Ngay cả khi tôi nũng nịu đưa ra yêu cầu mỗi đêm một lần, anh ấy cũng sẽ đi tắm ngay sau khi kết thúc, như thể muốn gột rửa sạch sẽ mọi dấu vết tôi để lại.
Tôi vẫn luôn tự an ủi bản thân: Bạc Tư Diễn chỉ là người kiềm chế, lạnh lùng, không biết cách thể hiện tình cảm.
Thế nhưng, ngoài cửa bỗng gửi đến một món chuyển phát nhanh cần ký nhận.
Tiện tay mở ra, tôi mới phát hiện đó không phải thứ tôi m/ua.
Vòng cổ, xích ngựk, dây đai, tai thú, c/òng tay…
Đều là những món đồ tôi từng lén lưu trong giỏ hàng trên ứng dụng m/ua sắm nhưng không dám đặt m/ua.
Những dòng bình luận trên màn hình lập tức bùng n/ổ.
【Á á á, nam chính cuối cùng cũng thông suốt rồi! Nữ chính vừa về là anh ấy không nhịn được mà chuẩn bị ngay, đúng là chân ái có khác!】
【Đã bảo rồi mà, nam chính có nhu cầu cao kinh khủng, chỉ là trước đây đối mặt với nữ phụ nên không có hứng thú thôi.】
【Những thứ mà một người kết hôn mấy năm trời chưa từng được hưởng, nữ chính vừa về là có đủ cả~】
Tôi ngồi xổm xuống đất, đầu ngón tay lạnh ngắt.
Kết hôn ba năm.
Chiếc váy ngắn là tôi tự m/ua.
Những yêu cầu khó nói cũng là tôi đỏ mặt chủ động đề nghị.
Anh ấy chưa từng chuẩn bị bất cứ thứ gì cho tôi.
Thì ra, anh ấy cũng biết mong đợi, cũng biết chủ động.
Chỉ là đối tượng chưa bao giờ là tôi.
Tôi thu dọn những món quà anh ấy tặng.
Liên hệ với cửa hàng đồ cũ, tất cả đều đem rao b/án.
Trong gương, đôi mắt tôi đỏ hoe.
Giống như một kẻ bám đuôi suốt ba năm, còn tự cho rằng mình được yêu thương, thật là một trò cười.
10
Khi cô bạn thân Hạ Tình đến tìm tôi, nhìn thấy túi xách và trang sức chất đầy sàn nhà, cô ấy gi/ật mình.
"Vụ Vụ, cậu định chuyển nhà à?"
Tôi lắc đầu, tiếp tục dán thùng.
"Mình sắp ly hôn rồi."
Hạ Tình sững sờ.
"Cậu đề nghị à?"
Tôi lắc đầu.
Cô ấy càng không tin.
"Năm đó nhà họ Bạc không đồng ý cho hai người kết hôn, anh ấy vì cưới cậu mà đến quyền thừa kế cũng từ bỏ."
"Ông cụ c/ắt thẻ của anh ấy, anh ấy vì ki/ếm tiền m/ua quà cho cậu mà bận đến mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện, vậy mà vẫn không chịu chia tay cậu."
"Sao nhìn thế nào cũng là yêu cậu đến ch*t đi sống lại, giờ sao có thể ly hôn với cậu được?"
Sống mũi tôi cay xè.
Ngày xưa, tôi cũng từng nghĩ đó là tình yêu.
Nhưng người anh ấy liều mạng muốn cưới, chưa bao giờ là tôi.
Mà là Hứa Tri Vi, người đã hẹn hò qua mạng với anh ấy suốt nhiều năm bằng ảnh của tôi.
Những dòng bình luận cũng phụ họa theo.
【Nam chính năm đó đúng là yêu đến đi/ên cuồ/ng, nhưng người anh ấy yêu là nữ chính cơ.】
【Nữ phụ đội lốt nữ chính, hưởng thụ sự thâm tình suốt ba năm, còn có gì mà phải ấm ức nữa?】
【Giờ chính chủ về rồi, cũng nên trả lại vật về với chủ đi thôi.】
Tôi cụp mắt xuống.
"Anh ấy nhận nhầm người rồi."
"Ngay từ đầu, người anh ấy thích không phải là mình."
"Vụ Vụ, chuyện này có phải có hiểu lầm gì không?"
Tôi nắm ch/ặt thùng giấy, lắc đầu.
Hạ Tình nhìn đôi mắt đỏ hoe của tôi, không hỏi thêm nữa.
Cô ấy ôm lấy tôi, thuận theo lời tôi mà an ủi.
"Được, ly thì ly!"
"Vụ Vụ của chúng ta xinh đẹp thế này, từ nhỏ đã không thiếu đàn ông theo đuổi."
"Ly hôn xong, chị đây sẽ gọi cho cậu mười, tám anh người mẫu, trẻ trung, miệng ngọt, cơ bụng tám múi, thay phiên nhau--"
Giọng cô ấy đột ngột dừng lại.
Tôi nghi hoặc ngẩng đầu lên.
Bạc Tư Diễn không biết đã đứng ở cửa từ bao giờ.
Anh nhìn thoáng qua những món quà từng tặng tôi.
Rồi lại nhìn về phía tôi, sắc mặt âm trầm đến đ/áng s/ợ.
"Sao tôi không biết, chúng ta sắp ly hôn?"
11
Hạ Tình nhìn tôi, rồi lại nhìn Bạc Tư Diễn.
Âm thầm cầm túi lên.
"Vụ Vụ, mình về trước đây."
Trước khi đi, cô ấy ôm tôi một cái.
"Có chuyện gì thì gọi cho mình."
Cửa đóng lại, căn phòng bỗng chốc yên tĩnh.
Ánh mắt Bạc Tư Diễn rơi trên thùng giấy, sắc mặt càng lạnh lùng hơn.
Như thể đang kìm nén điều gì, cơ hàm căng ch/ặt.
"Không thích những thứ này nữa, có thể m/ua cái mới."
"Đồ của tôi, tôi không được quyền b/án sao?"
Bạc Tư Diễn khựng lại.
Tôi nhẹ nhàng bổ sung.
"Hay là, tất cả đều phải trả lại cho anh?"
Sắc mặt anh trầm xuống hoàn toàn.
"Tại sao lại nói muốn ly hôn?"
Thấy tôi không đáp, đuôi mắt anh đỏ lên, giọng nói khó khăn, nghe như thể có chút ấm ức.
"Là tôi, ở đâu làm chưa đủ tốt sao?"
Tôi sững người một chút, trong lòng không khỏi nảy sinh vài phần hy vọng.
Bao nhiêu năm qua, có lẽ, anh ấy cũng có chút ít tình cảm với tôi chứ nhỉ?
Nhưng những dòng bình luận lại nói.
【Cười ch*t mất, nữ phụ sẽ không còn tự đa tình, tưởng nam chính không muốn ly hôn đấy chứ? Nam chính chỉ là không thể chịu nổi việc nữ phụ đề nghị ly hôn thôi.】
【Đến rồi đến rồi, thể diện của đàn ông không giữ được nữa rồi.】
【Đúng thế, cô ta lấy cái gì để hất cẳng nam chính? Bằng cái gương mặt đi tr/ộm được đó sao?】
Từng chữ từng chữ như kim đ/âm, làm hốc mắt tôi nóng ran.
Tôi đ/è nén tâm trạng, giọng lạnh lùng.
"Anh tự làm chuyện gì, tự anh biết rõ."
Bạc Tư Diễn nhíu ch/ặt mày.
"Tôi làm gì chứ?"
Tôi nhớ đến thùng đồ kia, sống mũi cay xè.
"Còn muốn tôi nói rõ hơn nữa sao?"
"Những món đồ anh m/ua, tôi đều nhìn thấy cả rồi."
Bạc Tư Diễn đột ngột cứng đờ.
Sắc m/áu trên gương mặt trong phút chốc phai nhạt sạch sẽ.
"Những thứ đó chỉ là, tôi có thể giải thích..."
Tôi chưa từng thấy bộ dạng chột dạ này của anh.
Trái tim tôi chìm dần xuống.
"Không cần đâu, Bạc Tư Diễn."
"Chúng ta, chia tay trong êm đẹp đi."
Không khí như thể đông cứng lại.
Bạc Tư Diễn đứng ch/ôn chân tại chỗ, cúi đầu, không nói thêm lời nào.
Tôi thu dọn hành lý, chuẩn bị rời đi.
Khi lướt qua nhau, anh đột nhiên cười.
Rất nhẹ, cũng rất lạnh.
"Lâm Vụ, tôi đúng là có chỗ không phải."
"Nhưng cô không trả lời tin nhắn của tôi, chuyển sang phòng khách, đem hộp cơm của tôi cho người khác, giờ lại muốn ly hôn với tôi."
"Là vì người đàn ông đó sao?"
Tôi sững người một chút.
Nhanh chóng nhận ra, anh ấy đang nói đến Chu Tự.
Thì ra ngày đó, anh ấy đã thấy.
Nhưng tất cả cũng chẳng còn quan trọng nữa.
"Tùy anh nghĩ thế nào cũng được."
12
Bạc Tư Diễn không ngăn cản tôi rời đi.
Cuộc hôn nhân này, dường như thực sự đã kết thúc.
Tôi một mình dọn vào khách sạn.
Phòng rất rộng, giường cũng rất êm.
Nhưng nằm thế nào cũng không ngủ được.
Trước đây nửa đêm tỉnh dậy, tôi luôn rúc vào lòng Bạc Tư Diễn.
Cơ thể anh cao lớn, ấm áp.
Dù có đang ngủ, anh cũng sẽ theo bản năng ôm ch/ặt lấy tôi.
Giờ bên cạnh trống rỗng.
Tôi ôm gối, đột nhiên muốn khóc.
Thì ra quyết định rời xa một người, sẽ không thể nhẹ nhõm ngay lập tức.
Ngược lại giống như bị ai đó khoét đi một mảng từ trong cơ thể.
Trái tim trống rỗng, đ/au nhói từng đợt.
13
Một vài ngày sau, có buổi tụ họp bạn học đại học.
Tôi vốn không muốn đi.
Nhưng Hạ Tình sợ tôi ở nhà buồn bã, nên đã kéo tôi đi bằng được.
Cô ấy thì có việc bận nên đến muộn.
Thế nhưng vừa bước vào phòng bao, tôi đã nhìn thấy Hứa Tri Vi.
Cô ta ngồi giữa đám đông.
Nhìn thấy tôi thì sững người một chút, sau đó mỉm cười vẫy tay.
"Vụ Vụ, lâu rồi không cùng nhau ăn cơm."
Có người trêu chọc.