“Cô ấy mang th/ai nên tâm lý không ổn định, em cũng từng làm mẹ, sao không biết đặt mình vào vị trí của người khác mà suy nghĩ.”
Tôi cười:
“Nhưng khi tôi mang th/ai, tâm lý tôi đâu có bất ổn.”
“Khi tôi mang bụng bầu vượt mặt, tôi vẫn chạy đôn chạy đáo lo việc kinh doanh cho Vân Cảnh, kéo đầu tư về cho anh, ở nhà cơm nóng canh sốt đợi anh về. Lúc đó, sống cho tử tế còn chẳng đủ thời gian, tôi làm gì có không gian để nuông chiều cảm xúc mà làm mình làm mẩy.”
Quý Vân Thâm cứng đờ tại chỗ, sắc mặt phức tạp.
Ánh mắt tôi lướt qua cái bụng của Lâm Nhiễm:
“Đứa trẻ chưa chào đời, là con của ai, khó nói lắm.”
Đồng tử Lâm Nhiễm co rút, vẻ hoảng lo/ạn trên mặt không thoát khỏi mắt tôi.
16
Giữa buổi tiệc tối, tôi đi vệ sinh.
Khi bước ra, Lâm Nhiễm chặn tôi ở hành lang.
Trên mặt cô ta bình thản không chút gợn sóng, nhưng đáy mắt lại cuộn trào ánh sáng đi/ên cuồ/ng.
“Ôn Cảnh Ngôn, có phải cô đã biết gì rồi không?”
Tôi nhìn cô ta:
“Biết gì? Biết chuyện cô vì muốn ép Quý Vân Thâm ly hôn để lên làm chính thất nên đã cùng bạn trai cũ dàn dựng ra cái th/ai này sao?
“Hay là biết chuyện ngay từ khi Vân Cảnh tài trợ cho cô, cô đã nhìn ra gương mặt giống tôi trong ảnh nên mới nhắm vào Quý Vân Thâm?”
“Hoặc là chuyện cô cố tình vụng về để bị b/ắt n/ạt ở phim trường, canh đúng lúc để Quý Vân Thâm anh hùng c/ứu mỹ nhân, rồi dẫn anh ta lên giường trong căn phòng trọ của cô?”
Đôi mắt đen của Lâm Nhiễm trợn ngược:
“Biết thì đã sao, anh ấy sẽ không tin cô đâu.”
Tôi lắc đầu:
“Anh ta là cái gì của tôi mà tin hay không còn quan trọng sao.”
“Mà là cô đấy, đứa trẻ vừa chào đời, giấy không gói được lửa đâu.”
Lâm Nhiễm cười, âm đ/ộc và hiểm á/c:
“Cho nên, tôi đâu có định để nó chào đời. Nhưng một đứa trẻ, dù sao cũng phải có giá trị của nó chứ.”
“Ôn Cảnh Ngôn, chỉ khi đứa con của tôi ch*t trong tay cô, Quý Vân Thâm mới hoàn toàn chán gh/ét cô, h/ận thấu xươ/ng cô, và xóa sạch mọi thứ về cô ra khỏi cuộc đời anh ta.”
Tôi lùi lại một bước:
“Lâm Nhiễm, cô định làm gì?”
Cô ta nhe răng, như một con sói đói chực chờ x/é x/ác tôi:
“Ở đây không có người, cũng không có camera.
Tôi ngã từ cầu thang xuống, cô chính là nghi phạm số một.
Ôn Cảnh Ngôn, chúng ta trông giống nhau đến thế, tại sao số phận lại khác biệt một trời một vực.
Ông trời cho chúng ta gương mặt giống nhau, thì phải cho chúng ta cuộc đời rực rỡ như nhau.
Anh ta không cho tôi, thì tôi tự cư/ớp!”
Dứt lời.
Khóe miệng cô ta cong lên.
Ngửa mặt ngã xuống bậc thang.
Cô ta tưởng tôi sẽ hoảng lo/ạn, sẽ sợ hãi, sẽ gào thét chạy đến kéo cô ta lại.
Nhưng tôi cũng giống như cô ta, nở nụ cười lạnh lùng, bình thản đứng nhìn.
Cô ta ngạc nhiên, nhưng đã quá muộn.
Đùng một tiếng!
Cô ta đ/ập xuống sàn.
đ/au là thật.
Cuộn tròn lại cũng là thật.
Khi Quý Vân Thâm và Thẩm Khước cùng lao đến, cô ta đắc ý nhếch môi với tôi, và vẻ mặt tái nhợt khi đưa tay về phía Quý Vân Thâm cũng là thật.
“Chồng ơi, c/ứu em, c/ứu con của chúng ta.”
M/áu đỏ tươi tràn ra từ dưới váy cô ta.
Cô ta đ/au đến r/un r/ẩy.
Nhưng Quý Vân Thâm chỉ nhìn một giây, rồi ánh mắt phức tạp rơi trên mặt tôi.
“Cảnh Ngôn, em biết? Em đều biết hết sao?”
Tôi nhìn anh ta:
“Tất nhiên là tôi biết.”
Giọng anh ta r/un r/ẩy, trong mắt đầy vẻ sợ hãi khi phải nghe sự thật.
“Em biết đứa trẻ không phải của anh?”
Tôi đáp:
“Ba năm trước anh gặp t/ai n/ạn xe, chấn thương vùng chậu làm tổn thương mô sản sinh t*** t****, không thể có con được nữa.”
Quý Vân Thâm như bị đ/ấm một cú trời giáng, người lảo đảo, đáy mắt ầng ậc nước:
“Em biết rõ cô ta không có con của anh, em biết rõ là cô ta tính kế anh, em biết rõ con của chúng ta trong tương lai là người thừa kế duy nhất của Cảnh Vân, vậy mà em vẫn chọn ly hôn?”
Tôi nhìn anh ta, mang theo sự thương hại cao cao tại thượng:
“Bởi vì, tôi gh/ê t/ởm sự bẩn thỉu của anh. Tôi chỉ mong sớm mang theo cổ phần của mình mà rút lui cho rảnh n/ợ.”
“Quý Vân Thâm, trong mắt anh, kẻ sai luôn là người khác.
Là Lâm Nhiễm tính kế anh, là tôi đòi ly hôn, là con gái không nhận anh, là t/ai n/ạn xe khiến anh đoạn tử tuyệt tôn.
Anh luôn là người vô tội nhất, đáng thương nhất, là nạn nhân nhất.”
“Nhưng anh vô tội ở đâu? Lâm Nhiễm có tâm địa bất chính, nhưng không ai ép cô ta lên giường anh, cũng không ai kề d/ao bắt anh ngoại tình.
Tôi muốn ly hôn với anh, nhưng cũng chính anh vì đứa con trai trong bụng Lâm Nhiễm mà chọn phản bội tôi, vứt bỏ con gái, chỉ vì muốn sự viên mãn của riêng mình. Giờ sự viên mãn ở ngay trước mắt, sao anh lại không hài lòng nữa rồi!”
Lâm Nhiễm nhịn đ/au, cố với lấy gấu quần Quý Vân Thâm:
“Chồng ơi, em đ/au quá. Cô ta đẩy em, gi*t con của chúng ta, em…”
Bộp!
Quý Vân Thâm gi/ận dữ đạp mạnh một cước vào ngựk cô ta.
Sự phẫn nộ, sụp đổ và nỗi nh/ục nh/ã khi bị l/ột trần lớp mặt nạ cuối cùng trước đám đông bùng n/ổ trong giây lát.
17
“Còn diễn!”
“Những lời cô vừa tự biên tự diễn để vu khống Cảnh Ngôn đều đã được phát ra toàn bộ buổi tiệc rồi.”
“Cô tính kế tôi, dùng một đứa con hoang để ép tôi ly hôn, khiến tôi mất nhà mất cửa, còn bị đứa con gái duy nhất c/ăm gh/ét. Đồ đê tiện.”
Lâm Nhiễm bị hất văng xuống đất, k/inh h/oàng trợn tròn mắt:
“Cái gì? Sao có thể, ở đây không có camera, tôi đã kiểm tra kỹ rồi, sao có thể chứ?”
Tôi nhìn xuống cô ta, đáp:
“Bút ghi âm của Cảnh Ngôn Tech có thể kết nối đồng bộ từ xa, tôi vô tình kết nối nó với màn hình lớn của buổi tiệc thôi.”
“Vốn dĩ chỉ là thử nghiệm công nghệ, không ngờ lại phát toàn bộ cuộc đối thoại vừa rồi ra hội trường.”
Lâm Nhiễm mềm nhũn người, ngã ngồi xuống đất.
Cô ta kinh hãi ôm cái bụng đ/au đớn, hoảng lo/ạn c/ầu x/in Quý Vân Thâm:
“Chồng ơi, em chỉ là quá yêu anh, em chỉ muốn được ở bên anh thôi.
Em biết lỗi rồi, em…”
“Cô chờ mà đền tiền vi phạm hợp đồng đi, kiếp này, kiếp sau, kiếp sau nữa, cô đừng hòng ngóc đầu dậy được.”
Quý Vân Thâm hất tay cô ta ra.
“Lôi nó ra ngoài, đừng làm bẩn buổi tiệc.”
“Cảnh Ngôn, chúng ta nói chuyện được không?”
Quý Vân Thâm nhìn tôi.
Thẩm Khước chắn trước mặt tôi:
“Có thời gian này chi bằng đi trấn an các đối tác của Vân Cảnh đi, tối nay những chuyện x/ấu hổ của Quý tổng họ đều thấy cả rồi, Vân Cảnh sắp gặp rắc rối lớn đấy.”
Sau khi buổi tiệc kết thúc.
Quý Vân Thâm đuổi theo tôi:
“Cảnh Ngôn, để anh đưa em về.”
Tôi lùi lại một bước, khoác tay Thẩm Khước:
“Không cần, anh ấy sạch sẽ hơn.”
Quý Vân Thâm mặt c/ắt không còn giọt m/áu:
“Cảnh Ngôn, chúng ta còn con cái, còn cuộc hôn nhân tám năm, tình cảm mười mấy năm, em nhất định phải làm mọi chuyện khó coi đến mức này sao?”