」
「 cái gì?」 Bạo quân khó hiểu.
Thái hậu vẻ mặt đương nhiên: "Bốn tháng sẽ có th/ai động, có con hay không sẽ rõ ngay thôi."
Nghe tới đây, ta lại khẽ cử động thân mình một chút.
Bạo quân đ/au đớn khom lưng, hét lên một tiếng thảm thiết.
Trải qua mấy lần ta giày vò, thái hậu và bạo quân rất nhanh đã x/ác nhận được:
Bạo quân thực sự mang th/ai rồi!
Thái hậu lẩm bẩm: "Không nên mà, ta lúc trước bốn tháng mới có th/ai động, con mới có hai tháng thôi mà!"
Thế nhưng thái hậu rất nhanh đã bình thản lại: "Có lẽ vì con là chân long thiên tử, cho nên mang th/ai cũng khác với người thường chăng?"
Bạo quân ngẩn người một lát, đột nhiên rít lên: "Ta không sinh con!"
Tam cung lục viện bao nhiêu người như vậy, thiếu gì kẻ nguyện ý sinh con cho hắn!
Hắn là hoàng đế, dựa vào đâu phải làm cái chuyện cửu tử nhất sinh này?
Tuy nhiên, bạo quân cuối cùng vẫn không thể phá bỏ được ta.
Hệ thống xuất phẩm, tất là tinh phẩm.
Bạo quân đã thử qua các cách như uống canh hồng hoa, đ/ấm bụng, bơi mùa đông, từ trên cao cùi chỏ đ/ập xuống đất các kiểu, nhưng đều vô hiệu.
Hắn cuối cùng cũng từ bỏ.
Sự nỗ lực của hắn chỉ khiến bản thân thêm đ/au đớn, mà ta vẫn vững như thái sơn.
Hắn tuy vẫn chưa thể nguôi ngoai, nhưng dù sao cũng đã bắt đầu lộ bụng.
Thái hậu lau nước mắt: "Đây chắc chắn là ý chỉ của ông trời, con cứ sinh đi, đừng có làm khổ bản thân đến mức một x/ác hai mạng!"
Bạo quân nằm liệt trên đất, đôi mắt vô h/ồn, dường như đã mất hết sức lực và th/ủ đo/ạn.
Hắn lẩm bẩm: "Nghiệt tử này, chờ sinh ra ta sẽ đ/ập ch*t nó!"
Thái hậu hé miệng, dường như muốn nói gì đó.
Nhưng bà đột nhiên mỉm cười thanh thản.
Thực ra năm xưa khi mang th/ai con, ta cũng từng nghĩ như vậy.
Nhưng con vẫn lớn lên đấy thôi.
Đứa con ngốc nghếch của ta.
03
Đến tháng thứ 7, bạo quân đã thích nghi rất tốt.
Hắn lấy cớ đổ b/ệnh, giảm bớt tần suất thượng triều, chuyển sang phê duyệt tấu chương tại tẩm điện.
Hắn còn sai người đọc sách bên cạnh không kể ngày đêm, nói là để ta được hun đúc từ sớm.
Ta mỗi ngày nghe đến buồn ngủ, nhưng cũng giúp hắn bớt chịu khổ được phần nào.
Cuối cùng, bạo quân cũng lâm bồn.
Do bạo quân đã sắp xếp chu đáo từ trước, cộng thêm sự hỗ trợ của hệ thống, ta chào đời khá thuận lợi.
Nhưng đối với một bạo quân chưa từng sinh con mà nói, đây vẫn là một kiếp nạn của đời người.
Thái hậu ôm lấy ta đang gào khóc nức nở, đi tới trước giường bạo quân:
"Nhìn xem khuê nữ của con này, con ruột của con đấy, còn muốn đ/ập ch*t nữa không?"
Tóc bạo quân bết dính trên mặt, hữu khí vô lực nhìn ta một cái: "Mẫu hậu, người có thấy con tiểu tử này hơi đen không?"
Thần tình thái hậu càng thêm từ ái: "Con sinh ra cũng đen sì như vậy, đứa nhỏ này giống con đấy!"
Bạo quân c/âm nín, hoài nghi nhân sinh.
Bạo quân ngẩn ngơ một lúc, đột nhiên cười ngây ngô:
"Hì hì, ta sinh ra được một con người!"
04
Hoàng đế nhà họ Cao, trạng thái tinh thần luôn có những nét đẹp riêng.
Phụ hoàng bạo quân của ta chính là kẻ nổi bật nhất trong số đó.
Tinh thần rối lo/ạn liên tục, anh hùng thiên tử từng đợt ngắt quãng.
Nhưng gần đây hắn không tiện phát đi/ên nữa, vì hắn phải trông con.
