”
“Có cần thiết.”
Giọng cậu ấy lớn hơn một chút, đáy mắt tràn đầy sự cầu khẩn.
“Tớ đã bỏ lỡ cậu một lần rồi.”
“Lần này tớ sẽ không buông tay nữa.”
Thấy tôi vẫn không chịu nói, cậu ấy lại khẽ hỏi một câu.
“Vậy… ít nhất hãy nói cho tớ biết cậu được bao nhiêu điểm, được không?”
Tôi vẫn không trả lời.
Chu Lăng lại như đã quyết tâm, đứng ở cửa không chịu rời đi.
Bố tôi đi ra nhìn một cái, sắc mặt lập tức trầm xuống.
“Cậu lại đến đây làm gì?”
Chu Lăng cụp mắt xuống, “Chú, con hỏi xong sẽ đi ngay.”
Khi nhìn lại phía tôi, sự cố chấp trong mắt cậu ấy gần như không thể che giấu.
“Noãn Noãn, c/ầu x/in cậu.”
“Chỉ nói cho tớ biết lần này thôi.”
Tôi im lặng một hồi, cuối cùng vẫn báo số điểm của mình.
“680.”
Biểu cảm trên mặt Chu Lăng cứng đờ lại từng chút một.
Cậu ấy nhìn tôi ngẩn ngơ, rất lâu sau mới lên tiếng, giọng khàn đặc hỏi một câu.
“6… 680 sao?”
Tôi gật đầu, cậu ấy lại như mất hết sức lực mà lùi lại một bước.
Hốc mắt cũng đỏ dần lên.
Chu Lăng cúi đầu, bỗng tự giễu cười một tiếng.
“Chúc mừng cậu.”
“Nhưng tớ không đuổi kịp cậu nữa rồi.”
Tôi nhìn cậu ấy, giọng bình thản nói: “Chu Lăng, tôi chưa từng bảo cậu phải đuổi theo, là cậu nhất quyết đòi bỏ học.”
“Tôi đã nói từ lâu rồi, chúng ta kết thúc rồi.”
Nói xong, tôi quay người đóng cửa lại.
Sau đó khi bố tôi ra ngoài đổ rác mới kể lại với tôi.
Ông thấy Chu Lăng ngồi xổm ở hành lang, x/é nát tờ giấy ghi đầy nguyện vọng kia thành từng mảnh nhỏ.
Sau này khi đại học nhập học tôi mới biết, Chu Lăng không hề điền nguyện vọng.
Chú Chu nói, Chu Lăng như bị m/a nhập, nhất quyết đòi ôn thi lại thêm một năm nữa.
Tôi không còn quan tâm đến cậu ấy nữa, mà dốc toàn bộ tâm trí vào cuộc sống đại học.
Ngôi trường mới rất rộng, thầy cô rất tốt, bạn bè cũng rất thân thiện.
Tôi tham gia câu lạc bộ tranh biện của trường, quen biết rất nhiều người bạn cùng chí hướng, cũng bắt đầu thử sức với những điều mới mẻ mà trước đây chưa từng tiếp xúc.
Những lúc rảnh rỗi, tôi sẽ cùng bạn cùng phòng đến thư viện, đi dạo phố.
Cũng tranh thủ cuối tuần một mình đi du lịch ở những thành phố lân cận.
Cuối cùng, tôi đã bỏ lại cơn mưa tầm tã năm mười tám tuổi ở phía sau lưng.
--Hết