"Ta đương nhiên muốn thừa tự con của đệ để dưỡng lão tống chung, đệ nhìn cái dáng vẻ sủng ái Liễu di nương của đại ca đệ xem, ta là một người đàn bà, có thể có cách gì chứ?"

Hắn bị lời này của ta kích cho mặt mày xanh mét, lồng ngựk phập phồng không yên.

Cuối cùng giậm mạnh chân một cái.

"Tẩu tẩu yên tâm, chuyện này, để đệ nghĩ cách!"

"Tuyệt đối không thể để một giống hoang không rõ lai lịch chiếm lấy tước vị của nhà họ Tiêu chúng ta!"

Hắn buông lời này xong, ngay cả cáo từ cũng không kịp, phất tay áo gi/ận dữ bỏ đi.

Ngày tháng thoi đưa, chớp mắt đã đến đại thọ năm mươi tuổi của mẹ chồng.

Hầu phủ giăng đèn kết hoa, yến tiệc mời khách tứ phương.

Ta với tư cách là chủ mẫu đương gia, dậy sớm trang điểm, lo liệu tiếp đãi trong ngoài.

Tiêu Tĩnh mặc hoa phục, sắc mặt không tốt.

Nhưng vẫn phải cố bày ra vẻ vô cùng ân ái với ta.

Hai hôm trước, không biết Liễu Thiến đã thổi gió bên gối chàng cái gì.

Làm mình làm mẩy đòi dự yến tiệc mừng thọ của mẹ chồng.

Theo quy định, Liễu Thiến là một thiếp thất, không có tư cách tham dự yến tiệc quy cách này.

Ta không mặn không nhạt chặn đứng lại, Liễu Thiến dùng chiêu khóc lóc, làm lo/ạn, đòi thắt cổ cũng không đổi được một cơ hội lộ mặt.

Tiêu Tĩnh đương nhiên sinh lòng bất mãn với ta.

Nhưng chàng bất mãn thì liên quan gì đến ta?

Cứ chờ xem, hôm nay còn một màn kịch hay đợi chàng đấy.

Hôm nay quý phụ trong kinh đến không ít, ta bận rộn tiếp chuyện thưởng hoa cùng họ.

Giữa những chén rư/ợu qua lại, tiếng cười nói rộn ràng, đầy phong thái của một chủ mẫu.

Tiệc đã quá nửa, rư/ợu đã ngấm.

Ta đang tiếp chuyện vài vị cáo mệnh phu nhân.

Bỗng thấy tùy tùng bên cạnh Tiêu Tự vội vã xông vào, ghé tai Tiêu Tĩnh nói gì đó.

Tiêu Tĩnh vốn đang uống rư/ợu cười nói với vài đồng liêu, nghe xong câu đó, nụ cười trên mặt lập tức cứng đờ.

Chén rư/ợu trong tay rơi xuống đất, sắc mặt âm trầm.

Chàng vội vàng đứng dậy, cáo lỗi với người trên bàn tiệc, rồi bước nhanh theo tên tùy tùng ra ngoài.

Trong tiệc lập tức dấy lên xôn xao, mọi người nhìn nhau, không biết đã xảy ra chuyện gì.

Mẹ chồng ngồi trên chủ vị, thấy Tiêu Tĩnh ngay cả một tiếng chào cũng không thèm đá/nh mà rời tiệc.

Sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Thằng cả đây là bị làm sao? Không nói một tiếng đã đi, có chuyện gì có thể lớn hơn sinh thần của mẹ đẻ nó chứ?"

Bên cạnh có vài vị phu nhân vội vàng giảng hòa, nói có lẽ Hầu phủ có việc gấp cần xử lý.

Mẹ chồng lại hừ lạnh một tiếng, ném cho ta một ánh mắt, bảo ta đỡ bà đứng dậy.

"Ta phải đi xem thử, có việc gấp gì mà ngay cả tiệc mừng thọ của mẹ đẻ nó cũng dám bỏ dở giữa chừng!"

Bà nói rồi gọi vài vị cáo mệnh phu nhân thân cận, "Các vị đi cùng ta một chuyến, cũng coi như làm chứng cho ta, xem thằng con bất hiếu này rốt cuộc đang giở trò q/uỷ gì!"

Chúng ta men theo dấu vết của Tiêu Tĩnh, xuyên qua hoa viên, đến sau một hòn non bộ hẻo lánh trong phủ.

Nơi đó ngày thường ít người lui tới, lúc này lại vây quanh vài người.

Giọng Tiêu Tự vô cùng gay gắt: "Đồ tiện phụ! Ta tận mắt nhìn thấy ngươi và tên nam nhân này lôi kéo ở đây, lén lút ám muội!"

"Ngươi thân là thiếp thất của Hầu phủ, lại dám thông d/âm với người khác, quả thực tội không thể tha!"

05

Ta và mẹ chồng nghe vậy, vội vã tiến lên.

Chỉ thấy Tiêu Tĩnh đứng cạnh hòn non bộ, mặt mày xanh mét, cả người r/un r/ẩy.

Liễu Thiến quỳ trên đất, y phục xộc xệch, búi tóc rối bời.

Đang che mặt khóc nức nở.

Bên cạnh nàng ta còn quỳ một nam tử trẻ tuổi mặc áo ngắn màu xám xanh, tướng mạo cũng khá ngay ngắn.

Nhưng lúc này mặt c/ắt không còn giọt m/áu, mồ hôi lạnh trên trán tuôn như mưa.

Vẫn đang dập đầu không ngừng.

Tiêu Tự chống nạnh đứng một bên, chỉ tay vào Liễu Thiến và nam tử kia, đầy vẻ phẫn nộ.

"Đại ca! Đệ vừa đi ngang qua đây, tận mắt nhìn thấy tiện phụ này và tên khốn này trốn sau hòn non bộ, thì thầm to nhỏ, thái độ thân mật!"

Liễu Thiến vội vàng c/ầu x/in biện giải: "Hầu gia minh giám! Thiếp thân chỉ là ở trong phòng ngột ngạt quá, thấy trong hoa viên không có người nên ra tản bộ."

"Rõ ràng là tên này va phải thiếp thân, lại bị Nhị gia nói thành thiếp thân có tư tình, thiếp thân oan uổng quá!"

Tiêu Tự đột ngột tiến lên một bước, ngón tay suýt chút nữa chọc vào mặt Liễu Thiến.

"Ngươi nói láo! Ta rõ ràng nghe thấy ngươi nói với tên này rằng đứa trẻ trong bụng ngươi là của hắn, không ngờ có thể bám được đại ca ta, khiến ngươi từ gà rừng một bước thành phượng hoàng!"

"Đại ca, tiện phụ này lại có ý đồ làm lo/ạn huyết mạch Hầu phủ, hôm nay huynh nếu không xử lý nàng ta, mặt mũi nhà họ Tiêu chúng ta để đâu!"

Lời này vừa thốt ra, các vị phu nhân theo sau mẹ chồng đều che miệng.

Tiêu Tĩnh không thể tin nổi nhìn chằm chằm Liễu Thiến, rít qua kẽ răng mấy chữ: "Hắn nói là thật sao?"

Liễu Thiến nghe vậy, khóc càng thảm thiết hơn.

Quỳ gối tiến lên hai bước, ôm lấy chân Tiêu Tĩnh.

Ngẩng khuôn mặt đẫm lệ khóc lóc: "Hầu gia! Thiếp thân oan uổng!"

"Thiếp thân theo Hầu gia lâu như vậy, Hầu gia còn có thể không biết thiếp thân đối với người là một lòng một dạ sao? Rõ ràng là Nhị gia vu oan cho thiếp thân!"

