Khoảnh khắc đó, những sợi tóc của cô ấy bết lại trên má vì nước mưa, cô ấy mặc bộ đồ ngắn tay đơn giản cùng đôi dép lê, rõ ràng là ra trường m/ua đồ ăn vặt, vậy mà lại rẽ ngang bước vào cuộc đời tôi.
Giống như một thiên thần.
Cảm nhận được cô ấy đang có xu hướng trượt xuống khỏi lưng, tôi cố gắng chớp mắt để nén nước mắt, dùng sức đẩy cô ấy lên cao hơn.
Không ngờ chân tôi lại trượt.
Tôi hoảng lo/ạn vô cùng, phản ứng đầu tiên là ôm ch/ặt lấy cô ấy vào lòng.
May mắn thay, Hạ Đình Châu kịp thời chạy đến, đỡ lấy cả hai chúng tôi.
Lời chất vấn ập xuống như bão táp: "Em có thể cẩn thận một chút được không? Đào Tình đã bị thương rồi, em muốn hại cậu ấy bị thương thêm sao?!"
Môi tôi mấp máy, theo bản năng muốn phản bác.
Sao tôi có thể muốn hại cô ấy, cô ấy là người bạn tốt nhất của tôi cơ mà.
Nhất là trước khi Hạ Đình Châu xuất hiện, Đào Tình chính là tia sáng đầu tiên trong cuộc đời u tối của tôi.
Nhưng tôi chẳng kịp mở lời.
Sau lưng trống rỗng.
Tôi trân trối nhìn Hạ Đình Châu đón lấy Đào Tình vào lòng.
Đào Tình đỏ hoe mắt nhìn tôi một cái, cuối cùng vùi đầu vào ngựk Hạ Đình Châu, không nhìn tôi nữa.
Xe c/ứu thương đến, chúng tôi cùng đến b/ệnh viện.
Sau khi kiểm tra vết thương, bác sĩ nói:
"May mà ép cầm m/áu kịp thời, kh//âu vài mũi là không sao."
Tảng đ/á trong lòng tôi cuối cùng cũng hạ xuống.
Tôi xoay người vừa đi đến cửa phòng b/ệnh.
Đã nghe thấy tiếng Đào Tình nức nở bên trong.
"Du Du ấn mạnh quá, tớ cảm giác chân đ/au muốn ch*t luôn..."
Giọng điệu không hề có á/c ý.
Giống như một cô bé làm nũng sau khi phải chịu ấm ức hơn.
Nhưng tôi vẫn sững sờ một chút.
Giây tiếp theo.
Giọng của Hạ Đình Châu vang lên.
"Cậu ấy cũng vì quá lo lắng thôi."
Miệng nói như vậy, nhưng sự xót xa trong giọng điệu lại không thể che giấu.
Tôi không vào trong.
Một mình lặng lẽ dựa vào tường.
Cho đến khi Đào Tình được y tá đưa đi kh//âu vết thương.
Hạ Đình Châu bước ra, câu đầu tiên anh nói là:
"Có phải em có ý kiến với Đào Tình không?"
07
Tôi nhất thời không phản ứng kịp.
"Cái gì?"
Anh nhíu mày.
"Dù là xử lý vết thương, em ra tay cũng quá nặng rồi."
"Biết rõ Đào Tình sợ đ/au, không thể nhẹ nhàng hơn sao?"
Tôi thực sự nghi ngờ mình nghe nhầm.
"Hạ Đình Châu, anh có biết lúc đó tình hình thế nào không?"
Anh liếc nhìn tôi.
"Anh biết vì chuyện chiếc nhẫn, em luôn có thành kiến với Đào Tình."
Lồng ngựk như bị thứ gì đó chặn lại.
Một lúc lâu sau.
Tôi khẽ cười một tiếng.
"Vậy ý anh là, em cố tình làm cô ấy đ/au?"
Hạ Đình Châu há miệng.
Không nói gì.
Nhưng khoảnh khắc đó.
Sự im lặng chính là câu trả lời.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi, đến cả tranh cãi cũng chẳng buồn tiếp tục.
"Đưa điện thoại cho em, nếu anh đã thấy em đầy lòng dạ hẹp hòi, thì em về trước đây."
Lúc nãy vì vội vàng hỏi bác sĩ về vết thương của Đào Tình, tôi đã vô tình để quên điện thoại ở phòng y tế.
Tôi đưa tay về phía anh, muốn bắt xe về trường ngay.
Đằng nào có Hạ Đình Châu ở bên chăm sóc Đào Tình cũng đủ rồi.
Tôi từ trước đến nay vẫn luôn là người thừa thãi.
Hạ Đình Châu đưa điện thoại cho tôi, đúng lúc màn hình sáng lên.
Anh tiện mắt nhìn qua, rồi đột nhiên thu tay lại.
Chăm chú nhìn vào tin nhắn mới chưa hiện hết trên màn hình khóa:
"Trong bảng thống kê đơn vị việc làm sau khi tốt nghiệp này, sao không có tên em?"
Anh nhíu mày.
"Không phải chỉ có sinh viên học cao học mới không cần thống kê vị trí việc làm sao?"
08
Môi tôi mấp máy.
Nhìn vẻ mặt không thiếu sự quan tâm của anh.
Tôi vẫn mềm lòng một chút:
"Thật ra em thi..."
Đúng lúc Đào Tình kh//âu xong vết thương, cười hì hì cư/ớp lời:
"Cậu vẫn chưa biết đâu, thực ra Du Du đã đỗ cao học từ lâu rồi."
Chưa đợi Hạ Đình Châu hết bàng hoàng.
Cô ấy ngồi trên xe lăn, lắc đầu đắc ý nói:
"Nhưng cuối cùng cậu ấy đã bỏ, những chuyện này cậu ấy đều kể với tớ, còn bắt tớ giữ bí mật với cậu đấy, thế nào? Du Du vẫn là yêu tớ nhất đúng không."
"Thật ra cậu ấy muốn sớm đi làm, để giảm bớt áp lực cho gia đình tương lai của hai người."
Hốc mắt Hạ Đình Châu dần đỏ lên, ngơ ngẩn nhìn tôi.
Cảm động đến mức không nói nên lời.
Đang định bước tới ôm lấy tôi.
Thì bị Đào Tình kéo mạnh sang một bên, sai bảo anh đẩy xe lăn cho mình:
"Đúng rồi, ông chủ Hạ, thỏa thuận ba bên của tôi anh đã ký xong chưa?"
Sự cảm động trong mắt Hạ Đình Châu lập tức tan biến, anh ghé sát tai cô ấy đe dọa đầy vẻ giả vờ hung dữ.
"Có nhân viên nào đối xử với ông chủ như em không? Cẩn thận anh sa thải em đấy!"
"Anh dám sao!?"
Đào Tình nhân cơ hội nắm lấy tai anh.
"Buông tay ra tiểu tổ tông, anh sai rồi không được sao? Thỏa thuận ba bên của em anh đã gửi cho giáo viên chủ nhiệm từ lâu rồi, trông chờ vào nhân viên đãng trí như em, công ty của anh phá sản từ tám kiếp rồi!"
Hai người cười đùa vui vẻ.
Tôi đứng một bên đầy lạc lõng, giống như mọi lần trước đây, vẫn là kẻ thừa thãi đáng gh/ét đó.
Năm cuối đại học, mùa tuyển dụng xuân, tuyển dụng thu.
Mọi người đều bận rộn tìm việc.
Tôi chạy hàng trăm buổi hội chợ việc làm cũng không có kết quả.
Ngày đó về ký túc xá lại phát hiện, Đào Tình vẫn đang thong dong ăn đồ ăn ngoài chơi game.
Trong điện thoại thoang thoảng truyền đến giọng của Hạ Đình Châu:
"Lên đường giữa đi, nhanh lên nhanh lên!"
09
Từ nhỏ đến lớn không có gia đình chống lưng.
Đối với kiểu vô tư không tim không phổi như Đào Tình, tôi thật sự không hiểu nổi.
"Cậu không lo lắng sao, bây giờ áp lực việc làm lớn như vậy?"
"Ôi dào, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, bói toán AI bảo tớ mệnh nhiều quý nhân... thôi không nói với cậu nữa, kẻ địch sắp tr/ộm trụ rồi!"
Chưa đợi nói xong, cô ấy đeo tai nghe tiếp tục chơi game.
Để mặc tôi ngồi tại chỗ, nhìn chằm chằm vào tin nhắn gửi cho Hạ Đình Châu ba tiếng trước mà ngẩn người.
Tìm việc liên tục thất bại.
Sáng nay tôi không kìm được mà suy sụp.
Lại không muốn để anh biết mà lo lắng, nên dùng giọng điệu đùa cợt hỏi anh: 【Nếu cuối cùng thật sự không có công ty nào nhận em, ông chủ Hạ đại nhân có thể thu nhận em không ạ?】
Hạ Đình Châu từ năm hai đã bắt đầu khởi nghiệp cùng các đàn anh trong trường, đến năm cuối đã có chút thành tựu.
Lòng tự trọng trỗi dậy, ăn cơm tôi đều chia đôi tiền với anh.
Câu thăm dò này đã là giới hạn cuối cùng của tôi rồi.
Vậy mà anh, mãi không trả lời.
Rõ ràng là có thời gian chơi game cùng Đào Tình.
Cho đến sau này tôi mới biết, ngân sách nhân sự của studio anh eo hẹp, chỉ có thể thuê thêm một nhân viên.
Anh đã thuê Đào Tình.
Hạ Đình Châu chạy đến dưới lầu ký túc xá giải thích chuyện này:
"Bảo bối xin lỗi, anh cứ nghĩ em tài giỏi như vậy nhất định sẽ tìm được việc, không giống như Đào Tình ham chơi hay trốn học, làm gì cũng bất cẩn, cần người phải bận tâm."