Nàng cắn ch/ặt khăn tay.
Vẫn cứ h/ận Chúc Tiêu D/ao không dứt.
Chúc Tiêu D/ao lại tâm tình cực tốt, quay sang trêu chọc nàng bằng một cái mặt q/uỷ.
"Bởi vì ta nhỏ hơn ngươi một tuổi, A tỷ đương nhiên phải thương ta hơn rồi."
Sở Quỳnh Vũ bất mãn lầm bầm: "Nhưng ngươi ngay cả nước cám cũng không biết nấu."
Ta chắp tay sau lưng nheo mắt cười, cảm nhận niềm vui con cháu đầy đàn một cách hòa thuận.
Lúc về, ta sắm cho mỗi người một bộ y phục tử tế.
Trong tiểu viện trúc xanh, vị danh sĩ cô cao nào đó đang uống nước lã cho đỡ đói.
"Còn biết đường quay về sao?"
Viên Ấp đặt chén trà xuống, ngước mắt nhìn lên.
Liền thấy ba người bước vào cổng viện, kẻ nào kẻ nấy châu báu đầy mình, mặt mày rạng rỡ.
Chàng lập tức sững sờ tại chỗ.
09
Viên Ấp nhìn bộ áo khoác trên người mình, mặc đã mấy năm, bông bên trong cũng đã mỏng dính.
Chàng ngồi đó ủ rũ như một kẻ oán phụ.
Nhìn ta, muốn nói lại thôi.
Đến đêm, chàng mời ta ra chuồng lợn để nói chuyện riêng.
Ta bịt mũi lại, "Có chuyện gì thì nói nhanh lên!"
Viên Ấp nhìn dòng chữ "Lậu thất minh" trên tường, dường như không thể lừa dối bản thân được nữa.
Chàng quay đầu lại, đôi mắt đỏ hoe.
"Thúy Phù, rõ ràng trước kia, trong mắt nàng chỉ có ta thôi mà."
Ta nhìn chằm chằm vào chàng, tâm trí dần xa xăm.
Trước kia như thế nào nhỉ?
Là khi chàng mới nhậm chức, gặp phải hương thân ngang ngược, ta dẫn cả nhà đi chống lưng cho chàng, trùm bao tải gã hương thân đó đá/nh cho chạy mất dép.
Nhưng lúc về.
Viên Ấp lại nói: "Quân tử động khẩu không động thủ, ta vốn dĩ đã sắp thuyết phục được họ nộp thuế lương thực rồi."
Chàng luôn không hiểu, lễ nghi quân tử của chàng, ở nơi này không dùng được.
Nhưng kiếp này, chàng dường như đã nhận ra.
Ta giễu cợt nhếch môi, hỏi chàng:
"Rốt cuộc chàng muốn nói gì?"
Viên Ấp đỏ mắt nói:
"Thúy Phù, sao chúng ta lại sống thành ra thế này..."
Ta nhún vai.
"Ta thấy tốt lắm mà."
Chúc Tiêu D/ao ló đầu ra từ phòng phía Tây: "Đệ cũng thấy tốt lắm!"
Sở Quỳnh Vũ nằm bò bên cửa sổ, "Đúng là tốt thật mà!"
Nước mắt của Viên Ấp bị cơn tức nghẹn ngược trở vào trong.
"Được, được! Vậy các người tự sống đi!"
"Hóa ra cuộc sống này, có ta hay không cũng như nhau..."
Ta mừng rỡ khôn xiết, "Thật sao? Thế thì tốt quá rồi!"
Vậy chẳng phải là ta không cần phải làm ầm ĩ chuyện hòa ly nữa sao.
Ta nhất thời không giấu nổi niềm vui trong mắt.
Viên Ấp vốn đã t/âm th/ần bất định, lúc này tức đến mức ngất xỉu ngay trong đống rơm.
Chậc, cái người này, cứ nhắc đến hòa ly là lại ngất.
Nhưng rất nhanh, chiêu này không còn dùng được nữa.
Trước khi mùa đông đến, huyện Tùng An nhỏ bé đã đón một vị quý nhân cao quý nhất.
10
Chiếc xe ngựa dát vàng đỗ lại trên đường làng, trông lạc quẻ vô cùng.
Chúc Tiêu D/ao chạy bước nhỏ đón lên, "Là biểu ca phải không?"
Cậu kích động ôm chầm lấy người tới, "Thái tử biểu ca, huynh cuối cùng cũng đến rồi, đệ thực sự rất nhớ mọi người, huynh không biết đâu, đệ đã phải chịu bao nhiêu khổ cực..."
Thái tử cúi người, mỉm cười véo má cậu.
"Vậy sao, sao ta lại thấy đệ còn b/éo tròn ra thế này?"
Huynh ấy nhìn quanh, "Để ta xem nào, vị ân nhân nào đã chăm sóc đệ trắng trẻo m/ập mạp thế này."
Ta vội vàng đ/á cái thùng cho lợn ăn ra sau lưng.
Lúc này mới biết, thân phận của Chúc Tiêu D/ao còn cao quý hơn ta tưởng tượng nhiều.
Cậu là con út của Bình Dương Trưởng công chúa và Chúc Quốc công.
Từ nhỏ đã được nâng niu trong lòng bàn tay, muốn gì được nấy, chỉ duy nhất không thể ngày ăn ba trăm quả vải.
Thế là vào một đêm đen gió lặng.
Tiểu thế tử này vác hành lý, một mình đến Lĩnh Nam.
Đáng tiếc nơi đây đã qua mùa vải, chờ đợi cậu chỉ có bọn cư/ớp đầy núi.
Giờ đây, cuối cùng cũng phải tiễn vị đại phật này về rồi.
Viên Ấp nghe tin ra đón giá, suýt chút nữa rớt cả cằm.
"Ngươi lại c/ứu được con trai của Bình Dương Trưởng công chúa, thế thì tốt quá rồi!"
"Không chỉ ta có hy vọng về kinh, Sở thị có lẽ cũng được rửa sạch nỗi oan khuất!"
Chúc Tiêu D/ao khoanh tay, hừ lạnh một tiếng.
"Ân nhân của ta chỉ có một mình Thúy Phù A tỷ thôi."
"Được rồi," Thái tử để thể hiện lòng từ bi của hoàng gia, liền ôn tồn nói: "Đã cùng là ân nhân, thì cũng thưởng chút ngân lượng vậy."
Viên Ấp nghĩa chính ngôn từ từ chối.
"Điện hạ, hạ quan không giống với những kẻ chỉ biết nhìn tiền."
Sắc mặt Thái tử co gi/ật trong chốc lát.
"Thanh danh của Viên đại nhân, cô đã nghe danh từ lâu, quả thật trăm nghe không bằng một thấy."
"Nơi này gian khó, hy vọng Viên đại nhân giữ vững phong thái quân tử, chỉnh đốn quan trường."
Nói đoạn, huynh ấy phất tay áo quay trở lại xe ngựa.
Ta tặc lưỡi, chợt hiểu ra.
Thảo nào kiếp trước, khi Viên Ấp gặp nạn, chẳng có ai đứng ra giúp đỡ chàng.
Vậy mà chàng lại không hề cảm thấy như thế.
Đang hạ thấp giọng nói với Sở Quỳnh Vũ:
"Điện hạ đặc biệt khen ngợi ta một câu, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ đón chúng ta về kinh."
Sở Quỳnh Vũ ôm trán, "Chàng đúng là bị đi/ên rồi!"
"Coi như ta c/ầu x/in chàng, sau này đừng có nói chuyện với cha ta nữa, ta sợ ông ấy bị đày đi nơi xa hơn nữa!"
Viên Ấp ngơ ngác.
Bên cạnh, Chúc Tiêu D/ao móc móc ngón út của ta.
"Thúy Phù A tỷ, tỷ có muốn cùng đệ lên kinh không?"
"Ở đó không có chướng khí hôi thối, không có chuồng lợn hỏng là sửa, càng không có mấy gã nho sinh chua ngoa, tốt hơn nơi này nhiều lắm!"
Ta mím môi, trêu chọc hỏi cậu:
"Nếu ta đến đó, đệ định báo đáp ta thế nào?"
Chúc Tiêu D/ao suy tư gãi gãi đầu.
Gặp phải câu hỏi khó, cậu liền vén rèm xe ngựa, hỏi biểu ca bên trong.
"Thái tử ca ca thấy, đệ nên báo đáp ân nhân thế nào?"
Thái tử tuổi không lớn, nhưng cũng rất nghiêm túc suy nghĩ.
"Nếu là cô, nhất định sẽ cưới ân nhân c/ứu mạng, cho nàng vị trí chính thê, để không ai dám b/ắt n/ạt nàng nữa."
Đồng tử Chúc Tiêu D/ao từ từ giãn ra.
Cậu quay đầu, định vui mừng lên tiếng.
Ta dứt khoát ngắt lời cậu, chỉ vào miếng ngọc bội màu xanh lục của cậu.
"Nếu thế tử thực lòng muốn cảm kích ta, chi bằng ban cho ta ngàn vàng vạn bạc đi."
Chúc Tiêu D/ao: "Nhưng mà đệ..."
"Được rồi!" Ta cười nói: "Mau về nhà đi, mẫu thân đệ chắc đang lo lắng lắm rồi."
Chúc Tiêu D/ao cắn môi, chậm rãi cúi đầu.
Một lúc lâu sau, cậu mới nghẹn ngào nói:
"A tỷ là người phụ nữ đặc biệt nhất mà đệ từng gặp."
Cậu lau đôi mắt đẫm lệ, nở một nụ cười.
"Nếu có một ngày, A tỷ đến kinh thành, đệ nhất định sẽ mời tỷ uống rư/ợu ngon."
"Lời đã nói ra là không được nuốt đâu đấy!"
Ngựa dần dần khuất xa trong tầm mắt.
Đến ngã rẽ, cậu quay đầu lại, vẫy tay chào ta từ xa.
Ta cũng vẫy tay đáp lại.
Nhưng cả hai chúng ta đều biết, con đường này không cần phải đuổi theo nữa.
11
Có khẩu dụ của Thái tử, ta và Viên Ấp thuận lợi hòa ly.
Người đàn ông ngồi đó trống rỗng, cuối cùng cũng phản ứng lại sau tất cả.
Một lúc lâu sau, chàng khàn giọng nói: