Tôi nhảy cẫng lên, ôm chầm lấy anh một cái thật ch/ặt.

"Chồng ơi, yêu anh!"

Tôi dán mắt vào dãy số trên màn hình điện thoại mà cười ngây ngô.

Hoàn toàn không chú ý tới người đàn ông đang bị tôi ôm, mặt trong nháy mắt đã đỏ hơn cả tôm luộc.

Mấy ngày nay tôi diễn rất đạt.

Sở Yến hoàn toàn không nhìn ra sơ hở, trước khi đi còn chuyển cho tôi năm triệu nữa, còn hỏi tôi:

"Nhiễm Nhiễm, lần tới khi anh trở về, mối qu/an h/ệ của chúng ta liệu có thể phát triển thêm một bước không?"

Tôi chỉ bận đếm dãy số không dài hơn cả mạng sống của mình trên điện thoại, chẳng hề suy nghĩ kỹ "phát triển thêm một bước" có nghĩa là gì.

Dù sao cứ đưa tiền thì đều là đại gia.

Anh ấy nói gì thì là cái đó thôi.

"Có thể, chắc chắn là có thể!"

Tôi gật đầu lia lịa như giã tỏi.

Tôi dán mắt vào số dư trong điện thoại, cười không khép được miệng.

Cho đến khi chiếc xe đi xa khuất, tôi mới muộn màng nhận ra.

Lúc nãy khi Sở Yến rời đi, khóe miệng anh dường như đang nhếch lên?

07

Kể từ khi diễn vai người vợ hiền mẹ đảm được một thời gian.

Sở Tinh D/ao càng ngày càng bám tôi.

Mỗi ngày như một con vẹt, cứ "mẹ", "mẹ" gọi không ngừng.

Có lần tôi phiền quá, liền bảo với nó: "Cháu có thể đừng gọi mẹ mãi được không?"

Cô nhóc ngẩn người một chút.

Ngày hôm sau.

Nó cầm một quả táo, vẻ mặt nghiêm túc nói:

"Bà Thẩm, con có thể ăn táo không ạ?"

Tôi: ...

Bình thường đưa nó đi dạo phố, nhân viên cửa hàng toàn gọi tôi là bà Thẩm.

Qua lại vài lần, không ngờ nó lại học lỏm được và áp dụng luôn.

...

Kế hoạch bà mẹ kế lòng dạ đen tối vẫn dậm chân tại chỗ.

Tôi sốt ruột đến phát hỏa.

Canh mướp của bảo mẫu còn chưa nấu xong.

Không ngờ điện thoại của trường học đã gọi đến trước.

Đầu dây bên kia, giọng điệu của cô giáo có chút khó xử:

"Sở Tinh D/ao đá/nh nhau với người ta ở trường mẫu giáo rồi, cô mau đến một chuyến đi."

Tim tôi thắt lại, không nói hai lời liền phóng đến trường.

Trong văn phòng.

Thân hình nhỏ bé của Sở Tinh D/ao đứng lẻ loi dán vào bức tường lạnh lẽo, đôi vai hơi rũ xuống, bóng lưng đơn bạc và vô vọng.

Đứa trẻ cao bằng nó đứng bên cạnh, trán sưng một cục to đùng.

Tôi nhớ ra nó, tên là Lý Hân Hân, là lớp trưởng trong lớp.

"Đứa trẻ này có khuynh hướng b/ạo l/ực phải không? Nói hai câu đã động tay động chân đá/nh người."

"Dữ dằn như cháu, sau này ai còn dám chơi với cháu nữa?"

Một người phụ nữ hơi b/éo chỉ vào Sở Tinh D/ao, m/ắng đến mức nước miếng văng tung tóe.

Vai Sở Tinh D/ao hơi run lên, chỉ nhìn bóng lưng thôi cũng thấy nó sắp tan vỡ đến nơi.

Khi người phụ nữ lại dùng ngón tay chọc vào trán Sở Tinh D/ao, tôi không thể nhịn được nữa.

Lao vào đẩy mạnh bà ta ra.

"Làm cái gì đấy? Người lớn thế này mà đi b/ắt n/ạt trẻ con, bà không thấy x/ấu hổ à?"

Người phụ nữ nổi gi/ận.

"B/ắt n/ạt? Rõ ràng là nó b/ắt n/ạt con gái tôi", bà ta chỉ vào đứa trẻ bên cạnh, "Cô nhìn xem, nó đá/nh con gái tôi thành ra thế này đây?"

Tôi chắn trước mặt Sở Tinh D/ao.

"Con nhà tôi luôn rất ngoan ngoãn, chưa bao giờ vô duyên vô cớ đá/nh người, chắc chắn là con gái bà trêu chọc nó trước."

Thấy tôi bênh con như thế, đối phương lập tức tức đi/ên lên.

"Cô có nói lý lẽ không hả? Con gái tôi bị thương nặng thế này, cô m/ù à mà không thấy?"

Tôi nhướng mày, không hề có ý định lùi bước.

"Nói lý lẽ? Mọi việc đều phải có nguyên nhân kết quả chứ." Tôi liếc nhìn đối phương, "Hai đứa trẻ mâu thuẫn, không hỏi rõ lý do trước mà đã lên tiếng chỉ trích con tôi, đây là lý lẽ của bà à?"

Cô giáo ngập ngừng lên tiếng.

"Mẹ Tinh D/ao, chúng tôi đã xem camera rồi, đúng là Tinh D/ao ra tay trước."

Lời tôi nói nghẹn lại ở cổ họng.

Sở Tinh D/ao cúi đầu thật thấp, không dám nhìn tôi.

Tôi ngồi xổm trước mặt nó, dịu dàng lên tiếng.

"D/ao D/ao, có phải con đá/nh người trước không?"

Nó do dự một lúc, bàn tay nhỏ nắm ch/ặt lấy vạt áo, cuối cùng vẫn gật đầu.

Không ngờ người đàn bà b/éo kia lập tức bùng n/ổ.

"Cô xem tôi nói gì nào! Chính là nó vô duyên vô cớ đá/nh bạn học, đứa trẻ này chính là có khuynh hướng b/ạo l/ực! Cô giáo, các người mau đuổi học nó đi, không thể để loại tai họa này ở lại trường làm ảnh hưởng đến những đứa trẻ khác!"

Tôi không bị bà ta dẫn dắt.

Mà là kiên nhẫn hơn, dịu dàng hơn nhìn cô nhóc trước mắt.

"D/ao D/ao luôn rất ngoan, bình thường trên đường thấy con kiến nhỏ còn chẳng nỡ giẫm, mẹ biết con chắc chắn không cố ý đá/nh người, có phải có nguyên nhân gì không? Nói với mẹ xem nào."

Ban đầu, nó vẫn mím ch/ặt môi, không chịu nói, nhưng hốc mắt lại càng lúc càng đỏ.

Thế nhưng dưới sự dẫn dắt từng bước của tôi, nó dần trút bỏ sự phòng bị trong lòng.

"Hân Hân nói, nói ba không còn thương con nữa, nói mẹ sẽ giống như mẹ kế trong truyện cổ tích mà b/ắt n/ạt con..."

Giọng nó mang theo tiếng nấc nghẹn.

"Con nói không phải, ba mẹ đều rất thương con."

"Nó không tin, còn cười con ngốc."

"Cho nên, cho nên con mới..."

Lời còn chưa dứt, nó không thể nhịn được nữa, "oa" một tiếng khóc òa lên.

Những giọt nước mắt rơi lã chã xuống áo.

Nhìn mà lòng tôi đ/au thắt lại.

Tôi ôm ch/ặt nó vào lòng.

"D/ao D/ao đừng khóc, đó đều là lời nói bậy, ba thương con, mẹ cũng thương con, con là bảo bối mà chúng ta yêu thương nhất."

09

Tôi quay đầu nhìn mẹ của Lý Hân Hân, ánh mắt lập tức lạnh đi.

"Bây giờ, bà còn cảm thấy con tôi vô duyên vô cớ đá/nh người nữa không?"

Sắc mặt đối phương lúc xanh lúc trắng, ánh mắt né tránh không dám nhìn thẳng vào tôi:

"Thì... thì cũng không thể động tay động chân chứ, trẻ con đùa giỡn vài câu là chuyện bình thường."

"Bình thường?"

Tôi cười lạnh một tiếng, giọng cao vút lên:

"Dùng những lời như 'có mẹ kế thì có cha ghẻ', 'không ai cần' để đ/âm vào tim một đứa trẻ sáu tuổi, thế này gọi là bình thường?"

"Xúi giục con gái tung tin đồn, b/ạo l/ực ngôn từ với bạn học, coi những lời gây tổn thương là trò đùa, thế này cũng gọi là bình thường?"

Tôi không tin một đứa trẻ nhỏ như Lý Hân Hân lại có thể nói ra những lời như vậy.

Chắc chắn là người làm cha mẹ đứng sau nhai đi nhai lại, bị con cái nghe được.

Con trẻ mới bắt chước theo.

Tôi giơ tay t/át mạnh bà ta một cái.

Bà ta ôm mặt hét lên.

"Cô bị đi/ên à, đá/nh tôi làm gì?"

Tôi lấy khăn ướt lau tay.

"Xin lỗi nhé, lúc nãy định đ/ập con muỗi, không nhìn rõ nên lỡ tay đá/nh vào mặt bà."

"Nhưng chuyện này cũng bình thường, con người mà, ai chẳng có lúc sơ suất."

Bà ta trừng mắt nhìn tôi đầy á/c ý.

Nhưng tôi cao hơn bà ta một cái đầu, về khí thế đã hoàn toàn đ/è bẹp bà ta rồi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm