Tôi cố tình x/é một đường trên chiếc tất da chân, nhưng chồng tôi vẫn tỏ ra lạnh nhạt.
Tôi không cam tâm, thay vào chiếc váy ngắn mới m/ua, nhưng rồi lại nhìn thấy những dòng bình luận chạy trên màn hình.
【Nữ phụ vẫn chưa biết đâu, nếu không phải nữ chính dùng ảnh của cô ấy để hẹn hò qua mạng, sao nam chính có thể nhận nhầm người rồi cưới cô ấy chứ?】
【Cười ch*t mất, nam chính rõ ràng là người có nhu cầu sinh lý cao, nhưng lại chẳng hứng thú gì với nữ phụ, mỗi đêm một lần cũng chỉ là nhiệm vụ mà nữ phụ ép buộc thôi, cô ta sẽ không thực sự tưởng nam chính thích mình đấy chứ?】
【Năm đó vì nam chính nhận nhầm người mà nữ chính đ/au lòng ra nước ngoài, giờ đây Hy phi đã hồi cung, nam chính sắp sửa theo đuổi vợ đi/ên cuồ/ng, hànhz hạz nữ phụ mạo danh thân phận rồi~】
Thì ra, đây chính là lý do Bạc Tư Diễn "yêu tôi từ cái nhìn đầu tiên".
Đêm đến, anh lạnh mặt, miễn cưỡng đến thực hiện nhiệm vụ.
Lần đầu tiên, tôi né tránh vòng tay anh, cụp mắt thì thầm.
"Hơi ngán rồi, sau này không cần nữa đâu."
01
"Ngán rồi?"
Bạc Tư Diễn như thể không hiểu tôi đang nói gì.
Anh cúi xuống nhìn tôi, ánh mắt từ từ di chuyển xuống dưới.
Lúc này tôi mới nhớ ra, trên người mình vẫn còn mặc chiếc váy ngắn mới m/ua.
Dây áo mảnh màu đen vắt trên vai, phần ngựk là lớp ren b/án trong suốt, gấu váy ngắn đến mức vừa đủ che đi gốc đùi, bên hông còn thắt hai chiếc nơ bằng voan mỏng.
Người m/ua đá/nh giá: Đàn ông nhìn thấy là không thể rời mắt.
Khi Bạc Tư Diễn mới vào phòng, quả thực anh đã đứng đó rất lâu.
Tôi cứ ngỡ là anh thích.
Nhưng nhìn thấy những dòng bình luận kia, tôi mới hiểu ra.
Anh chỉ là chán gh/ét việc tôi lại dùng chuyện này để ép anh hoàn thành nghĩa vụ vợ chồng.
Nghĩ đến đây, sống mũi tôi cay xè.
Tôi lập tức kéo chăn, cuộn ch/ặt lấy cơ thể mình.
"Không phải mặc cho anh xem."
Lời vừa dứt, phòng ngủ bỗng chốc yên tĩnh.
Chỉ có những dòng bình luận vẫn nhảy liên tục.
【Cười ch*t mất, nữ phụ sẽ không tưởng rằng làm vậy là lạt mềm buộc ch/ặt, nam chính sẽ gh/en đấy chứ?】
【Sao có thể? Nam chính chỉ mong sao ly hôn với cô ta sớm, chỉ vì bị cắm sừng mà khó chịu, rồi trực tiếp lạnh nhạt với nữ phụ thôi.】
【Nữ phụ cứ làm đi, cứ làm cho cố vào! Chờ ngày bị vạch trần thân phận, bị vả mặt, ly hôn xong phá sản n/ợ nần, chỉ có thể đi theo mấy gã đàn ông già khú thôi!】
Ánh mắt Bạc Tư Diễn nhìn tôi lạnh lẽo, hồi lâu sau anh mới lên tiếng.
"Ừ, tôi biết rồi."
Anh quay người đi vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy rất lâu, không hề dừng lại.
Tôi cứ ngỡ anh sẽ tức gi/ận, sẽ chất vấn, nhưng cuối cùng đều là tôi nghĩ nhiều rồi.
Anh thà ở trong phòng tắm cả đêm, còn hơn là nhìn thấy tôi.
Tôi thay chiếc váy ngắn đã cẩn thận lựa chọn ra, nhét vào sâu trong tủ quần áo.
Tắt đèn ngủ, tôi cuộn mình trong chăn một mình.
Lạnh quá.
Rõ ràng anh chẳng hỏi câu nào.
Vậy mà lồng ngựk cứ như bị nhét đầy bông ướt.
Đắng chát vô cùng.
02
Sau ngày hôm đó, tôi chuyển sang phòng khách.
Không còn đợi Bạc Tư Diễn về nhà, cũng không nhắn tin cho anh nữa.
Trước đây tôi rất bám anh.
Luôn muốn thu hút sự chú ý của anh, dù là chuyện nhỏ nhặt nhất cũng phải nhắn tin.
Còn thường xuyên làm nũng, giở trò, đòi quà cáp.
Buổi sáng tôi sẽ quấn lấy anh, dỗ dành xong xuôi mới để anh đi làm.
Anh đi làm về muộn, tôi cũng sẽ gửi ảnh những chiếc váy ngắn qua, cố tình hỏi anh.
【Chồng thích cái nào?】
【Hôm nay muộn quá, khi nào anh về?】
【Lại không ngủ với em, chỉ ngủ thôi sao?】
Câu trả lời của Bạc Tư Diễn luôn rất ngắn gọn.
【Cái nào cũng được.】
【Đang bận.】
【Ngủ sớm đi.】
Tôi cứ tưởng anh chỉ là người lạnh lùng, không hiểu phong tình.
Giờ mới biết, có lẽ anh đã chán ngấy từ lâu rồi.
Chỉ là vì thân phận vợ chồng nên không tiện nói thẳng.
Gần trưa, bảo mẫu - dì Trương từ trong bếp đi ra.
"Phu nhân, hôm nay không mang cơm trưa cho tiên sinh sao?"
Trước đây, tôi thường xuyên đến công ty mang cơm trưa cho Bạc Tư Diễn.
Từ khi ngủ riêng, anh không chủ động tìm tôi, nên tôi cũng không đến đó nữa.
Đang định từ chối, tôi lại thấy những dòng bình luận.
【Nữ phụ sẽ không tưởng rằng lạnh nhạt với nam chính hai ngày là có thể khiến nam chính nhận ra mình không thể thiếu cô ta đấy chứ?】
【Cười ch*t mất, lúc nữ phụ đang làm giá thì nữ chính đã đến công ty nam chính rồi, hai người họ sắp sửa chính thức nhận ra nhau rồi~】
【Nam chính vốn dĩ có nhu cầu cao, chỉ là không có hứng thú với nữ phụ. Đến khi gặp được người thực sự thích, mới biết thế nào là sự rung động về mặt sinh lý.
Đoán xem tối nay củi khô lửa bốc, nữ phụ lại phải phòng không gối chiếc!】
Tôi dán mắt vào dòng bình luận cuối cùng.
Lồng ngựk như bị thứ gì đó chặn đứng, nghẹt thở đến mức không thở nổi.
Rõ ràng đã quyết định rút lui.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc Bạc Tư Diễn cũng sẽ ôm Hứa Tri Vi như thế, sẽ dùng sự dịu dàng chưa từng dành cho tôi để hôn cô ấy.
Sống mũi tôi vẫn không kìm được mà cay xè.
Tôi bỗng thay đổi ý định.
"Dì Trương, bỏ vào hộp giữ nhiệt đi ạ."
"Cháu đến công ty một chuyến."
Ít nhất bây giờ, tôi vẫn là vợ của Bạc Tư Diễn.
03
Nhưng khi đến công ty, tôi mới nhận ra mình đã đến muộn.
Qua lớp cửa xoay, tôi nhìn thấy Bạc Tư Diễn ngay lập tức.
Anh mặc bộ vest đen, chân mày lạnh nhạt, đang sánh bước cùng Hứa Tri Vi từ thang máy đi ra.
Hứa Tri Vi thay bộ đồ công sở màu trắng, tóc dài búi lên, trong lòng ôm tập tài liệu dự án.
Hai người một đen một trắng.
Một người thanh cao quý phái, một người tri thức tháo vát.
Đứng cạnh nhau, xứng đôi đến chói mắt.
Hứa Tri Vi nghiêng đầu nói gì đó với anh.
Bạc Tư Diễn khẽ cụp mắt, bước chân cũng chậm lại theo.
Đây là sự kiên nhẫn hiếm có của anh.
【Á á á, cái khoảng cách chiều cao này, tôi xin phép được đẩy thuyền trước!】
【Nữ chính cuối cùng cũng về rồi, một người đ/ộc lập tỉnh táo làm sự nghiệp và một tổng tài lạnh lùng mới là cặp đôi hoàn hảo!】
【Không giống như một cô vợ nhỏ chỉ biết mang cơm với kiểm tra tin nhắn, rời xa đàn ông là không sống nổi.】
【Nữ phụ đừng có qua đó, đừng phá hỏng thế giới hai người của họ, thực sự rất chướng mắt.】
【Cô ta sẽ không định lấy thân phận vợ để đ/è ép nữ chính đấy chứ? Một cuộc hôn nhân tr/ộm được mà cũng dám tuyên bố chủ quyền sao?】
Bước chân tôi vừa định bước ra, lại từ từ thu về.
Chiếc hộp giữ nhiệt nặng trĩu trong tay, cũng đ/è nặng lên trái tim tôi.
Bạc Tư Diễn đã có người đi ăn cùng rồi.
Còn cần đến tôi sao?
Tôi cúi đầu, định quay người rời đi thì phía sau bỗng có người gọi tôi.
"Chị?"
Tôi ngoảnh lại.
Em họ Chu Tự đang đeo thẻ thực tập sinh.
Cậu nhìn tôi, rồi nhìn hộp giữ nhiệt trên tay tôi, đôi mắt sáng rực lên.
"Chị, sao chị lại đến đây, có phải mang cơm trưa cho em không?"
Khi cậu phỏng vấn đỗ vị trí thực tập sinh ở đây, cậu đã vui mừng rất lâu.
Để không ảnh hưởng đến việc thực tập của cậu, tôi đã cố tình không nói cho cậu biết về mối qu/an h/ệ giữa tôi và Bạc Tư Diễn.