Tạ Thanh Giác nói ta có vẻ ngoài diễm lệ, dung tục, không hợp làm chính thê chủ mẫu.
Ngâm nghê suốt ba năm vẫn không chịu cưới ta, còn bắt ta phải đeo khăn che mặt khi gặp người khác.
Lần này, khi hắn mở tiệc chiêu đãi bạn hữu, khăn che mặt của ta vô tình bị gió thổi bay.
Chúng nhân lặng ngắt, mắt không rời nhìn chằm chằm vào ta.
Cho đến khi giọng nói khó chịu của Tạ Thanh Giác vang lên, họ mới sực tỉnh, vội vã tìm lời chữa ch/áy:
“Tạ huynh nói không sai, dung mạo lẳng lơ thế này, nạp làm thiếp thất cũng phải suy tính kỹ, huống chi là chính thê.”
“Nếu cưới nàng ta về, chắc chắn sẽ khiến người đời nghị luận là bị sắc đẹp mê hoặc, tổn hại thanh danh.”
Tạ Thanh Giác tưởng rằng ta cố tình tháo khăn che mặt, chán gh/ét nói:
“Nàng đều nghe thấy rồi đó, đừng hòng dựa vào gương mặt này mà lả lơi ong bướm, trèo cao bám víu.”
“Dáng vẻ này của nàng, dù có dán ngược hôn ước đem tặng không, cũng chẳng ai thèm.”
Hắn cố ý ném ngọc bội đính ước của ta lên bàn một cách tùy tiện.
Ý muốn s/ỉ nh/ục ta, bắt ta phải tự nhận rõ rằng chẳng ai muốn cưới ta.
Ta cảm thấy nh/ục nh/ã khôn cùng, cắn ch/ặt lấy môi.
Không ngờ, miếng ngọc bội lại bị vị thế tử khờ khạo của Hầu phủ nhặt lấy.
Chàng nâng niu như báu vật mà nói: “Ta muốn.”
01
Chúng nhân sững sờ, rồi bật cười khẩy.
Tạ Thanh Giác giấu đi vẻ kh/inh miệt trong mắt, lễ độ nói:
“Triệu thế tử, ngọc bội này là tín vật đính ước của Tống Nguyễn, người không thể tùy tiện lấy.”
Triệu Tiện chắp tay ra sau lưng, giọng điệu ngây thơ:
“Ta đương nhiên biết đây là gì, là chính huynh vừa nói muốn tặng người khác, nên ta mới lấy.”
“Người không có tín thì không đứng vững, chẳng lẽ huynh định nuốt lời sao?”
Triệu Tiện là con trai duy nhất của Trưởng công chúa và Trấn Viễn Hầu, thân phận tôn quý, thuở nhỏ vốn thông tuệ.
Nhưng năm mười hai tuổi, không may bị thương ở đầu.
Nay dù dáng vẻ chàng cao ráo, tuấn tú phi phàm, nhưng tâm trí lại không thể lớn thêm được nữa.
Mà Tạ Thanh Giác là đứng đầu các công tử kinh thành, vốn thanh cao kiêu ngạo.
Coi trọng danh tiếng và thể diện hơn cả mạng sống.
Lúc này, sắc mặt hắn đã lạnh xuống.
Dù là thừa nhận mình nuốt lời, hay tranh cãi với một kẻ khờ, đều khiến hắn cảm thấy mất mặt.
Thế là, hắn mất kiên nhẫn bảo ta:
“Tống Nguyễn, còn không mau đòi lại ngọc bội của nàng đi, chẳng lẽ nàng còn thực sự mơ tưởng hão huyền, muốn bám víu lấy thế tử sao?”
Ta ngẩng đầu nhìn Tạ Thanh Giác, hắn đang lặng lẽ thúc giục ta.
Hắn biết ta vốn nghe lời, giỏi nhất là nhìn sắc mặt người khác.
Cũng như ba năm qua, hắn chỉ cần nhíu mày một cái, ta liền tự biết chừng mực.
Hắn không thích ta tô son, ta liền không tô nữa.
Ta đùa giỡn với nha hoàn, bị hắn chê bai là cử chỉ lẳng lơ, ta liền ít khi cười nói.
Hắn nói dung mạo ta sẽ khiến người đời bàn tán, ta ra ngoài liền dùng khăn che mặt.
Nhưng dù làm thế nào, cũng không thể khiến Tạ Thanh Giác hài lòng.
Ta đoan trang lễ độ, cử chỉ chu toàn, chưa từng sai sót.
Hắn vẫn nói ta khoe khoang nhan sắc, cố ý quyến rũ.
Trước mặt người ngoài, càng đối xử với ta lạnh lùng, trăm phương nghìn kế hạ thấp.
Như thể việc động lòng với ta là một chuyện vô cùng nh/ục nh/ã.
Ta biết, người Tạ Thanh Giác muốn cưới là nữ tử khí chất thanh nhã, cử chỉ đoan chính.
Không phải kẻ diễm lệ kiều mị như ta, sẽ làm tổn hại đến thanh danh của hắn.
Nhưng ta không thể thay đổi dung mạo của mình.
Cũng không muốn dây dưa với hắn nữa.
Ta dừng lại một chút, nhìn Triệu Tiện:
“Thế tử, người có biết cầm ngọc bội đính ước của ta, nghĩa là phải đính ước, phải cưới ta không.”
Triệu Tiện gật đầu liên tục: “Tỷ tỷ xinh đẹp, ta biết mà.”
Chàng nhìn ta bằng đôi mắt thẳng thắn, trong đó tràn đầy sự thuần khiết và vui vẻ.
Ta không dám đối diện với chàng, cúi mắt xuống, chậm rãi nói:
“Vậy thế tử hãy về thương lượng với gia đình trước, nếu họ đồng ý, rồi hãy đến báo cho ta.”
02
Đợi mọi người đi hết.
Ánh mắt Tạ Thanh Giác rơi trên người ta, vô cảm nói:
“Tống Nguyễn, nàng có ý gì?”
Ta quay mặt đi, nhếch môi nhạt nhẽo:
“Chẳng có ý gì cả, hôn sự giữa ta và huynh vốn dĩ không xứng, là ta mơ tưởng hão huyền, dây dưa với huynh bao năm qua.”
“Hôm nay huynh đã từ hôn, ta tất nhiên phải tìm người khác mà gả.”
Hắn khựng lại, lạnh lùng nói:
“Nàng đang gi/ận dỗi với ta sao? Tống Nguyễn, nàng phải hiểu rõ mình nặng mấy cân mấy lạng, ở chỗ ta, nàng không có tư cách làm mình làm mẩy.”
“Dù nàng có thật sự muốn gả cho tên khờ Triệu Tiện kia, ta cũng chẳng mảy may động lòng.”
Ta nhìn Tạ Thanh Giác, nghiêm túc nói:
“Triệu Tiện không phải kẻ khờ, chàng chỉ là tâm tính chưa trưởng thành mà thôi.”
Hơn nữa ta và Triệu Tiện vốn đã quen biết từ lâu.
Có một lần, Tạ Thanh Giác tâm trạng khá tốt, đưa ta đi dự tiệc.
Trong bữa tiệc, ta chỉ vì lễ nghĩa mà đáp lại vài câu với một vị công tử.
Hắn liền sa sầm mặt mày, trước mặt mọi người trách m/ắng ta không an phận, lẳng lơ vô độ.
Ta uất ức tột cùng, trốn sau hòn non bộ mà rơi lệ.
Trên đầu bỗng truyền đến một giọng nói: “Tỷ tỷ xinh đẹp, sao tỷ lại khóc?”
Ta gi/ật mình, ngẩng đầu lên thì thấy Triệu Tiện.
Chàng bị người ta trêu chọc, mắc kẹt trên hòn non bộ không xuống được, cũng chẳng gọi ai.
Liền nằm bò trên đó ngủ thiếp đi, cho đến khi bị tiếng khóc của ta đá/nh thức.
Chàng bề ngoài tuấn tú, lời lẽ lại hoàn toàn ngây thơ.
“Tỷ tỷ xinh đẹp, tỷ có thể giúp ta xuống không?”
Ta nhận ra tâm trí chàng có điều khác lạ, ngược lại còn trút bỏ được sự đề phòng.
Tìm được chỗ đặt chân chắc chắn, chỉ dẫn chàng từ từ bò xuống.
Đến đoạn cuối còn cách mặt đất nửa người, cần phải nhảy xuống.
Ta sợ chàng bị thương, muốn vươn tay ra đỡ, ai ngờ lại cùng chàng ngã nhào trên bãi cỏ.
Triệu Tiện mắt sáng rực, nhưng mặt lại đỏ bừng, lúng túng không dám nhìn ta.
Sau đó, ta còn gặp chàng vài lần nữa.
Chàng luôn đợi khi bên cạnh ta không có ai mới đến tìm, cũng không để tùy tùng đi theo.
Ta hỏi chàng tại sao.
Triệu Tiện cụp mắt, mang theo vài phần u sầu nói:
“Họ đều nói ta là kẻ khờ, nếu thấy tỷ chơi cùng ta, họ sẽ cười nhạo tỷ đấy.”
Ta không khỏi nghĩ đến bản thân mình.
Chỉ cần ta nói chuyện với nam tử khác, Tạ Thanh Giác liền không vui, nói ta lẳng lơ.
Dần dần ta cũng chẳng nói nữa.
Triệu Tiện là người bạn đầu tiên ta kết giao ở đây.
Ta mỉm cười, ôn tồn dỗ dành chàng:
“Chàng chỉ là tâm tính thuần khiết, đây không phải lỗi của chàng, hơn nữa ta cũng thích nói chuyện với chàng.”
“Lần trước ta bị người ta b/ắt n/ạt đến phát khóc, cũng nhờ chàng dỗ dành mới vui vẻ trở lại đấy.”
Triệu Tiện nắm lấy tay ta, cười chân thành và ấm áp.
“Tỷ tỷ xinh đẹp, nếu tỷ đến nhà ta, ta nhất định sẽ không b/ắt n/ạt tỷ, cũng không để người khác b/ắt n/ạt tỷ.”
Hôm nay, vào lúc ta nh/ục nh/ã nhất, Triệu Tiện đã xuất hiện.
Tạ Thanh Giác trầm mặt xuống, giọng điệu lạnh lùng:
“Tùy nàng, sau này đừng có hối h/ận, rồi khóc lóc chạy đến c/ầu x/in ta là được.”