Ánh mắt Tống Uyên đầy vẻ lo lắng.
"Ăn uống sao cứ vội vàng thế, lại cắn vào lưỡi rồi? Thè ra ta xem nào..."
Không gian có chút tĩnh lặng, ta rúc đầu vào lòng Tống Dục Chu, né tránh sự đụng chạm của Tống Uyên, đến cả gương mặt cũng vùi sâu vào ngựk chàng, không muốn nhìn thêm nữa.
"Không sao đâu phu quân, chúng ta mau về nhà thôi, lão già này trông như kẻ đi/ên, ta sợ lão lây b/ệnh cho chúng ta..."
Áp suất không khí xung quanh càng lúc càng thấp.
Nhịp tim của Tống Dục Chu đ/ập rất mạnh, ta không nhìn rõ thần sắc của chàng, chỉ nghe thấy tiếng đáp lại đầy ý cười vang lên phía trên đỉnh đầu.
"Được, chúng ta về nhà."
Hai chữ "về nhà" như quẩn quanh trên đầu môi chóp lưỡi chàng, đầy vẻ ân ái vấn vương.
Giây tiếp theo, thân hình ta nhẹ bẫng, ta bị chàng bế bổng lên.
Cho đến khi đi xa, cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng dán trên lưng mình đã biến mất, ta mới ló đầu ra khỏi lòng Tống Dục Chu, vỗ vỗ cánh tay chàng.
Tống Dục Chu đặt ta xuống, ý cười nơi chân mày dường như thoáng chút ưu tư.
Đến khi về đến nhà, Tống Dục Chu phát hiện lũ gà lại phóng uế đầy sân, cuối cùng cũng không còn tâm trí lo lắng nữa, chàng xắn tay áo lên đi làm việc.
...
Ta nằm bò trên bậu cửa sổ, phía trên đầu là chiếc chuông gió mà Tống Dục Chu làm mấy hôm trước, chàng nói là lông gà rừng nhặt trên núi, ta mới không tin.
Bởi vì lông gà rừng xuất hiện trên bậu cửa sổ, còn gà rừng thì xuất hiện trong bát cơm.
"Ta đi đến học đường một chuyến."
Nhìn chàng bận rộn trong sân, ta đứng dậy đi ra ngoài.
"Giấy mới chắc là đã được gửi đến rồi, ta đi lấy."
Từ khi Tống Dục Chu bắt đầu viết chữ ki/ếm sống, ta thường xuyên đến học đường m/ua giấy, nên cũng không còn sợ Lưu phu tử như trước nữa.
Lưu phu tử là vị thầy nghiêm khắc nhưng nhân hậu trong vùng.
Khi cha mẹ ta chưa qu/a đ/ời, ta từng theo học dưới tay ông vài năm.
Vì thế cứ thấy ông là ta lại sợ, nếu không phải thấy lão già đó cười đến nhăn cả mặt khi Tống Dục Chu đề chữ cho ông, e là ta đã mang nỗi sợ này xuống tận nấm mồ.
Tống Dục Chu không hổ là hồ ly tinh.
Người già trẻ nhỏ ai gặp chàng cũng đều hớn hở, yêu mến không thôi.
Thế nhưng khi ta lấy giấy xong chưa kịp bước vào sân nhỏ, đã nghe thấy giọng nói quen thuộc.
"Ta bảo ngươi đến để diễn cảnh cầm sắt hòa minh đấy à?"
"Tống Dục Chu, ngươi khai thật đi, tại sao chăn đệm của nàng ta lại xuất hiện trên giường, các ngươi... chẳng lẽ ngươi và nàng ta!"
Tống Uyên tức đến r/un r/ẩy cả người, Tống Dục Chu vẫn bình thản băm rau lợn.
"Ta đang nói chuyện với ngươi đấy! Băm cái gì mà băm!"
Tống Uyên hất tung mọi thứ, nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn chàng.
"Đây căn bản không phải là việc ta sẽ làm, nàng ta chẳng lẽ không nghi ngờ gì sao?"
Ánh mắt Tống Uyên lóe lên.
"Nàng ta có nói ngươi thay đổi không... hay là nàng ta nhắc đến ta của ngày trước không?"
"Không."
Tống Dục Chu phủi những mảnh cỏ b/ắn lên người, khẽ nhếch môi, trong mắt đầy vẻ châm chọc.
"Ca, đệ đã nói là đệ giả làm kẻ ngốc giỏi nhất mà, tẩu tẩu sao có thể phát hiện ra?"
"Nàng ấy không hề nghi ngờ chút nào, huynh yên tâm đi."
Sắc mặt Tống Uyên vẫn rất khó coi, hồi lâu sau, chàng trầm giọng lên tiếng.
"Ta vẫn thấy bất an trong lòng, hay là thế này, chúng ta đổi lại đi."
08
Giấy trong tay bị ta vô thức siết ch/ặt, dường như khoảnh khắc này đưa ta trở về một tháng trước.
Trở về buổi sáng khiến tim gan ta x/é nát.
Ta nghe thấy Tống Uyên nói.
"Ta về ở vài ngày trước, dạo này trong lòng ta nôn nao bất an, ngươi hãy hóa thành bộ dạng của ta mà thay ta đến chỗ Lâm Huyên hai ngày..."
Giống như buổi sáng hôm ấy, chàng cũng nói như vậy.
"Ta muốn đi tìm Lâm cô nương, ngươi hãy hóa thành bộ dạng của ta mà thay ta ở bên cạnh Ng/u Tiểu Đào một thời gian."
Ta nhìn những hàng kiến đang bò chậm chạp trên mặt đất.
Trời sắp mưa rồi.
Thảo nào trong lòng ta lại bức bối đến thế, sự đ/è nén khiến ta muốn rơi nước mắt.
"Không được đâu, ca."
Giọng của Tống Dục Chu có phần lười biếng hơn, trong tông giọng chàng mang theo ý cười khó mà nhận ra.
Tống Dục Chu không hổ là con hồ ly nhỏ chăm chỉ, chỉ bốn chữ thôi, như một chiếc khăn khô lau sạch cảm giác ẩm ướt trong lồng ngựk ta.
"Sao lại không được?! Ý ngươi là sao!? Tống Dục Chu, có phải ngươi thực sự đã cùng Ng/u Tiểu Đào..."
"Ca, huynh đã tìm được ân nhân c/ứu mạng của mình rồi, Lâm cô nương cũng yêu mến huynh, thì đừng có chạy về đây mãi nữa."
"Huynh sợ bị Tiểu Đào phát hiện sơ hở thì càng không nên quay lại."
Tống Dục Chu không trả lời, chỉ lẳng lặng băm thêm một phần rau lợn.
"Còn chuyện của ta và Tiểu Đào, đó là chuyện giữa vợ chồng chúng ta, huynh đừng hỏi nhiều nữa."
Sắc mặt Tống Uyên càng lúc càng trắng bệch, chàng tức đến mức suýt hộc m/áu.
"Ngươi đúng là đồ hồ ly tinh!? Có phải ngươi đã quyến rũ Tiểu Đào không?"
"Cái gì mà vợ chồng các ngươi, Tống Dục Chu, ta mới là người bái đường thành thân, động phòng với nàng ấy!"
Ta đứng ngoài cửa, khóe miệng gi/ật gi/ật, "hồ ly tinh" trong giới hồ ly các ngươi cũng là lời m/ắng nhiếc sao?
Sự kiên nhẫn của Tống Dục Chu cuối cùng cũng cạn kiệt, con hồ ly nhỏ vốn hay cười giờ sầm mặt lại, chỉ tay ra phía ngoài cửa.
"Ca, nếu huynh còn nói lớn tiếng như vậy, Tiểu Đào về sẽ nghe thấy đấy."
"Nếu huynh thực sự muốn che giấu, thì mau chóng rời đi, sau này đừng đến nữa."
Tống Uyên tức đến bật cười trước bộ dạng chủ nhà của chàng.
"Tống Dục Chu, sao trước đây ta không phát hiện ra ngươi cũng giống lũ hồ ly lăng loàn chiếm tổ chim khách trong tộc như vậy chứ?"
"Hôm nay đổi thì phải đổi, không đổi cũng phải đổi."
"Ta nhớ cơm Tiểu Đào nấu rồi, nếu ngươi không muốn đến chỗ Lâm Huyên, thì đi gửi thư giúp ta nói rằng ta có việc bận đi xa vài ngày."
Ta không thể nghe thêm được nữa, lửa gi/ận bốc lên, nhấc chân xông thẳng vào nhà.
Ta muốn x/é nát mặt Tống Uyên, xem thử lông hồ ly của chàng có dày hơn người khác một lớp không mà sao lại trơ trẽn như vậy?!
Nhưng không ngờ phản ứng của cả hai còn nhanh hơn ta.
Ngay khoảnh khắc ta bước vào cửa, cả hai đều hóa thành bộ dạng của Tống Uyên.
Ta chớp chớp mắt, không gian có chút tĩnh lặng.
Nam nhân bên trái ánh mắt âm hiểm đ/ộc á/c, chàng quay đầu trừng mắt nhìn kẻ đang băm rau lợn, giây tiếp theo liền nghiến răng biến thành bộ dạng người thường.
"Nương tử về rồi sao?"
Đáy mắt Tống Dục Chu cũng thoáng qua một tia hoảng lo/ạn, chàng buông con d/ao băm rau lợn trong tay xuống rồi bước về phía ta.
Không khí căng thẳng đến mức ngột ngạt.
"Ừm, vị này là?"
Ta mỉm cười nhìn Tống Uyên, lời chàng nói như được nặn ra từ kẽ răng.
"Chào phu nhân."
Tống Dục Chu khẽ ho một tiếng.