Hẹn hò qua mạng, gặp mặt ngoài đời, đối phương là một anh chàng tóc vàng cực kỳ đẹp trai.

Ngay khi vừa gặp mặt, anh ta đã chuyển khoản cho tôi hai mươi vạn.

Tặng tôi chiếc Patek Philippe Nautilus phiên bản đôi.

Ngay lúc tôi tưởng rằng mình đã câu được một "anh chàng tóc vàng" giàu có.

Bất chợt, tôi lướt thấy một thông báo từ cảnh sát địa phương--

【Thông báo truy tìm khẩn cấp: Trên địa bàn thành phố vừa xảy ra một vụ án cư/ớp của, gi*t người. Nghi phạm đã cư/ớp đi nhiều đồng hồ hiệu đắt tiền rồi bỏ trốn.】

【Đối tượng Lê, nam, 17 tuổi, cao khoảng 1m90, tóc ngắn màu vàng, có khả năng đã gây án nhiều lần, biểu hiện khuynh hướng b/ạo l/ực rõ rệt. Ai biết thông tin xin gọi ngay 110.】

Tôi từ từ hạ điện thoại xuống, ánh mắt rơi trên gương mặt trẻ trung, ngông cuồ/ng bên cạnh.

Tóc ngắn màu vàng, cao một mét chín, "Bảo bối, năm nay... em bao nhiêu tuổi nhỉ?"

01

Anh chàng tóc vàng từ từ kéo thấp vành mũ lưỡi trai màu đen, cười một cách bất cần đời: "Chị gái à, em vừa tròn mười tám."

Tôi hơi yên tâm một chút, "Có thể cho chị xem căn cước công dân được không?"

"Không mang."

Trùng hợp vậy sao?

Trái tim vừa hạ xuống của tôi lại treo ngược lên, "Vậy Alipay thì sao?"

Trong ví thẻ có giấy tờ, có thể nhìn thấy thông tin cá nhân mà.

Cậu ta lắc đầu: "Em không dùng Alipay."

Sao có thể chứ?

Người trẻ ở Hoa Quốc, có mấy ai không dùng Alipay?

Tôi lại dò hỏi: "Vậy thông tin cá nhân trên ví WeChat..."

Cậu ta nâng cốc lên, nhấp một ngụm cà phê, nghi ngờ nhìn tôi: "Sao chị cứ muốn xem giấy tờ tùy thân của em thế?"

Tôi bịa chuyện lung tung: "Để thuê phòng khách sạn dùng căn cước của em đấy, dùng của chị sẽ bị chồng chị phát hiện."

"Phụt--"

Cậu ta phun ra.

"Chị, chị có chồng rồi? Vậy em là gì?"

Tôi: "Là bạn trai chứ sao."

02

Tôi quan sát xung quanh.

Nhà hàng rộng lớn chỉ có hai chúng tôi.

"Chị nhớ vào giờ cao điểm bữa tối, quán này lúc nào cũng xếp hàng dài, sao giờ này rồi mà chẳng có ai thế?"

Anh chàng tóc vàng lấy giấy ăn lau miệng: "Vì em bao trọn quán rồi."

Hả?

Bao trọn quán, chẳng phải là chuyện chỉ có tổng tài bá đạo mới làm sao?

Một kẻ tóc vàng như cậu.

Quần áo trên người thì rá/ch rưới.

Thứ duy nhất đáng giá là chiếc Patek Philippe trên cổ tay.

Có khi còn là cư/ớp được từ vụ gi*t người.

Bao trọn quán, trông giống như sợ người dân nhận ra cậu ta thì có.

Anh chàng tóc vàng vẻ mặt hạnh phúc nói: "Em đã mong chờ quán này từ lâu rồi, luôn muốn đến ăn, hôm nay cuối cùng cũng có người đi cùng."

Mong chờ từ lâu?

Cuối cùng cũng có người đi cùng?

Đây là lời mà một người sẵn sàng vung tay hai mươi vạn, tặng Patek Philippe có thể nói ra sao?

Đáng ngờ.

Cực kỳ đáng ngờ.

Tôi không khỏi nhớ đến lệnh truy nã kia--

【Đối tượng Lê bỏ học từ cấp hai, lười biếng, suốt ngày ảo tưởng mình là người giàu có.】

Tôi vội vàng bấm hoàn trả hai mươi vạn.

Sau đó đẩy hộp quà đựng đồng hồ cậu ta đặt trước mặt về phía cậu ta.

Chú ý chi tiết.

Dùng dĩa để đẩy.

Để tránh để lại dấu vân tay.

Tôi cố nén đ/au lòng nói: "Chị không phải là người phụ nữ vật chất, nếu em còn dám lấy tiền ra s/ỉ nh/ục tình cảm thuần khiết này của chúng ta, thì chia tay đi."

Anh chàng tóc vàng nhìn tôi đầy xúc động, "Đào Tử, chị đúng là cô gái đặc biệt nhất mà em từng gặp, đặc biệt vô cùng thuần khiết."

Tôi nói: "Lê Tử, em cũng là chàng trai đặc biệt nhất mà chị từng gặp."

Đặc biệt vô cùng hung tàn.

Cậu ta ngạc nhiên nói: "Hình như em chưa bao giờ nói, sao chị biết, em họ Lê?"

Ha ha, chẳng phải trên lệnh truy nã có viết sao...

Không phải.

Cậu thật sự họ Lê à?!

03

Bộ n/ão của tôi chạy muốn bốc khói, cuối cùng cũng bịa ra một câu trả lời:

"Thực không dám giấu, ông nội chị là đạo sĩ, chị là đệ tử chân truyền, cũng hiểu chút ít thuật xem bói."

Làm anh chàng tóc vàng choáng váng ngay lập tức, "Lợi hại vậy sao? Đến họ của em mà cũng xem ra được..."

"Chưa hết đâu."

Tôi giả vờ bấm ngón tay tính toán, "Em đọc ngày sinh đi, chị còn xem ra thứ kinh khủng hơn nữa."

"30 tháng 3."

Tôi: "..."

Ha.

Hôm nay là ngày 10 tháng 7.

Cậu nói xem.

Vừa tròn mười tám tuổi?

Thân phận bất minh, trí tuệ không cao.

Tôi bắt đầu ch/ém gió: "Bề ngoài em trông trưởng thành chín chắn, nhưng thực ra, sâu thẳm trong lòng em lại là một cậu bé thuần khiết. Em cô đơn, tan vỡ, rất khao khát có người hiểu mình."

Đúng ngay tim đen của anh chàng tóc vàng, cậu ta gật gật đầu, sự ngông cuồ/ng không còn nữa.

Chỉ đầy vẻ tin phục và chờ đợi, "Xem chuẩn thật đấy."

Tôi: "Em là người đàn ông rất trọng tình cảm, không tính toán chi li về tiền bạc, cực kỳ hào phóng với anh em."

Anh chàng tóc vàng không khỏi liên tục kinh ngạc: "Vãi thật, có chút trình độ đấy, nói tiếp đi."

Tôi: "Việc em đang làm bây giờ thật sự là phí phạm tài năng, sự nỗ lực của em không được công nhận hoàn toàn là vì em chưa tìm được thiên phú của mình, cái gọi là cá vàng sao là vật trong ao, một khi gặp gió mây liền hóa rồng! Em cứ chờ làm rồng đi, Lê Tử!"

Anh chàng tóc vàng suýt chút nữa thì quỳ xuống lạy tôi, "Đào Tử, chị quả nhiên là người hiểu em nhất!"

Khó khăn lắm mới đợi được lúc cậu ta thả lỏng cảnh giác.

Tôi lấy cớ đi vệ sinh.

Chuồn lẹ thôi.

Tôi rón rén vòng qua nhà vệ sinh rồi lẻn ra lối cầu thang thoát hiểm.

Phía sau vang lên giọng nói trầm thấp của anh chàng tóc vàng: "Đào Tử, chị chạy đi đâu đấy?"

Tôi: "!!!"

04

Anh chàng tóc vàng vòng tay ôm lấy cổ tôi, "Nhà vệ sinh ở hướng này."

Cậu ta cao lớn, vóc người vạm vỡ, một phát đã xoay ngược tôi lại.

Loạng choạng bị cậu ta kéo ngược trở về.

Tôi dưới ánh mắt của cậu ta bước vào nhà vệ sinh.

Sờ túi quần, ch*t ti/ệt, quên mang điện thoại rồi!

Nhìn quanh một vòng, đến cái cửa sổ cũng không có.

Tôi nấn ná rất lâu, vừa định lén lút chuồn ra ngoài.

Kết quả bị anh chàng tóc vàng đang canh ở cửa làm cho gi/ật mình: "Chị làm gì ở đây?"

Cậu ta cười đứng dậy, cúi người ép sát tôi: "Tất nhiên là-- sợ chị chạy mất."

Tôi bị cậu ta nắm tay dắt quay lại.

Đang c/ắt bít tết, cậu ta đột nhiên nói với tôi đầy bí ẩn: "Thấy hai người ở hướng bảy giờ không?"

Tôi nhìn theo hướng đó.

Tại góc khuất, không biết từ lúc nào đã xuất hiện hai chàng trai ăn mặc bảnh bao.

Một đứa tóc đỏ, một đứa đầu đinh, ánh mắt sắc bén cứ quét về phía bàn chúng tôi.

Anh chàng tóc vàng hạ thấp giọng: "Họ là cảnh sát mặc thường phục, đến bắt em đấy."

Tôi sợ đến mức một tay bịt miệng lại.

Cậu ta thừa nhận rồi, cậu ta thực sự thừa nhận rồi!

Chẳng hề coi tôi - đối tượng hẹn hò qua mạng này - là người ngoài tí nào!

Anh chàng tóc vàng rõ ràng không hài lòng với phản ứng của tôi: "Chị gh/ét em à?"

Con d/ao ăn sắc bén trong tay cậu ta phản chiếu ánh sáng lạnh lẽo.

"Không không không!" Tôi vội vàng một tay bịt miệng, một tay đi/ên cuồ/ng múa may ra hiệu: "Cẩn thận chấn động! Liên thủ xuất kích! Cộng hưởng khói m/ù! Lắng nghe cái này!!"

Anh chàng tóc vàng: "..."

Tôi cười gượng gạo quạt cho miếng bít tết: "Ha ha ha ha bít tết nóng quá."

Cuối cùng cậu ta cũng bị màn diễn xuất trừu tượng của tôi làm cho bật cười, "Rời xa chị thì ai làm em cười đây."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm