Con búp bê gỗ mở đôi mắt được chạm khắc, k/inh h/oàng nhìn chúng tôi, miệng nó cất tiếng:
“Chuyện này là sao? Giang Tụng Du, ngươi đã làm gì? Ngươi không hề mất trí nhớ? Tất cả đều là ngươi giả vờ?”
Ta cười cong mắt: “Sư phụ truyền dạy, ta phải báo đáp người chứ, sao dám quên được?”
Con búp bê gỗ: “Nươi, ngươi, chúng ta đã thanh toán sòng phẳng rồi, ngươi còn bắt ta làm gì? Ta đâu có làm gì ngươi, chỉ là muốn ngươi học cách yêu một người thôi mà.”
Ta gật đầu: “Nếu ngươi đã thấy mình tốt như vậy, thì càng không cần phải sợ.”
Con búp bê gỗ nghi hoặc: “Thật sao?”
Ta gật đầu với thuật sĩ.
Bà ta niệm chú, con búp bê gỗ bắt đầu biến đổi.
Trong luồng sáng, nó dần lớn lên, rồi lại lớn lên.
Cho đến khi biến thành một đứa trẻ sơ sinh.
Ta chọc chọc vào giữa mày đứa trẻ: “Tiếp theo, ngươi hãy học cách làm một cậu bé ngoan đi, thế đạo này sẽ dạy cho ngươi.”
Đứa trẻ há miệng, thứ phát ra chỉ là tiếng khóc.
16
Ta đưa hệ thống đến thiện đường, nơi đó toàn là những đứa trẻ không cha không mẹ.
Sẽ có người đến chọn chúng để nhận nuôi.
Số phận của nó ra sao, đành xem vận may của nó thế nào.
Sau khi tỉnh lại, Tiêu Độ trở nên ngây ngô.
Người hầu nói chàng thường tự lẩm bẩm, nói năng lộn xộn, quanh đi quẩn lại chỉ mấy câu đó.
“Hệ thống đâu rồi?”
“Ta muốn Tụng Du của ta.”
“Ta đang ở đâu?”
“Tất cả đều là ta ảo tưởng sao?”
Nuôi một người trong hậu viện vốn chẳng tốn kém là bao.
Thế nhưng Tiêu Độ lại lao ra khi ta và An Cẩn đang đi dạo.
Chàng hét vào mặt An Cẩn: “Ta mới là phu quân của nàng ấy!”
An Cẩn vốn điềm tĩnh, nhưng lần đó cũng bị Tiêu Độ làm cho h/oảng s/ợ.
Ta không nỡ để An Cẩn chịu ủy khuất, quyết định tiễn Tiêu Độ đi.
Khoảnh khắc lệnh vừa ra, Tiêu Độ dường như bỗng chốc tỉnh táo.
Chàng nhìn ta, ánh mắt trong veo nhưng nụ cười lại thê lương:
“Nàng không thể nào là Tụng Du của ta.”
An Cẩn thấy chàng là nam tử đầu óc có vấn đề, cô đ/ộc không nơi nương tựa, còn cho chàng chút bạc.
Lúc ra đi, Tiêu Độ nói với ta: “Lần tới gặp mặt, ta sẽ xuất hiện trước mặt nàng một cách đường đường chính chính với một thân phận khác.”
Chàng thẳng lưng, vẫn còn vài phần sắc bén của ngày xưa.
Tiêu Độ dùng số bạc đó thuê một gian phòng, m/ua bút mực giấy nghiên, sống bằng nghề b/án tranh chữ.
Nhưng người m/ua tranh chữ thực sự thì ít, phần lớn đều là vì muốn ngắm nhìn người b/án.
Chẳng được mấy ngày, có nam tử đến đ/ập phá sạp hàng, m/ắng chàng quyến rũ thê chủ nhà người khác.
Những nữ tử lên tiếng bênh vực chàng đều bị người đời chỉ trỏ.
Để tránh hiềm nghi, về sau chẳng còn mấy ai ghé sạp tranh chữ nữa.
Tiêu Độ buộc phải tìm lối thoát khác.
Chàng dựa vào học vấn, vào nhà hào môn dạy công tử đọc sách.
Nhưng chẳng bao lâu đã bị đuổi ra, lý do là tâm thuật bất chính, xúi giục nam tử không an phận trong nhà.
Tiền tiết kiệm vơi dần, học vấn vô dụng, cuộc sống ngày càng khốn đốn, đến cơm gạo cũng không có mà ăn, đành phải v/ay mượn hàng xóm.
Muốn quay đầu tìm ta, lại không tìm được tung tích, cũng chẳng thể đến gần Giang phủ.
Khi sinh kế trở thành gánh nặng lớn nhất, Tiêu Độ học được cách cúi đầu.
Sau đó nữa, chàng đi đàn cho nhà quyền quý, lọt vào mắt xanh của chủ nhà, được giữ lại trong hậu viện.
Học vấn của chàng cuối cùng cũng có chỗ dụng võ, đấu đ/á qua lại với các phu thị khác.
Chàng đã hòa nhập vào thế giới này.
Còn ta, ta vừa trải qua một cơn á/c mộng dài hai mươi bốn năm, giờ đã tỉnh giấc.
Cơn á/c mộng này, nên đổi người khác nằm mơ rồi.