Ta tuy có nhũ mẫu cho bú, nhưng nhất định phải ở bên cạnh hắn, chỉ cần rời xa lâu một chút là khóc lóc không thôi.
Nhưng chờ khi hắn quay lại bế ta, ta lại lập tức nín ngay, rồi nhìn hắn cười.
Hắn cũng bị ta mài cho hết cả tính khí.
Đối với việc này, thái hậu lý giải rằng, long chủng tự nhiên quý giá hơn, huống hồ con bé lại là do chính tay con sinh ra, gần gũi với con cũng là lẽ thường.
Nghe thấy lời này, phụ hoàng bạo quân tự hào ưỡn ngựk.
Chấp nhận sự bám người của ta, hắn đành phải đi đâu cũng mang ta theo.
Thượng triều mang theo ta;
Phê tấu chương mang theo ta;
Thậm chí lúc đi vệ sinh, hắn cũng phải để nhũ mẫu bế ta ở ngoài cửa, thỉnh thoảng lại hô lên một tiếng cho ta nghe.
Các đại thần thấy hoàng đế ngày nào cũng mang theo một đứa trẻ sơ sinh thượng triều, ban đầu định phản đối.
Nhưng nghĩ đến trạng thái tinh thần xinh đẹp của phụ hoàng bạo quân, lại thôi.
Hoàng đế từng kh/ỏa th/ân chạy khắp phố;
Một lần thiết yến, hắn còn đột nhiên ép mọi người cùng cởi áo lấy vui. Một lão thần không chịu cởi, hắn liền nhảy lên lưng người ta, lấy roj quất túi bụi;
Lại có một lần, đầu óc hoàng đế chập mạch, ra lệnh cho tất cả đạo sĩ trong nước phải xuất gia làm hòa thượng.
...
Hoàng đế mà, bi/ến th/ái một chút thì có làm sao?
Huống hồ so với những chuyện trước kia, tự mình trông con đã là hành vi vô cùng khỏe mạnh và tươi sáng rồi.
Sau một thời gian như vậy, các đại thần dần phát hiện ra, hoàng đế tự trông con cũng khá tốt.
Bởi vì lúc hoàng đế trông con, hành vi rõ ràng bình thường hơn nhiều, không còn động tí là ch/ém người ph/ạt người như trước nữa.
Có một ngày hắn đang nghị sự cùng đại thần, không biết làm sao lại bắt đầu lên cơn.
Hắn bắt đầu sờ bụng thừa tướng.
Đương nhiên, tay kia hắn vẫn bế ta.
Thừa tướng hơi m/ập, bụng vừa trắng vừa mềm, hèn gì hắn muốn mân mê.
Nhưng mạch suy nghĩ của phụ hoàng bạo quân đúng là không bình thường, hắn vừa sờ vừa đột nhiên hỏi một câu:
"Bụng thừa tướng đ/âm một d/ao, cũng sẽ chảy m/áu chứ?"
Nói đoạn, hắn liền quay người tìm đ/ao.
Thừa tướng cũng đã hơi quen với mạch suy nghĩ của hắn, không khóc không hét, chỉ biết né tránh trên điện, chơi trò đuổi bắt.
Nhìn thấy hắn sắp chộp được tay áo thừa tướng, ta vội vã cất tiếng khóc oang oang.
Phụ hoàng bạo quân sững sờ, vội vàng thu tay kia lại, không ngừng đung đưa dỗ dành ta.
Chờ khi ta cuối cùng cũng nín khóc, phụ hoàng bạo quân đã vã mồ hôi hột, hứng thú đ/âm người cũng không còn nữa.
Hắn mệt mỏi phất tay: "Mọi người để tấu chương lại, có việc gì ngày mai bàn tiếp!"
Chúng thần biết ơn nhìn đứa bé trong tã Iót là ta một cái, rồi như được đại xá, cắm đầu chạy mất.
Từ đó về sau, phụ hoàng bạo quân đúng là hết cách.
Trước kia hắn không vui là ch/ém vài người để chữa lành cho bản thân.
Nhưng giờ có ta, hắn cứ lên cơn là ta lại kéo cổ họng gào khóc, khóc như sắp đ/ứt hơi vậy.
Bế ta lên thì hắn không thể phát đi/ên;
Đặt ta xuống thì ta có thể khóc tới mức hắn phát đi/ên.
05
Trong sự sụp đổ của phụ hoàng bạo quân, ta ngày một lớn khôn.
Trông con chỉ có khác biệt giữa "không trông một ngày" và "trông mãi mãi".
Phụ hoàng bạo quân cứ thế bế ta, trầy trật đến tận ba tuổi.
Ba tuổi, ta biết chạy biết nhảy, cũng biết nói vài câu đơn giản, nhưng bạo quân vẫn ngày ngày bế ta thượng triều.