"Đứa trẻ trong bụng thiếp thân mang đích x/ác là cốt nhục của Hầu gia, cầu Hầu gia minh giám!"

Tiêu Tĩnh cúi đầu nhìn Liễu Thiến đang quỳ trên đất, lại nhìn tên gian phu đang r/un r/ẩy bên cạnh.

Nắm ch/ặt nắm đ/ấm, gân xanh trên trán nổi lên cuồn cuộn.

Chàng rõ ràng vẫn còn đang do dự.

Mẹ chồng chống gậy, gõ mạnh hai cái.

"Đồ không biết liêm sỉ! Lúc đầu ngươi muốn nạp Liễu thị vào phủ, ta đã thấy tướng mạo người đàn bà này không lành, tâm thuật bất chính, nên đã phái người đi điều tra lai lịch của nó."

"Nó căn bản không phải con nhà lành, mà là xuất thân từ 'Dương Châu sấu mã', là thứ đồ rẻ tiền lớn lên trong kỹ viện!"

"Dù đứa trẻ trong bụng nó có thực sự là của con, cũng căn bản không xứng kế thừa Hầu phủ!"

Mẹ chồng càng nói càng kích động, thậm chí định giơ tay đá/nh Liễu Thiến.

"Ta vốn nghĩ, đã vào cửa rồi, chỉ cần nó an phận thủ thường, Hầu phủ cũng không thiếu nó một bát cơm."

"Vạn lần không ngờ, tiện phụ này chẳng những không biết ơn, ngược lại còn cấu kết với người ngoài, ý đồ làm lo/ạn huyết mạch Hầu phủ!"

"Thằng cả, hôm nay nếu con không xử lý tiện phụ và giống hoang này, thì đừng nhận mẹ là mẹ nữa!"

Mẹ chồng thái độ kiên quyết, dáng vẻ hung hăng muốn gi*t ch*t Liễu Thiến tại chỗ.

Tiếng bàn tán trong đám người càng lúc càng lớn.

Nói đường đường là Hầu gia mà lại bị một con sấu mã lừa xoay như chong chóng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trăng Sáng Soi Ta (Có Lúa Mới An Yên)

Chương 8
Quận vương thế tử tuyển phi, mẫu thân dâng bức họa của ta cùng trưởng tỷ để chờ chọn lựa. Chẳng bao lâu, dân gian đồn rằng thế tử đã ưng ý nữ tử họ Giang. Trưởng tỷ dung mạo tuyệt thế, lại luôn khiêm nhường: "Muội muội dung nhan hơn tỷ, hẳn là thế tử đã chọn muội". Nửa tháng sau, thế tử chẳng may mù lòa. Người sai kẻ hạ nhân truyền lời, hỏi ta có còn nguyện ý gả đi chăng. Ta đáp thuận. Sau khi thành thân, vì mắt không thấy, ngũ quan chàng lại càng nhạy bén. Những đêm ân ái, lúc tình nồng, chàng khàn giọng gọi: "Âm Âm... Âm Âm". Tình ý sâu đậm nhường ấy, khiến ta chẳng thể không lún sâu. Nào ngờ ngày chàng sáng mắt, ánh nhìn đầu tiên dành cho ta đầy vẻ kinh ngạc: "Sao lại là nàng?". Từ đó về sau, chàng đối với ta lạnh nhạt vô cùng. Trong thư phòng lại bày đầy tranh vẽ của trưởng tỷ. Lúc lâm chung, chàng dặn dò phân phát hết gia sản, duy chỉ có những bức họa ấy là được táng cùng. Ta cung kính cả đời, cuối cùng trở thành trò cười cho thiên hạ. Mở mắt lần nữa, bức họa trong tay mẫu thân vừa mới trải ra.
Cổ trang
Trọng Sinh
Nữ Cường
0
Lăng Sương Chương 9
Hồng Nhạn Chương 10