Ba năm chờ ngày trở lại

Chương 7

23/07/2026 02:08

Tôi lại mỉa mai: 【Ngón tay còn chẳng cong lại, đá/nh giá kém! Tâm trạng cô nương đây càng tệ hơn!】

Lại một tấm ảnh nữa được gửi tới.

Là ảnh anh chụp bên mạn thuyền.

Sóng biển cuộn trào, con thuyền buồm bị tung lên đầu sóng.

Anh chống dây, cơ thể treo lơ lửng bên ngoài mạn thuyền, cơ bụng phập phồng, cơ thể nâng lên hạ xuống theo nhịp, đ/è bằng lại con thuyền đang không ngừng nghiêng ngả.

Ối giời, sức mạnh cốt lõi (core) này, mạnh đến mức đ/áng s/ợ.

Chỗ này thì không chê được, vì tôi đã "phun" (khen) rồi.

Nhưng tôi còn chưa kịp lưu lại.

Anh đã thu hồi tin nhắn đó.

Tôi chớp lấy cơ hội: 【Ngại quá, sinh viên đại học chúng em không bao giờ yêu đương kiểu Plato, nếu anh đến cả mức độ này mà cũng không chấp nhận được thì chúng ta dừng lại ở đây thôi.】

Nói xong tôi xóa luôn.

Thực ra khoảnh khắc xóa tin nhắn đó.

Tôi chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.

Trái lại, giống như tự tay vứt bỏ thứ mình yêu thích nhất vậy.

Màn hình điện thoại tối sầm lại.

Tôi nhìn chằm chằm vào khung chat trống rỗng đó hồi lâu.

Trước đây.

Chỉ cần tôi cố tình nói một câu "không thèm quan tâm anh nữa".

Anh nhất định sẽ hoảng hốt.

Sẽ gửi hàng chục tin nhắn.

Sẽ dỗ dành tôi bằng giọng trầm thấp.

Sẽ gọi tôi là vợ.

Sẽ nói một đống điều vô nghĩa nhưng nghe đặc biệt dịu dàng.

Nhưng lần này.

Anh không làm thế.

Điện thoại yên tĩnh đến đ/áng s/ợ.

Cho đến tận rạng sáng.

Màn hình mới sáng lên.

Tôi gần như phản xạ có điều kiện mà bấm vào.

Là tin nhắn SMS.

Do Y Áo gửi đến.

Chỉ vỏn vẹn hai chữ.

【Y Áo: Cũng tốt.】

Tim tôi chùng xuống.

Nhưng nghĩ đến việc cuối tuần vẫn có thể gặp anh.

Chúng ta cũng có thể thực sự trở về mối qu/an h/ệ thầy trò.

Tâm trạng cũng khá hơn chút ít.

25

Nhưng vừa quay lại trường vào thứ Hai.

Chương Chương đã báo với tôi rằng thầy Trạch đã từ chức vị trí chủ nhiệm thực tập.

Lý do là quay về trường viết luận văn tốt nghiệp.

Khi nghe tin này, tôi đã ngẩn người rất lâu.

Luận văn tốt nghiệp?

Nhưng mà...

Anh từng nói với tôi, anh đã sớm đăng bài trên các tạp chí học thuật cốt lõi rồi.

Sao còn cần phải quay về gấp để chuẩn bị luận văn tốt nghiệp?

Nhưng tôi cũng chỉ nghĩ thoáng qua thôi.

Rồi tự nhủ với bản thân.

Chuyện này rất bình thường.

Trạch Diệu vốn dĩ không thể ở lại đây mãi.

Anh ấy có tương lai của riêng mình.

Còn tôi.

Chỉ là một học sinh từng được anh dạy bảo.

Chỉ vậy thôi.

Sau đó.

Tôi rất ít khi nhớ về anh.

Nói chính x/ác hơn là.

Không dám nhớ.

Vì mỗi lần nhớ lại.

Đều cảm thấy có chút chua xót.

Giống như việc biết rõ mình thích một người.

Nhưng ngay cả tư cách đến gần cũng không có.

Sau khi Trạch Diệu rời đi.

Khương Tuyết Tử thật kỳ lạ là không còn gây khó dễ cho tôi nữa.

Có lẽ sau sự việc quỹ lớp lần đó, cô ta đã biết tiết chế.

Cũng có thể là vì tôi dùng video chương trình giải trí của mẹ để gỡ bỏ cái mác học sinh nghèo của mình.

Cũng có thể là vì Trạch Diệu chăng.

Nguyên nhân là gì thực ra cũng chẳng quan trọng nữa.

Đều đã qua cả rồi.

26

Sau này áp lực học tập ngày càng lớn.

Tôi tình cờ theo dõi một blogger chuyên về học tập môn Vật lý.

Tên là "Vật lý rất đơn giản".

Ảnh đại diện của anh ấy là một bầu trời đầy sao xanh thẫm.

Ảnh đại diện rất đơn giản.

Phần giới thiệu cũng rất đơn giản.

【Chia sẻ phương pháp học Vật lý.】

Tôi ôm tâm lý thử xem sao, gửi một câu hỏi khó qua đó.

Không ngờ.

Chỉ vài phút sau.

Anh ấy đã trả lời.

Tư duy giải đề của anh rất rõ ràng.

Cũng rất kiên nhẫn.

Cứ mỗi khi không hiểu chỗ nào, tôi lại nhắn tin riêng cho anh.

Lần nào anh cũng trả lời rất kịp thời.

Dần dần.

Chúng tôi trò chuyện ngày càng nhiều.

Nhưng trong lòng đã có người rồi.

Hình như chẳng thể chứa thêm ai khác được nữa.

27

Đến kỳ thi đại học.

Tôi phát huy vượt mong đợi, đỗ vào trường Đại học Giang mà mình hằng mơ ước.

Nghĩ đến việc cuối cùng cũng có thể bước trên con đường Trạch Diệu từng đi, học tập trong thư viện anh từng ngồi.

Trong lòng tôi không tự chủ được mà nảy sinh sự mong đợi.

Tuy anh đã tốt nghiệp rồi.

Tôi cũng không gặp được anh.

Nhưng không sao cả.

28

Ngày tiệc chia tay thầy cô.

Tôi không ngờ các bạn học lại mời cả Trạch Diệu đến.

Tôi lại được nhìn thấy Trạch Diệu.

Anh đứng giữa đám đông.

Chồng lấp lên hình ảnh người thầy trẻ tuổi mặc sơ mi trắng trong ký ức.

Lại có chút không giống.

Anh trở nên trưởng thành hơn.

Trầm ổn hơn.

Nhưng tôi vẫn nhận ra anh ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Khoảnh khắc đó.

Tôi chợt nhận ra.

Hóa ra bao năm trôi qua.

Tôi vẫn sẽ vì anh mà tim đ/ập nhanh.

Tôi cầm ly rư/ợu bước tới.

Giọng nói có chút r/un r/ẩy.

"Thầy Trạch."

Anh nhìn về phía tôi.

"Ừm?"

Tôi lấy hết can đảm, ngẩng đầu nhìn anh.

"Có một chuyện, em luôn muốn nói với thầy."

29

Ánh đèn đường vàng vọt kéo dài cái bóng của chúng tôi.

Giờ tôi mới nhận ra.

Anh cao thật đấy.

Tôi đi giày cao gót mà cũng chỉ vừa chạm đến vai anh.

Cung mày anh rõ nét, sống mũi thẳng tắp, đôi môi mỏng hơi mím lại mang theo chút xa cách.

Chỉ là so với trong ký ức, lại thêm chút dịu dàng.

Tôi chợt nhớ đến đêm đó của nhiều năm về trước.

Ánh trăng rơi dưới tán cây ngô đồng.

Tôi lén nhìn bóng lưng anh và nghĩ, giá như mình lớn hơn ba tuổi thì tốt biết mấy.

Giờ thì đã lớn hơn ba tuổi rồi.

Nhưng lại chẳng dũng cảm bằng chính mình của ba năm trước.

Tôi kể cho anh nghe bí mật đã giấu kín suốt bao năm qua.

Kể xong.

Tôi khẽ nói:

"Xin lỗi thầy, năm đó em thực sự rất ngây thơ."

Anh lặng lẽ nhìn tôi.

Không trả lời ngay.

Ánh đèn vàng vọt rơi vào đáy mắt anh, như ẩn chứa những lời chưa nói suốt bao năm qua.

Qua một hồi lâu.

Anh chợt cười khẽ một tiếng.

"Hứa Vãn."

"Bao nhiêu năm rồi, anh cứ tưởng em quên anh rồi chứ."

Những ngón tay tôi khẽ siết ch/ặt.

Trái tim như bị ai đó khẽ chạm vào.

"Thầy... thầy biết từ khi nào vậy?"

Anh cười cúi người xuống, tiến lại gần tôi:

"Em tưởng diễn xuất của mình giỏi lắm sao?"

Cơn gió thổi qua tán ngô đồng.

Lá cây xào xạc.

Chẳng trách, sau này anh đồng ý chia tay nhanh gọn đến thế.

Hóa ra đã sớm biết rõ sự thật.

Vậy anh từ chức... cũng là vì tôi sao?

Trạch Diệu đưa tay, vén những lọn tóc rối vì gió của tôi.

"Ba năm, anh đã đợi rất lâu rồi."

30

Công việc của Trạch Diệu ở ngay cạnh trường Đại học Giang.

Anh và bạn bè cùng thành lập một studio riêng.

Thu nhập có vẻ khá ổn.

Vì anh suốt ngày chìm đắm trong việc m/ua m/ua m/ua cho tôi.

Anh m/ua một căn hộ.

Mặc kệ tôi mỗi ngày hôn hít ôm ấp anh để giải tỏa áp lực học tập.

Tôi cứ tưởng vào đại học thì việc học sẽ nhẹ nhàng hơn.

Không ngờ Đại học Giang đ/áng s/ợ thật, có thể khiến người ta học đến phát đi/ên.

Tôi bắt đầu nghi ngờ liệu lúc trước Trạch Diệu yêu đương qua mạng với tôi có phải là để giải tỏa áp lực học tập hay không.

Buổi tối.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm