dự phòng.

10

Tôi nghe thấy Bạch Thanh Thanh đắc ý nói: "Tôi đã cầm được suất về thành phố rồi, đợi khi về đó anh phải cưới tôi đấy."

Cán sự Vương cười cười, giọng điệu đầy kh/inh miệt:

"Cô giờ ngày nào cũng ở chung phòng với Cao Đức Minh, hai người không có chuyện gì chứ?"

Bạch Thanh Thanh bất mãn bĩu môi:

"Sợ cái gì? Anh ta ngủ say như ch*t, đêm nào tôi chẳng lén trốn ra ngoài để ở bên anh?"

"Anh chưa thấy vết thương của anh ta kinh t/ởm thế nào đâu, làm tôi buồn nôn đến mức không nuốt nổi cơm."

"Tôi đều là vì anh thôi, đợi vắt kiệt tiền của nhà anh ta, chúng ta về thành phố có thể m/ua nhà lớn rồi."

Tiếp đó là tiếng hôn hít không rời của hai người.

Đợi họ đi xa, tôi mới xách xô nước lặng lẽ quay về ký túc xá.

Tôi coi như chưa có chuyện gì xảy ra, Cao Đức Minh bị lừa, tôi vỗ tay tán thưởng còn không kịp.

Kiếp này, tôi không đời nào xen vào chuyện rắc rối của họ.

Các thanh niên trí thức khác cũng để ý thấy, Bạch Thanh Thanh ngày nào cũng ăn diện lộng lẫy đi ra ngoài.

Về ngày càng muộn, có khi cả đêm không về.

Mọi người sau lưng đều không nhịn được mà xì xào.

Có lần bị Cao Đức Minh nghe thấy, suýt chút nữa lại động tay động chân.

Trong mắt cậu ta, Bạch Thanh Thanh làm gì cũng là vì tốt cho cậu ta.

Cậu ta đưa hết tiền và phiếu lương thực nhà gửi cho Bạch Thanh Thanh, nhưng nhanh chóng tiêu sạch.

Nhà ăn sớm đã không cho cậu ta thức ăn, cậu ta chỉ có thể dựa vào chút cháo ngũ cốc được vài người thanh niên trí thức còn chút tình nghĩa thỉnh thoảng tiếp tế.

Dinh dưỡng không theo kịp, cộng thêm vết thương cũ chưa lành.

Tay chân bị bỏng lạnh của cậu ta bắt đầu tái phát, vết thương lở loét chảy mủ.

Căn phòng đó tỏa ra mùi hôi thối của th!t thối, xông đến mức người ta chẳng ai dám lại gần.

Nhưng cậu ta cắn răng chịu đựng không một tiếng kêu than, dường như sợ làm phiền đến Bạch Thanh Thanh.

Không lâu sau, cậu ta gặp chuyện.

Tôi nghe nam thanh niên trí thức ở phòng bên cạnh kể, anh ta bị mùi hôi đó xông đến mức không ngủ nổi.

Đẩy cửa phòng Cao Đức Minh ra, thấy cậu ta nằm trên giường bất động, suýt chút nữa tưởng người đã đi rồi.

Sau đó lấy hết can đảm chạm vào trán cậu ta, phát hiện nóng đến mức đ/áng s/ợ, người đã sốt đến hôn mê bất tỉnh.

Mọi người cuống cuồ/ng khiêng cậu ta lên xe kéo, vội vàng đưa đến trạm y tế công xã.

Mà lúc này, Bạch Thanh Thanh lại không thấy bóng dáng đâu.

11

Lần này, tình trạng của Cao Đức Minh nghiêm trọng hơn lần trước rất nhiều.

Bác sĩ trạm y tế sau khi kiểm tra tay chân lở loét chảy mủ của cậu ta, sắc mặt nặng nề gọi đội trưởng Trương sang một bên.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm