Tôi thấy vẻ buồn bã trên mặt anh trai.

Sự đối lập hoàn toàn với vẻ ngạc nhiên không thể giấu nổi trên mặt Giang Viễn.

Anh trai muốn nói gì đó, rồi lại nhịn xuống.

Còn Giang Viễn thì mặt dày tiến lại gần.

Tôi vẫy vẫy tay.

"Lại gần chút nữa, cúi đầu xuống."

Giang Viễn tiến lại gần hơn, một khoảng cách cực kỳ thân mật.

Cũng là phạm vi tấn công của tôi.

Tôi lấy đà!

Một cái t/át giáng xuống!

"Hẹn tôi đi leo núi, rồi bỏ mặc tôi ở nơi hoang vu hẻo lánh, cái t/át này là thứ anh n/ợ tôi.

Tiện thể nói cho anh biết, anh là bạn trai cũ của tôi rồi."

Cảm ơn bản thân thời gian qua đã chăm chỉ tập thể hình.

Cái t/át này khiến Giang Viễn loạng choạng lùi lại mấy bước.

Nhưng dù sao đá/nh người cũng không đúng.

Tôi ngẩng đầu, giả vờ ngây thơ tìm ki/ếm sự che chở từ anh trai.

"Anh, đ/au tay quá."

Không ngờ anh trai đã chen vào, đứng giữa tôi và Giang Viễn.

"Trợ lý Lý, chuyện phía sau giao cho anh xử lý."

Anh trai bình thường không hay cười, lúc lạnh lùng nhìn người khác quả thực rất có uy áp.

Giang Viễn sợ đến mức không dám nói lời nào, ôm lấy bên má bị t/át sưng vù, bị bảo vệ lôi ra ngoài.

【Đã quá!】

【Em gái dứt khoát thật.】

【Sao anh trai không quay đầu lại nhỉ!】

【Vì khóe miệng anh trai đang không giấu nổi nụ cười đấy!】

【Ai có thể sướng bằng anh trai chứ! Nhìn em gái x/é x/ác tên tra nam, anh trai thầm nghĩ mình lại có cơ hội lên top rồi.】

【Dù sao anh trai vừa nãy cũng đã tự thuyết phục bản thân, nếu em gái không chia tay, anh sẽ làm người thứ ba vì tình yêu.】

【Thứ... thứ ba?】

【Anh trai còn giới hạn con người không vậy?】

【Anh trai: Ngại quá nha, anh không phải con người.】

【Giống đực trong tự nhiên khi tranh giành bạn đời, có thừa sức lực và th/ủ đo/ạn.】

【Hóng quá!】

Bình luận đang dần trở nên "màu mè".

Anh trai vẫn giữ tư thế vừa rồi.

Để c/ắt ngang những dòng bình luận ngày càng thái quá, tôi nhỏ giọng gọi một tiếng "Anh".

Anh trai quay người, trở lại gương mặt tổng tài bá đạo.

"Sao thế, Chiêu Chiêu?"

Cú sốc quá lớn, tôi không biết phải nói sao.

Anh trai lo lắng tiến lên.

"Có phải vết thương lại đ/au rồi không?"

Anh trai muốn xem vết thương trên chân tôi.

Nhưng tôi sợ nhột nên theo bản năng co người lại.

Tay anh trai khựng lại giữa không trung.

"Chiêu Chiêu, xin lỗi em. Là anh lại quên rồi. Lần sau anh nhất định sẽ hỏi ý kiến của Chiêu Chiêu trước."

Tôi muốn giải thích.

Nhưng khi chạm vào ánh mắt tràn đầy yêu thương của anh, tôi lại không biết nói gì.

Chỉ có thể theo bản năng né tránh.

04

May mắn là tôi bị thương không nặng, nằm viện vài ngày rồi được về nhà.

Tôi vừa về đến nhà định ngủ bù.

Thì thấy một sợi "lạp xưởng đen" thở hổ/n h/ển bò từ bậu cửa sổ vào.

Tôi suýt chút nữa ngất tại chỗ.

May mà bình luận xuất hiện kịp thời:

【Chắc hẳn anh trai đang hối h/ận vì xây biệt thự to quá! Bò lên đây mệt thật đấy!】

【Sao anh trai lại biến về nguyên hình rồi!】

【Vì anh trai phát hiện dùng hình người với em gái đúng là chẳng có tiến triển gì cả.】

【Mỗi lần anh trai nói 'Chiêu Chiêu, anh thật sự rất thích em', em gái liền đáp 'Hu hu hu, em biết ngay tình thân là vĩ đại nhất'.】

【Lúc nằm viện, anh trai muốn đút cơm cho em gái, em gái liền khoe cơ bắp tay săn chắc, còn đắc ý 'Anh, em tập luyện không tệ chứ'.】

【Còn nữa, tối anh trai muốn ngủ cùng, em gái từ chối thẳng thừng 'Anh, em không quen'.】

【Rắn đen thâm trầm yêu phải cô nàng thẳng nam vô tình, tôi cũng chịu thua!】

【Ai hiểu được nỗi lòng anh trai mỗi đêm đều thở dài thườn thượt chứ!】

【Anh trai hết cách rồi!】

【Nhưng may là gần đây anh trai phát hiện em gái đang đọc truyện nhân thú, anh trai cảm thấy mùa xuân của mình sắp đến rồi.】

【Mùa xuân đến, vạn vật hồi sinh, lại đến mùa giao phối của các loài động vật.】

【Thế giới động vật khó quên! Cấu tạo đặc biệt của loài rắn khó quên!】

Xem thì xem, nhưng tôi là kiểu "Diệp Công hiếu long" (thích hình tượng nhưng sợ thực tế).

Giờ một con rắn to đùng bò vào, hỏi ai mà không sợ?

May mà nó là người anh trai đáng kính nhất của tôi.

Tôi không biết anh trai đã chuẩn bị bao nhiêu tấm thẻ.

Con rắn đen vui vẻ bò đến bên cạnh tôi.

Trình diễn:

【Em còn nhớ anh không? Anh là dịch vụ c/ứu hộ rắn nhỏ mà em đã gọi trên núi đây.】

Anh trai không biết tôi đã rõ thân phận thật của anh, đang hết lòng vui vẻ với "chiêu hay" mà mình nghĩ ra.

Đuôi con rắn đen suýt chút nữa vẫy thành tàn ảnh.

Đôi mắt còn lén nhìn cuốn tiểu thuyết tôi để trên bàn.

Nào là "Chồng cũ người rắn bị bắt đi", "Con rắn nhặt được, lòng đã có chủ", còn có "Đối tượng yêu qua mạng là một con rắn", tên tác giả đặt quả thật là thẳng thắn thiếu văn hóa.

Tôi tối sầm mặt mũi.

Con rắn đen lật tấm thẻ mới:

【Thật tốt, lần này em không sợ anh nữa.】

Không phải chứ?

Anh trai còn dự đoán được suy nghĩ của tôi sao?

Con rắn đen tiếp tục lật thẻ:

【Từ sau vụ sạt lở đất, ngày nào cũng có bao nhiêu người lên núi bắt rắn nấu canh, anh thật sự không còn chỗ nào để đi, em có thể thu nhận anh không?】

Con rắn đen còn làm màu bằng cách dùng chóp đuôi lau lau giọt nước mắt không tồn tại.

Tiện thể, lật thêm tấm thẻ nữa.

【Anh sợ lắm.】

Anh trai bình thường trầm ổn tao nhã, nói năng làm việc đều không chê vào đâu được.

Từ trước đến nay, từ nam thần trường học lạnh lùng đến tổng tài lạnh lùng...

Tuy riêng tư với tôi có dịu dàng kiên nhẫn hơn.

Nhưng phiên bản hoàn toàn mới này, tôi quả thực chưa từng thấy.

Đây thật sự là anh trai tôi sao?

Sự tương phản này lớn quá rồi!

Con rắn đen thăm dò dùng đầu dụi dụi tay tôi, chóp đuôi cũng cẩn thận quấn lấy cổ tay tôi.

Bình luận phát cuồ/ng:

【Á! Anh trai, anh làm thế này sớm hơn thì em gái đã đẻ một lứa tám quả trứng rắn rồi!】

【Tôi muốn nạp gói tăng tốc.】

【Không được! Không được! Đàn con sẽ ảnh hưởng đến thế giới hai người không kiêng nể gì.】

【Thứ tôi muốn xem là cả căn biệt thự đều là chiến trường của anh trai và em gái.】

【Chẳng lẽ cơm ở ngoài trời không thơm sao?】

Tôi xem nhiều nên đương nhiên hiểu ý của bình luận.

Tôi muốn từ chối anh trai.

Cúi đầu xuống, thấy con rắn đen đang nhìn tôi đầy mong đợi.

Tấm thẻ nhỏ đã đổi cái mới.

Trên đó viết:

【C/ầu x/in em thu nhận anh, anh thật sự không còn nơi nào để đi nữa.】

Còn có một biểu cảm nhỏ rất đáng yêu ŏ̥ㅁŏ̥.

Tôi đương nhiên biết anh ấy đang lừa tôi.

Dù tôi có ném con rắn đen ra ngoài cửa sổ.

Anh trai cũng chỉ biến thành hình người rồi quay lại phòng ngủ bên cạnh tôi.

Nhưng tôi không nói ra lời từ chối.

Anh trai dường như thực sự rất thích tôi.

Thích đến mức có thể hạ mình c/ầu x/in.

Thích đến mức có thể vì tôi mà thay đổi bản thân.

Ngón tay co lại rồi thả lỏng.

Thôi vậy.

Con rắn đen cuối cùng hạnh phúc bò vào lòng tôi.

Lật ra tấm thẻ mới.

【Em thật tốt bụng, anh thích em lắm.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gạt bỏ bụi sương, hướng về sông nắng

Chương 18
Sau khi tận mắt chứng kiến tôi có những tiếp xúc đặc biệt với người đàn ông khác, Ôn Thư Ngạn mắc chứng sạch sẽ thái quá. Tôi đã phải dùng dung dịch sát khuẩn y tế để tắm suốt ba năm trời, mới cuối cùng khiến anh ấy buông bỏ hiềm khích và đồng ý lời cầu hôn của tôi. Thế nhưng, một tuần trước đám cưới, tôi lại yêu cầu công ty tổ chức sự kiện đổi tên cô dâu thành một người khác. Nhân viên không hiểu nổi: “Cô đã chuẩn bị cho hôn lễ này suốt ba năm, từ địa điểm, váy cưới, cho đến nhãn hiệu kẹo mừng đều là cô tự tay chọn lựa, phương án đã sửa đi sửa lại hơn mười lần, ngay cả loài hoa dùng trong đám cưới cũng là loại mà anh Ôn yêu thích, do chính tay cô vun trồng từ một năm trước.” “Tại sao đột nhiên lại muốn thay bằng người khác?” Tôi rũ mắt, nhìn đôi bàn tay vì ngâm dung dịch sát khuẩn y tế lâu ngày mà trắng bệch, nhăn nheo, khẽ nhếch môi: “Bởi vì, một tờ bệnh án.”
0