Bức ảnh kia chụp ở góc độ như thể lén lút, Tống Trầm Chi quay lưng về phía ống kính đang thay áo, có thể nhìn thấy rõ ràng trên lưng anh có một vết cào đỏ tươi.
Vết cào còn rất mới, vẫn còn rỉ ra những giọt m/áu.
"Đoán xem, vừa rồi chúng tôi đã làm gì nào?"
5
Ngày làm lễ tang, người đến rất đông, di ảnh của bà ngoại được đặt ngay ngắn ở chính giữa chiếc bàn dài cuối linh đường.
Trong ảnh, bà đang nhìn tôi bằng ánh mắt quen thuộc, từ ái và bao dung tất cả.
Tôi như thấy lại cảnh bố mẹ ly hôn khi tôi còn nhỏ, cả hai đều không muốn giành quyền nuôi tôi, bà ngoại đ/au lòng ôm tôi vào lòng, nói bà cần tôi.
Lại như thấy cảnh tôi gọi video cho bà, khoe rằng Tống Trầm Chi đã cầu hôn tôi, bà cùng tôi khóc:
"Tiểu Tống là một đứa trẻ tốt, những năm con không ở trong nước, nó thường xuyên về quê thăm bà."
Trước ngày cưới, bà ngoại đổ b/ệnh, không thể đến kịp.
Những ngày đó tâm trạng tôi rất tồi tệ.
Tống Trầm Chi xoa đầu tôi: "Chúng ta có thể tổ chức hai đám cưới, kiểu Trung và kiểu Tây. Kiểu Trung sẽ tổ chức ở nhà bà ngoại. Đừng buồn nữa được không?"
Bà ngoại sau khi biết tin rất xúc động: "Đến lúc đó Tiểu Tống qua đây, bà sẽ khui một bình rư/ợu mơ, hồi đó bố con muốn uống mà bà còn chẳng nỡ đấy."
Bà thực sự rất quý Tống Trầm Chi.
Vì vậy ngày hủy hôn, bà ngoại đã gửi cho tôi một tin nhắn WeChat, dè dặt hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không biết phải mở lời thế nào, nên cứ thế không trả lời.
Nước mắt lặng lẽ trượt dài bên khóe miệng, tôi đờ đẫn nhìn từng vị khách tiến lên viếng.
Khi đi rửa mặt, bên tai vang lên một giọng nói khàn khàn quen thuộc: "Hy Hy, xin chia buồn."
Là Tống Trầm Chi.
Anh ta đón lấy ánh mắt tôi, sự xót xa và hối lỗi trong mắt không hề che giấu: "Anh không biết tình trạng của bà hôm đó lại nghiêm trọng đến thế..."
"Chát" một tiếng, tôi t/át anh ta một cái thật mạnh.
Đôi mắt anh ta tối sầm lại, yết hầu chuyển động: "Hy Hy, chuyện trước kia đều là do anh xử lý không tốt, sau này anh sẽ luôn ở bên cạnh em."
Nhìn chằm chằm vào sự hối h/ận trong mắt anh ta, trong đầu tôi hiện về lời của y tá nói với tôi hôm đó:
"Cụ bà cứ cố gắng hơi tàn để đợi cô, nếu có thể đến sớm hơn nửa tiếng..."
Bà ngoại đã trút hơi thở cuối cùng nửa tiếng trước khi tôi kịp đến nơi.
Tôi chỉ cảm thấy trái tim như bị bóp nghẹt đến đ/au nhói, như thể giây tiếp theo sẽ n/ổ tung, tôi quay người bước ra ngoài.
Nhưng Tống Trầm Chi nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Cứ ngỡ mình có thể kiểm soát được cảm xúc, vậy mà ngay khoảnh khắc này tôi lại mất bình tĩnh.
"Tống Trầm Chi, ngày bà ngoại mất, anh và Trần Tình đang làm gì trong b/ệnh viện?"
Tống Trầm Chi sững người.
Tôi đưa những tin nhắn quấy rối mà Trần Tình gửi cho tôi cho anh ta xem.
"Anh nói với tôi Trần Tình chỉ là sư muội của anh, anh hết lần này đến lần khác bỏ rơi tôi để chọn cô ta, chỉ vì sợ tính cách cô ta cực đoan sẽ xảy ra chuyện."
"Bây giờ thì sao? Vẫn chỉ là sư muội thôi à?"
Tống Trầm Chi dường như lúc này mới phản ứng lại: "Anh và cô ấy thực sự không có gì cả."
Cơ hàm anh ta căng cứng, ánh mắt lạnh dần đi:
"Hôm đó anh định chạy đến tìm em, cô ta lấy d/ao gọt hoa quả kề vào cổ tay đe dọa anh, trong lúc giằng co, lưng anh bị cô ta cào một vệt bằng móng tay."
"Lúc đó anh không hiểu tại sao cô ta lại làm thế, hóa ra là để chụp bức ảnh này."
"Anh nghĩ tôi còn tin anh sao?"
Trên lông mày Tống Trầm Chi thoáng qua một tia lúng túng.
"Chúng ta đã chia tay rồi, anh đi đi."
Cho đến khi đám tang kết thúc, tôi không nói với anh ta thêm một lời nào.
6
Công ty còn rất nhiều việc phải xử lý, mẹ và cha dượng tôi về ngay ngày hôm sau khi ch/ôn cất bà ngoại.
Tôi mở một phòng tranh nhỏ trong thành phố, coi như là làm nghề tự do, tôi dặn dò trợ lý rồi định ở lại quê nửa tháng.
Tống Trầm Chi cũng không về.
Mỗi sáng tôi đều thấy một bó hồng tươi thắm ở cửa, còn anh ta tựa vào cửa xe đứng cách đó không xa, ánh mắt đăm đăm nhìn tôi.
Tôi thích ăn đồ ngọt, anh ta liền làm một phần đồ ngọt mỗi chiều mang đến.
Nhưng lần nào tôi cũng chia hết hoa hồng và đồ ngọt cho lũ trẻ trong làng ngay trước mặt anh ta.
Như để chứng minh điều gì đó, khi Trần Tình lại gọi điện đe dọa t/ự s*t, tôi nghe thấy giọng nói lạnh lùng vô tình của anh ta: "Vậy thì cô đi ch*t đi."
Trần Tình quả nhiên là một kẻ đi/ên, cô ta quay đầu gửi tin nhắn quấy rối đến số điện thoại mới của tôi:
"Cô tưởng mình thắng rồi sao? Đừng nằm mơ nữa."
"Người anh ấy yêu chỉ có tôi, chỉ có thể là tôi!!!"
Tối cuối tuần, Tống Trầm Chi không lảng vảng bên cạnh tôi, không biết đã đi đâu, tôi liền đến phòng tranh của ông ngoại.
Nơi này vẫn như cũ, sạch sẽ ngăn nắp, xung quanh tràn ngập mùi màu bột và hương thơm nhàn nhạt của cỏ cây.
Thời cấp ba, đây là căn cứ bí mật của tôi và Tống Trầm Chi, lúc đó anh ta là người mẫu của tôi.
Bà ngoại nói với tôi, mỗi lần Tống Trầm Chi về thăm bà, anh ta đều đến phòng tranh này, ở lại suốt cả đêm.
Nhưng hôm nay tôi đến đây, là vì hàng xóm vô tình kể cho tôi một chuyện.
"Hôm đó bà đi cùng bà ngoại cháu đến phòng tranh lấy đồ, bà thấy bà cháu hình như đang chat với ai đó qua điện thoại, chắc là không vui lắm, bà ôm ngựk thở dốc, không để ý một cái là bà bị ngã rồi."
Điện thoại của bà ngoại, có lẽ rơi ở trong phòng tranh.
7
Điện thoại rơi vào trong giỏ đựng vụn bút chì, tôi không khó để tìm thấy.
Nhưng tôi không thể ngờ được, người trò chuyện cuối cùng với bà ngoại.
Lại chính là Tống Trầm Chi.
Ngày đó, bà ngoại nhắn tin WeChat hỏi anh ta: "Tiểu Tống, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, tại sao Hy Hy lại hủy hôn vậy?"
Tống Trầm Chi không trả lời.
Năm phút sau, bà ngoại gọi một cuộc video call.
Thời lượng cuộc gọi hiển thị là một phút.
Tống Trầm Chi đã tắt máy.
Bà ngoại dường như đã nhìn thấy gì đó, liên tiếp gửi mấy đoạn tin nhắn thoại chất vấn.
"Người phụ nữ bên cạnh cậu là ai?"
"Bây giờ hai người đang làm gì thế?" Trong giọng nói có một sự khó xử khó nói thành lời và sự phẫn nộ không thể tin được.
"Cậu làm thế này thì sao xứng đáng với Hy Hy chứ."
Giọng bà ngoại đã nhuốm màu nghẹn ngào.
Tôi đờ đẫn nhìn chằm chằm vào màn hình, bên tai đột nhiên nghe thấy một tiếng hét dài, vừa như khoái lạc vừa như đ/au đớn, một tiếng hét đầy quen thuộc của người phụ nữ--