Tiên Vân Quy

Chương 7

23/07/2026 01:00

Ta mủi lòng nên đã đồng ý.

Tạ Thanh Giác toàn thân nhếch nhác, vừa thấy ta, mắt hắn sáng rực lên:

“Tống Nguyễn, nàng đến thăm ta rồi, Triệu Tiện ch*t rồi phải không?”

Ta lạnh lùng đáp: “Hắn mà ch*t, huynh nghĩ huynh còn sống nổi sao?”

“Đây là mẫu thân huynh nhờ ta mang đến, huynh tự lo liệu đi.”

Không muốn nói thêm với hắn, ta xoay người định đi.

Hắn lại vội vàng lấy từ trong ngựk ra một miếng ngọc bội:

“Tống Nguyễn, nàng có thể đến thăm ta, chắc chắn trong lòng vẫn còn ta.”

“Ngọc bội đính ước của nàng, ta đã lấy lại được rồi, đợi ta ra ngoài, chúng ta thành thân được không?”

Ta nhận lấy ngọc bội, dưới ánh nhìn kinh ngạc của hắn.

Ta buông tay, mặc cho miếng ngọc rơi xuống đất, vỡ tan tành.

“Tạ Thanh Giác, huynh vẫn chưa hiểu sao? Chuyện này chưa bao giờ liên quan đến miếng ngọc bội này.”

“Ta đến đây hôm nay, chỉ là để trả lại ân tình cho Tạ gia, sau này sẽ không bao giờ gặp lại huynh nữa.”

Tiếng gầm thét của Tạ Thanh Giác vang lên sau lưng ta.

Ta rảo bước rời đi, không hề ngoảnh đầu lại.

Trở về phủ Công chúa, Triệu Tiện dường như đang đợi ta.

Thấy ta, chàng lập tức tiến lại gần, bình tĩnh nhìn ta hỏi:

“Nguyễn Nguyễn, nàng đi đâu vậy?”

15

Ta tự dưng thấy chột dạ, nhỏ giọng đáp: “Đi thăm một người.”

Triệu Tiện không nói gì, lặng lẽ đưa ta về phòng.

Nhưng chàng không đi, mà xoay người đóng cửa lại, từng bước tiến về phía ta.

Ánh mắt thâm trầm, là dáng vẻ ta chưa từng thấy bao giờ.

“Nàng đi gặp Tạ Thanh Giác, phải không?”

Lưng ta tựa vào bàn, lòng hoảng hốt gật đầu.

Chưa kịp để ta giải thích, chàng đã tuôn ra một tràng câu hỏi:

“Tại sao? Nàng đ/au lòng cho hắn, không nỡ bỏ hắn, nàng hối h/ận rồi phải không?”

“Những ngày qua, nàng xa cách ta như vậy, đều là vì hắn phải không?”

Không phải.

Là vì ta cảm thấy chàng quá chói lọi, khiến ta không dám chạm vào.

Nhưng những lời này, ta không sao thốt nên lời.

“Triệu Tiện, ta là vì nhận lời nhờ vả của Tạ phu nhân, không liên quan đến Tạ Thanh Giác, ta sớm đã chẳng còn để tâm đến hắn nữa rồi.”

“Ta cũng không hề xa cách chàng...”

Triệu Tiện x/ác nhận lại: “Thật sao? Ngay cả khi ta làm mất ngọc bội của nàng, nàng cũng sẽ không bỏ ta chứ?”

Ta lắc đầu: “Không đâu, ngọc bội chỉ là tín vật, không đại diện cho lòng ta.”

Triệu Tiện hài lòng, ánh mắt tràn đầy ý cười.

Chàng không lùi lại, mà càng lúc càng tiến sát hơn: “Nguyễn Nguyễn, ta có thể hôn nàng không?”

Ta chạm phải ánh mắt chàng, căng thẳng đến mức nuốt nước bọt cũng không xong.

Giọng nói nhỏ đến mức không nghe thấy gì: “Được.”

Triệu Tiện nhắm mắt, cúi xuống hôn ta.

Ban đầu dịu dàng, nhưng sau đó lại càng lúc càng mãnh liệt.

Khi chàng thở dốc lùi lại, mặt ta đã đỏ bừng đến mức như sắp nhỏ m/áu.

Ta không dám ngẩng đầu nhìn Triệu Tiện, cũng không biết rằng tai chàng cũng đã đỏ ửng cả lên.

16

Sau khi tâm trí phục hồi, Triệu Tiện đối đáp trầm ổn, phong thái như ngọc.

Đi đến đâu, cũng được người ta khen ngợi là bậc quân tử như ngọc.

Các cô nương thi nhau đem lòng ngưỡng m/ộ, gửi danh thiếp đến phủ muốn kết thân.

Nhưng họ chẳng đợi được hồi âm, chỉ đợi được tin Triệu Tiện thành hôn.

Hôn sự vốn dĩ đang chuẩn bị dang dở lại nhanh chóng được chọn ngày lành.

Hỷ phục và trang sức kiểu dáng đa dạng khiến ta hoa cả mắt.

May mà có Trưởng công chúa tham mưu cho ta.

Trước ngày cưới Triệu Tiện không được gặp ta, nên chàng dọn sang phủ Hầu.

Không gặp được ta, mỗi ngày chàng đều viết thư cho ta.

Lời lẽ quá đỗi tình tứ, lúc đọc ta cứ như kẻ tr/ộm, sợ bị người khác nhìn thấy.

Ngày chúng ta thành hôn, cũng là ngày Tạ Thanh Giác bị lưu đày.

Nghe thấy tiếng nhạc hỷ từ xa, hắn cứ ngóng trông mãi, nhưng bị cai ngục lôi đi xềnh xệch, loạng choạng bước về phía trước.

Theo nghi thức hoàn tất hôn lễ, ta được đưa vào phòng tân hôn.

Hôm nay khách khứa đông đúc, nghĩ chắc phải đợi rất lâu.

Không ngờ, lại nghe thấy tiếng gõ nhẹ bên cửa sổ.

“Nguyễn Nguyễn, là ta, mau mở cửa sổ cho ta.”

Triệu Tiện mặc hỷ phục đỏ, cứ thế mà trèo từ cửa sổ vào.

Ta dở khóc dở cười: “Chàng làm cái trò gì thế này?”

Chàng mặt hơi đỏ, mang theo vài phần s/ay rư/ợu, tinh nghịch nói:

“Họ muốn chuốc rư/ợu ta, làm chậm trễ việc động phòng, ta lén chạy trốn, thông minh chứ?”

“Chàng đúng là quá thông minh rồi.”

Uống rư/ợu hợp cẩn, kết tóc, quét sạch đậu phộng hạt sen trên giường.

Triệu Tiện ánh mắt đắm đuối, cùng ta ngã vào màn trướng.

Chàng không biết mắc chứng gì, cứ nhất quyết đòi ta gọi là “tỷ tỷ xinh đẹp”.

“Tỷ tỷ xinh đẹp, người ta nóng quá, nàng cởi áo giúp ta được không?”

Ta x/ấu hổ đến đỏ bừng mặt: “Triệu Tiện!”

Căn phòng ngập tràn sắc đỏ, ánh nến lung linh, bóng hình chập chờn qua lớp màn cửa.

Khi nến hỷ vụt tắt, trời đã sáng rõ từ lâu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm