Kha Nhu tái mặt.
Nếu làm ầm ĩ lên chốn công đường, một nữ tử khuê các như nàng mà phải đối chất với người khác, chẳng phải là trò cười cho thiên hạ hay sao?
"...Ta đâu có cố ý."
Giọng nàng ta nhỏ dần.
"Có cố ý hay không, chốn công đường tự có người phán xử." Tiết Cảnh Chiêu nói.
Kha Nhu cắn môi vặn vẹo khăn tay, cuối cùng cũng hừ một tiếng đầy miễn cưỡng, quay sang phía ta, giọng lí nhí: "...Cảm ơn, chuyện vừa rồi... xin lỗi."
Tiết Cảnh Chiêu hiểu rõ tính cách của đám tiểu thư thế gia này.
Nàng ta nói được đến mức đó đã là cực hạn rồi, chàng bèn nghiêng người nhường lối.
Kha Nhu tức tối bỏ đi.
08
Ta bưng canh ngọt vào Tây viện.
Tiết Cảnh Chiêu đang cúi đầu viết gì đó, thấy ta bước vào cửa, liền đặt bút đứng dậy ngay.
Đôi mày chàng nhuốm vẻ ôn nhu nhàn nhạt, giọng nói thanh tao ôn hòa:
"Hôm nay sao có thời gian rảnh qua đây?"
"Phu nhân sai mang canh cho nhị công tử, ta cố ý để dành thêm một bát, cho người nếm thử."
Ta đặt bát sứ nhẹ nhàng lên án thư.
Ngước mắt lên buột miệng hỏi: "Đang viết gì thế?"
"Gia thư."
Ánh mắt chàng lặng lẽ rơi trên mặt ta, dịu dàng luyến lưu.
Sau đó, chàng lấy từ trong tay áo ra một chiếc hộp gấm tinh xảo đưa đến trước mắt ta: "Hôm qua đi dạo phố, tiện đường chọn được món đồ nhỏ, nàng xem có vừa ý không."
Trong hộp gấm nằm lặng lẽ một chiếc vòng tay bằng bạch ngọc trong trẻo sáng ngời.
Ở bên cạnh Phương Nhập Mặc, ta đã thấy không ít trân phẩm quý giá.
Chiếc vòng ngọc này chất liệu ôn nhuận, nhìn là biết vật gia truyền trân quý, chỉ dành tặng cho người thân yêu nhất.
Ta từ chối:
"Chiếc vòng này quá quý giá, cha mẹ ta vẫn chưa hồi âm, hôn sự chưa định, tuyệt đối không dám nhận lễ vật hậu hĩnh như vậy."
Tiết Cảnh Chiêu tự mình lấy chiếc vòng ngọc trong hộp gấm ra.
Rồi cầm lấy cổ tay ta.
Động tác dịu dàng chu đáo, giọng điệu thẳng thắn mà kiên định:
"Ta biết cần phải đợi cha mẹ nàng đồng ý, lễ nghi hôn nhân sẽ không thiếu sót chút nào. Nhưng trong lòng ta, sớm đã định sẵn là nàng."
Chàng rũ mắt nhìn ta, đáy mắt chứa chan sự dịu dàng và kỳ vọng:
"Đây không phải sính lễ, chỉ là tín vật thân cận ta tặng nàng trước mà thôi."
Tai ta phút chốc nóng bừng, lòng dạ rối bời.
Đúng lúc đó, cửa phòng bị người đẩy ra.
"Biểu huynh, ta..."
Lời Phương Nhập Mặc bỗng khựng lại, người đứng ở cửa, ánh mắt ghim ch/ặt vào bàn tay Tiết Cảnh Chiêu đang nâng cổ tay ta.
Thần sắc u ám nặng nề.
"...Nam nữ thụ thụ bất thân, hai người đang làm gì vậy?"
09
Lông mày ta gi/ật gi/ật, buột miệng muốn thừa nhận qu/an h/ệ giữa ta và Tiết Cảnh Chiêu.
Tiết Cảnh Chiêu lại là người buông tay ta ra trước.
Thần sắc thong dong:
"Hôm kia ra ngoài dạo chơi, thấy chiếc vòng ngọc này chất liệu ôn nhuận, nhớ đến nha đầu trong viện của đệ trên tay không có trang sức gì, hơi đơn điệu, nên m/ua về định để sau này đệ tặng nàng ấy."
"Hôm nay tình cờ gặp, nên tiện đường chuyển giao luôn."
Lời chàng thành thật, ánh mắt trong veo, không chút tà niệm.
Chàng quay sang nhìn Phương Nhập Mặc:
"A Mặc, danh tiết của nữ tử là quan trọng nhất."
"Vừa rồi là ta suy nghĩ chưa chu đáo, mạo muội đưa vật qua, đệ nhìn thấy cũng tốt, tránh gây hiểu lầm. Nếu sau này trong phủ vì chuyện này mà sinh ra lời ra tiếng vào, mong đệ hãy công tâm lên tiếng, bảo toàn sự trong sạch cho nàng."
Một tràng lời nói trôi chảy, kín kẽ không một kẽ hở.
Ngoài mặt là nói cho Phương Nhập Mặc nghe, thực chất mỗi câu mỗi chữ đều là an ủi ta.
Chàng biết cha mẹ ta chưa hồi âm, sợ chuyện hứa hôn bị lộ, nếu nhị lão không đồng ý, sẽ làm tổn hại danh dự của ta.
Nhưng chàng không biết.
Vì Phương Nhập Mặc ra lệnh cấm đoán, người trong phủ không dám bàn tán công khai chuyện ta hứa hôn.
Nhưng sau lưng đã sớm truyền tai nhau hiểu lầm rằng phu nhân hứa gả ta cho Phương Nhập Mặc.
Ai nấy đều cười ta là chim sẻ muốn trèo lên cành cao.
Chỉ có Tiết Cảnh Chiêu là nghĩ đường lui cho ta.
Chàng vừa nói vừa đưa chiếc vòng đến trước mặt ta: "Đeo vào đi, dù sao cũng là để lấy thể diện cho nhị công tử nhà nàng."
Ta cúi mắt nhận lấy: "...Tạ ơn biểu nhị công tử."
Phương Nhập Mặc đứng ở cửa, ánh mắt quét qua quét lại giữa ta và Tiết Cảnh Chiêu.
Cơn gi/ận khi xông vào lúc nãy, giờ đây đã dần dịu xuống nhờ những lời của biểu huynh.
Giọng điệu tuy cứng rắn, nhưng đã nhẹ nhàng hơn lúc nãy nhiều:
"Người trong viện của ta, muốn tặng gì ta tự khắc sẽ tặng, không phiền biểu huynh bận tâm."
Tiết Cảnh Chiêu mỉm cười: "Đệ suốt ngày mải chơi bên ngoài, đâu để ý được những chi tiết nhỏ nhặt này.
Cữu mẫu giao phó chuyện trong viện của đệ cho ta, ta thay đệ trông nom, cũng là chuyện nên làm."
Phương Nhập Mặc bị chàng chặn họng không nói được gì.
Quay đầu bảo ta: "Mai Nhụy, ngươi ra ngoài, ta có chuyện muốn hỏi."
Tiết Cảnh Chiêu ngước nhìn ta.
Ánh mắt đầy lo lắng.
Ta khẽ lắc đầu, rồi theo người ra ngoài.
Đến hành lang vắng vẻ, Phương Nhập Mặc đột nhiên quay người, nhìn chằm chằm vào mắt ta: "Chiếc vòng biểu huynh vừa tặng nàng, nàng có biết đó là gì không?"
Ta rũ mắt, lắc đầu:
"Biểu nhị công tử nói là tiện tay m/ua thôi."
"Tiện tay m/ua?" Phương Nhập Mặc cười khẩy, "Đó là vật gia truyền của ngoại tổ, lúc lâm chung tổ mẫu đã trao vào tay mẫu thân biểu huynh, ta tận mắt thấy qua rồi."
Tim ta đ/ập mạnh.
Người nhận ra.
Vậy chẳng lẽ người đã đoán được...?
Ta: "Nhị công tử, biểu nhị công tử nói đó là tiện tay m/ua, chắc chắn sẽ không lừa người, có khi nào... là nhị công tử nhìn nhầm rồi chăng?"
"Ta nhìn nhầm?"
Người bị lời ta làm cho tức cười, "Năm đó ta theo mẫu thân đến nhà ngoại tổ, ngoại tổ mẫu ngày nào cũng đeo chiếc vòng đó, hoa văn trên đó ta nhắm mắt cũng vẽ ra được!"
Ta mím ch/ặt môi.
Không nói thêm lời nào.
Phương Nhập Mặc lại chuyển giọng: "Được rồi, ta cũng không trách nàng. Biểu huynh chắc chắn là nghe những lời đồn đại bên ngoài nên mới tặng vật này cho nàng."
"Nhưng nàng cũng đừng tưởng biểu huynh đã thừa nhận nàng, thì có thể yên ổn làm chính thất, ta thì không thừa nhận đâu."
Lời nói đến cuối, người quay mặt đi trước.
Dưới ánh trăng, vệt đỏ trên vành tai người trông vô cùng chói mắt, giọng cũng nhẹ đi một nửa: "Còn về chiếc vòng... biểu huynh đã tặng nàng rồi, thì cứ đeo cho cẩn thận."
Ta đứng tại chỗ.
Nhất thời không phân biệt được rốt cuộc người đã thông suốt hay chưa thông suốt nữa.
10
Thư hồi âm của cha mẹ đến vào tháng sau.
Trong thư nói, trước khi khởi hành lên kinh, họ cố tình đi vòng qua Miên Châu, dò hỏi rõ ràng gia thế và nhân phẩm của Tiết Cảnh Chiêu.
Nhà họ Tiết gia phong chính trực, bản thân Cảnh Chiêu cũng không có vết nhơ nào, nhị lão mới yên tâm viết thư hồi âm, đồng ý mối hôn sự này.
Trong thư đính kèm vài chục lượng bạc, cha mẹ bảo ta hãy chuẩn bị của hồi môn trước.
Nhận được lời khẳng định của cha mẹ.
Ta lập tức tìm phu nhân xin từ chức.
Định bụng trước khi lên kinh sẽ dọn ra ngoài, thuê một căn viện nhỏ ở, đợi cha mẹ đến thì dọn vào ở chung, an tâm chờ ngày xuất giá.
Phu nhân biết ý định của ta, gật đầu đồng ý: "Dù sao cũng là con gái nhà lành, nên tránh hiềm nghi thì vẫn cứ nên tránh, lát nữa ta bảo quản sự tìm giúp ngươi một căn viện tử tế."