Ngày đại tỷ đưa tang, phủ Hầu thậm chí còn chẳng treo đủ cờ trắng.
Cha lại ở trong thiên sảnh, không thể chờ đợi được nữa mà đưa bát tự của ta cho Hầu gia.
"Tuyết Trần tuy tính tình có chút hoang dã, nhưng quy củ cũng đã được học qua, nhất định có thể làm kế thất của Thế tử."
Thẩm X/ác chậm rãi xoay chiếc nhẫn ngọc, ánh mắt lộ vẻ cao cao tại thượng: "Chỉ cần nàng ta ghi nhớ thân phận của mình, đừng giống như tỷ tỷ nàng ta không biết chừng mực, phủ Hầu sẽ không bạc đãi nàng ta."
Ta nhìn gương mặt đắc ý của ba người bọn họ, khẽ lắc đầu với đại tỷ đang đứng phía sau họ.
Đại tỷ, người hãy nhìn xem, ta b/áo th/ù cho người như thế nào.
01
Ta đồng ý trở thành kế thất của tỷ phu.
"Cha yên tâm, nữ nhi nhất định sẽ thay đại tỷ, học hỏi quy củ của phủ Hầu cho thật tốt."
Lời này ta đáp lại cực kỳ nhu thuận, bộ dạng cúi mày thuận mắt, ngay cả Hầu phu nhân vốn quen nhìn cảnh đời cũng không thể tìm ra một chút sai sót.
Thế nhưng chẳng ai nhìn thấy, linh h/ồn đại tỷ đang treo trên xà nhà lúc này, đang đầy lệ m/áu lắc đầu với ta.
Nương mất sớm, cha lại sủng ái thiếp thất.
Từ nhỏ ta đã do đại tỷ nuôi lớn.
Đêm trước ngày xuất giá, người cười rất dịu dàng.
"Tuyết Trần, đại tỷ đi thăm dò đường trước, sau này khi đã đứng vững gót chân ở phủ Hầu, lại tìm cho muội một lang quân như ý."
Nhưng một đại tỷ tốt như vậy, lại ch*t ở phủ Hầu, bạo b/ệnh mà qu/a đ/ời.
Từ lúc phát sốt đến khi trút hơi thở cuối cùng, chỉ vẻn vẹn ba ngày.
Trước khi xuất giá, người là tài nữ nổi danh trong kinh, ôn uyển hiền thục, khắc ghi "Nữ Giới" vào tận xươ/ng tủy. Thế nhưng sau ba năm chịu đựng ở phủ Hầu này, người g/ầy chỉ còn lại một bộ xươ/ng.
Ngày người được khiêng ra khỏi phủ Hầu, ta lén vén tấm vải trắng lên nhìn một cái.
Trên cổ người có vết bầm tím, giống như bị thứ gì đó siết qua.
Hầu phu nhân lấy khăn che miệng mũi, giữa đôi mày đầy vẻ gh/ê t/ởm không thể che giấu: "Đã Tuyết Trần hiểu chuyện, vậy thì sớm làm việc cho xong đi."
"Tỷ tỷ ngươi đi vội vàng, mạo phạm phong thủy phủ Hầu, tang lễ này mọi thứ đều giản lược. Ba tháng sau, phủ Hầu sẽ đón ngươi qua cửa."
Thi hài chưa lạnh, tân phụ đã định.
Người cha tốt của ta liên tục vái chào, nụ cười nịnh nọt xếp chồng lên nhau thành những rãnh sâu trên mặt, hoàn toàn không có chút đ/au xót khi mất con gái.
Thẩm X/ác ngồi ngay ngắn trên ghế thái sư, ngay cả một ánh mắt cũng keo kiệt không muốn cho ta.
"Đã định rồi, thì cứ theo quy củ mà làm. Chỉ là Tuyết Trần ngươi phải nhớ kỹ, ngươi tuy là muội muội ruột của đại tỷ, nhưng kế thất chung quy vẫn là kế thất, đừng có vọng tưởng vượt quá chừng mực."
Chàng ta cao cao tại thượng, dường như việc có thể để ta gả vào phủ Hầu, là ân huệ to lớn mà chàng ban cho nhà họ Lâm.
Ta ngẩng đầu, nhìn thẳng vào ánh mắt lạnh lùng của chàng, khóe miệng kéo ra một nụ cười đúng mực.
"Thế tử dạy chí phải. Chỉ là đại tỷ vừa đi, nếu ba tháng sau đã qua cửa, người ngoài e là sẽ nghị luận phủ Hầu bạc tình."
"Tuyết Trần khẩn cầu Thế tử đích thân đ/ốt một ngọn đèn trường minh cho đại tỷ, và khi ta qua cửa, hãy dùng lễ chính thê để nghênh đón. Như vậy, thế nhân sẽ chỉ khen ngợi Thế tử trọng tình trọng nghĩa, yêu ai yêu cả đường đi lối về."
Ngón tay đang xoay nhẫn của Thẩm X/ác chợt dừng lại.
Chàng ta đá/nh giá ta.
Hầu phu nhân vừa định phát tác quở trách ta không biết điều, Thẩm X/ác đã giơ tay ngăn bà lại.
Bà ta chỉ quan tâm đến việc ta dám đưa ra điều kiện, mà quên mất Thẩm X/ác là kẻ coi trọng mặt mũi nhất, miệng đầy nhân nghĩa đạo đức.
Lời này của ta, chàng ta không thể từ chối, thậm chí chàng còn cảm thấy ta và chàng nghĩ cùng một hướng.
"Thật khó cho nàng, lúc nào cũng nghĩ đến thể diện của phủ Hầu."
Thẩm X/ác nhìn ta đầy thâm ý, "Vậy thì theo ý nàng."
Ngày đưa tang, trời đổ mưa lớn.
Phủ Hầu thậm chí lược bớt cả nghi trượng khóc tang, vội vàng khiêng qu/an t/ài đại tỷ ra khỏi cửa phủ.
Ta cầm ô, đứng trong bùn lầy, nhìn cha không thể chờ đợi được nữa mà chui vào xe ngựa của phủ Hầu để bàn chuyện quan lộ của ông ta.
Linh h/ồn đại tỷ phiêu dật trên qu/an t/ài.
Những ngón tay tái nhợt siết ch/ặt lấy thành qu/an t/ài, móng tay lật ngược, đầy rẫy oán khí.
Ta không khóc.
Nước mắt là thứ vô dụng nhất.
Ta thu ô lại, mặc cho mưa lạnh thấm ướt toàn thân.
Đại tỷ, quy củ là một thứ tốt.
Đã họ thích quy củ đến thế, vậy thì ta sẽ dùng quy củ của phủ Hầu này, lóc từng miếng th!t bọn họ.