Tất cả những kẻ vọng tưởng muốn dính líu đến ta, đều bị bóp nghẹt, bị ngăn cách cách ta ngàn dặm.
Chỉ duy có Tiêu Duệ.
Tiểu thế tử Hầu phủ chỉ cách một bức tường ấy, từng lén lút tránh mặt mọi người, cho ta biết bao an ủi.
Ta từng ngỡ, hắn là sự c/ứu rỗi của đời mình.
Cho nên ta vẫn cứ nghe lời, chờ đợi hắn thực hiện lời hứa đưa ta rời khỏi tướng quân phủ.
Thế nhưng bây giờ thì sao?
Ta nhìn những mạch m/áu xanh tím trên mu bàn tay.
Bên tai đầy những lời lải nhải của Tiêu Duệ kiểu như "ta sẽ không để ngươi chịu thiệt", "ngày sau cuộc sống sẽ tốt đẹp thôi".
Nhưng ta chẳng thể lọt tai lấy một chữ.
Ta không muốn mất bình tĩnh trước mặt hắn, cố gắng ổn định t/âm th/ần, chậm rãi rút tay ra khỏi lòng bàn tay hắn.
"Tiêu Duệ."
Hắn khó hiểu nhìn ta.
"Ngươi về đi."
"Ta sẽ không làm thiếp cho ngươi đâu."
Không biết có phải giọng ta quá nhỏ hay không, hắn lại khẽ cười một tiếng.
"Toàn nói lời hồ đồ. Ngươi không vào Hầu phủ thì còn có thể đi đâu?"
"Được rồi, ta biết là ngươi quá đỗi vui mừng nên nhất thời hồ đồ thôi."
"Lời hẹn ước cũ ta vẫn luôn ghi nhớ, Vi Vi, ta sẽ đối xử tốt với ngươi."
Hắn có lẽ cho rằng chuyện này đã định đoạt như vậy, dặn dò ta thêm đôi câu rồi lại trèo qua đầu tường.
Một bụi cỏ dại bị hắn giẫm méo mó, rơi xuống vài chiếc lá khô xào xạc.
Ta rủ mi mắt: "Tiêu Duệ, chúng ta sẽ không còn ngày sau nữa đâu."
Trên mu bàn tay g/ầy gò tái nhợt, lại rỉ ra hai đường m/áu.
Tiêu Duệ vừa rồi lại làm toác vết thương của ta.
Nhưng hắn đắm chìm trong niềm vui sắp cưới Úc Ninh, căn bản chẳng hề hay biết.
Đã lâu rồi hắn không còn để tâm đến ta nữa.
Kể từ ngày cập kê của trưởng tỷ, khi biết thiên kim mà Úc tướng quân nâng niu trong lòng đã khỏe mạnh, lần đầu lộ diện trước người khác, hắn vì tò mò cũng đến hiện trường, mọi thứ bắt đầu thay đổi.
Ai ai cũng sẽ yêu trưởng tỷ.
Hắn cũng không ngoại lệ.
Thế nhưng hắn không biết, ngay khi hắn bội ước định ra hôn ước với Úc Ninh, cấm chế trên người ta cũng đã nới lỏng.
Chỉ trong khoảnh khắc, ta đã nhớ lại tất cả.
Hóa ra, ta vốn không thuộc về thế giới này, chỉ là linh h/ồn bị Huyền Thanh á/c ý giam cầm tại đây.
Mọi nỗi khổ đ/au ta phải chịu đựng, đều là năng lượng bị hắn âm thầm chiếm đoạt từ dị giới.
Sắc hồng hào trên mặt Úc Ninh, sự thuận lợi và phú quý của nhà họ Úc, đều bắt nguồn từ đó.
Bây giờ, đã đến lúc thu hồi cả vốn lẫn lãi rồi.
04
【Liên lạc trung tâm, yêu cầu trở về.】
Ta gom tâm tụ thần, liên lạc với Xuyên Thư Cục trong thức hải.
Không biết đã qua bao lâu, một tia sáng mờ nhạt nhập vào mi tâm ta.
Hóa ra, Xuyên Thư Cục từ lâu đã phát hiện ta mất liên lạc, nhưng Huyền Thanh đã phá giải thiên mệnh, cố ý bày ra trận pháp mượn vận, khiến ta không ngừng tự tổn hao khí vận, họ luôn không thể khóa được vị trí của ta.
【Xuyên Thư Cục đã truy vết được vị trí của Huyền Thanh, đồng ý yêu cầu thoát ly, thông đạo trở về sẽ mở sau một tháng, khi đó sẽ đồng bộ xử lý Huyền Thanh, sửa chữa cốt truyện gốc.】
Một tháng sau, đó chính là ngày Tiêu Duệ thành thân.
"Thời gian vừa khéo!" Ta tự lẩm bẩm cười một tiếng.
"Vi Vi, cái gì vừa khéo?"
Đúng lúc này, Úc Ninh khoác một chiếc áo choàng màu đỏ nước bước vào hậu viện.
"Sao muội lại đứng ở chỗ đón gió?" Nàng ta nhíu mày, giọng điệu mang theo vẻ trách móc đúng mực, "Lát nữa lại đ/au đầu cho xem, muội đ/au đầu không sao, để người ngoài trông thấy, lại tưởng tướng quân phủ bạc đãi muội."
Ta nhếch môi, trong phủ này kẻ bạc đãi ta còn ít sao?
Úc Ninh dường như không nhận ra sự khác lạ của ta, chỉ liếc nhìn đám cỏ bị giẫm g/ãy trên đầu tường, cười khẩy nói: "Chắc muội đã biết, Tiêu thế tử đã bàn với cha mẹ về chương trình nghênh thân rồi."
"Chuyện muội cùng ta vào phủ, hắn cũng đã nói với muội rồi chứ?"
Ta "ừ" một tiếng.
Úc Ninh cười.
"Vậy thì tốt. Ta vốn còn lo muội nghĩ ngợi lung tung." Nàng đưa tay tới, vén lọn tóc mai trên trán ta ra sau tai.
"Vi Vi, muội và ta là tỷ muội ruột th!t, sau này trong Hầu phủ, ta nhất định sẽ không để ai b/ắt n/ạt muội."
Nàng nói là "tỷ muội ruột th!t", nhưng đầu ngón tay sắc nhọn lại không chút dấu vết rạ/ch mạnh một đường sau tai ta.
Ta ngẩng đầu: "Nhưng ta sẽ không làm thiếp đâu."
Nụ cười của Úc Ninh cứng lại.
"Sao? Muội tưởng mình có thể vượt mặt ta sao? Dù muội có muốn, Tiêu Duệ cũng sẽ không đồng ý đâu."
Cho dù biết nàng ta nói là sự thật, cho dù đã quyết định vứt bỏ tất cả, nhắc đến Tiêu Duệ, lòng ta vẫn không kìm được mà nhói đ/au.
Nhìn hàng mi khẽ run của ta, Úc Ninh hài lòng nhếch khóe môi.
"Vi Vi, tỷ muội chúng ta ở cùng một chỗ, chẳng phải tốt hơn là mỗi người một nơi sao?"
"Muội từ nhỏ đã thay ta gánh những tai ương b/ệnh tật, nay đến Hầu phủ, vẫn có thể giúp đỡ ta như trước kia."
"Nếu muội không muốn, vậy những nỗi khổ bao năm qua chẳng phải uổng phí rồi sao?"
Có lẽ cảm thấy giọng điệu mình hơi nặng nề, nàng ta lại làm dịu giọng.
"Đây là ta thương muội, mới nghĩ đến việc đưa muội theo bên mình."
"Nếu muội nảy sinh ý nghĩ khác... để cha mẹ biết được, e là lại nổi gi/ận đấy."
05
Họ nổi gi/ận thì sẽ xảy ra chuyện gì chứ?
Bên cạnh ta đã chẳng còn người hay vật nào để họ dùng làm mối đe dọa nữa.
Cũng chỉ là bám lấy nhân quả huyết thống, tiếp tục hànhz hạz ta mà thôi.
Nhìn Úc Ninh với làn da trắng mịn như sứ, ta bỗng nhớ lại dáng vẻ của nàng ta lần đầu gặp mặt năm năm tuổi.
Trong noãn các, kẻ g/ầy gò thấp bé khoác áo lông cáo trắng muốt, thần sắc ủ rũ.
Còn ta toàn thân lạnh buốt tím tái, chân trần đứng trên mặt đất.
Nhìn vẻ chật vật của ta, nàng ta chống cằm hiếu kỳ: "Mẫu thân, nàng ta bẩn quá, nàng ta không lạnh sao?"
Úc phu nhân xoa đầu nàng ta: "Đồ ngốc, nó bẩn, con mới có thể sạch sẽ. Nó lạnh, con mới có thể ấm áp."
Úc tướng quân thì lạnh lùng ra lệnh cho người giữ ch/ặt ta lại để trích m/áu.
"Từ hôm nay, cứ cách một tháng phải trích m/áu chép một bản tâm kinh."
"Các người trông chừng cho kỹ, sai một chữ, bẩn một tờ giấy đều phải làm lại từ đầu."
"Tất cả phải cẩn thận, chuyện này liên quan đến sức khỏe của Ninh nhi, nếu có bất kỳ sơ suất nào, bản tướng quân sẽ không tha cho kẻ nào hết."
Ta không hiểu họ đang nói gì, nhưng lại không có sức phản kháng, chỉ đành mặc cho họ định đoạt.
Tâm kinh không dài, nhưng ta lại không biết chữ, sao có thể chép chính x/ác không sai một nét?
Bà vú giám sát ta bên cạnh vì sợ bị ta liên lụy, không dùng thước gỗ đá/nh ta thì cũng túm tai ta m/ắng nhiếc: "Sao ngươi lại ng/u ngốc thế này?"
"Đến lợn còn làm được mà ngươi lại không biết ư."