Đàn gà, vịt, bò, cừu, heo trong nhà, đến lúc đó, sẽ từ từ từng chút một chuyển đến trang viên.
Dù sao cũng là những người bạn lớn lên cùng vợ mình.
Chỉ cần có cô ấy ở đó, những sóng gió kia anh đều có thể tạm thời nhẫn nhịn.
Thẩm Độ run run tay mở túi ra.
Bên trong chỉ có chứng minh thư và điện thoại của anh.
Lặn lội đường xa hàng ngàn cây số.
Chỉ để nhận lấy sự bỏ rơi sao?
16
Sau bao nhiêu đường vòng vèo, cuối cùng tôi cũng đã về đến nhà.
Vì dầm mưa nên tôi đổ b/ệnh một trận.
Sau khi hạ sốt, cuộc sống vẫn cứ tiếp diễn như cũ.
Chỉ là công việc cày ruộng, tưới rau, cho heo gà ăn lại quay về trên vai tôi.
Không ai yêu thương, tôi cũng chẳng còn lý do gì để lười biếng nữa.
Dù mệt dù khổ thế nào, cũng phải ăn no cái bụng đã.
...
Ngày đó, khi tôi cày ruộng xong trở về nhà.
Từ xa đã thấy cửa nhà mở toang.
Nhịp tim đ/ập nhanh tức thì.
Ai đã về vậy?
Là Thẩm Độ sao?
Tôi do dự, không biết có nên chạy không.
Trước mắt cũng không còn dòng bình luận nào chỉ dẫn tôi nữa.
Kể từ khi tiễn Thẩm Độ đi, những dòng bình luận cũng biến mất theo.
Thôi vậy.
Nếu đã có lòng, dù trốn đến chân trời góc bể, cuối cùng cũng sẽ bị tìm thấy thôi.
Tôi tiếp tục bước về phía nhà, rảo bước nhanh hơn.
Bỗng nhiên nảy sinh một lòng dũng cảm, dù cho đó có là họng sú/ng của Thẩm Độ.
Thế nhưng bên trong, lại là những người mà tôi từng rất muốn gặp.
Sau hai mươi năm, gia đình đã trở về.
Ngày bố mẹ rời đi tóc còn đen nhánh, giờ đây, đã bạc trắng cả đầu.
Em trai đã sớm cao lớn, còn dắt theo cả bạn gái.
Cả gia đình bốn người chen chúc trong nhà.
Họ đang ăn bữa trưa mà tôi để dành cho mình.
Em trai đang bắt con gà mái già tôi nuôi, chuẩn bị hầm canh.
Thấy tôi, bố mẹ vui vẻ reo lên:
"Người ngoài đều nói sinh con gái thật tốt!"
"Người trong thôn nói không sai, con chăm sóc nhà cửa tốt thật đấy! Được rồi, cái đứa kia, em trai con cưới vợ còn thiếu chút tiền, b/án hết chỗ nông sản và gia súc này đi."
Rõ ràng đã đợi được gia đình trở về.
Tôi lại chẳng thấy vui mừng.
Trong lòng chỉ có nỗi h/ận th/ù mà phải mất mấy chục năm chậm chạp mới nhận ra.
"Bây giờ mọi người trở về làm gì?"
"Đây là nhà của bố mẹ mà, chẳng phải chỉ cho con ở nhờ một thời gian thôi sao? Còn chưa đòi tiền thuê nhà của con đấy!"
Em trai sợ mất mặt trước mặt bạn gái.
Nó dùng sức đẩy mạnh tôi.
Tôi đ/ập vào cái cuốc ở góc tường.
Nó như nhìn thấy chuyện gì lạ lùng lắm, cứ nhìn chằm chằm vào cái cuốc.
Cái cuốc trong nhà đều được bọc một lớp vải mềm.
Đó là do Thẩm Độ từng nói, tôi không thể cứ dựa dẫm vào anh ấy mãi, quá yếu đuối, nên mới buộc lớp vải này.
Em trai lại đi dạo một vòng quanh nhà, cười hì hì.
"Tống Mang, chị ki/ếm được tiền rồi à?"
"Nghe người trong thôn nói, trong nhà chị có đàn ông, chẳng lẽ chị b/án thân cho..."
Bố mẹ quát lớn.
"Đừng có nói bậy!"
"Bố mẹ vừa mới tìm cho chị con một đối tượng, đừng để người ta chê trách chị con từng b/án thân."
Trong sự ồn ào ấy.
Tôi quan sát kỹ xung quanh.
Trong chuồng gà chuồng vịt, không biết từ lúc nào đã được lắp thêm máy cho ăn tự động.
Kể từ khi Thẩm Độ đến, tôi đã quen với mọi thứ anh ấy làm.
Nhưng lại bỏ qua tất cả những chi tiết nhỏ nhặt.
Nỗi nhớ nhung trào dâng như một cơn sóng thần, ập đến trước mặt tôi, khiến tôi không thở nổi.
Tôi nhớ anh ấy quá.
Nhưng rời xa Thẩm Độ rồi, trước mắt tôi từ lâu đã chẳng còn thấy bình luận nào nữa.
Cũng không biết, anh ấy đang làm gì.
Thế nhưng lúc này, trước mắt tôi lại hiện lên những dòng bình luận.
Trên đó viết:
"Chạy mau!"
"Chạy mau đi!"
"Chạy mau!!! Có thấy không? Phản diện quay lại truy sát cô rồi!"
17
Em trai thấy tôi ngồi xổm dưới đất, mất kiên nhẫn đ/á một cái.
"Ngẩn người làm gì? Gi*t con gà mái già đó đi, con heo già trong chuồng cũng mang ra hầm canh luôn."
Lời vừa dứt, lũ vật ngoài sân trở nên náo nhiệt.
Cục tác!
Quạc quạc!
Còn có tiếng heo kêu.
Tiếng đ/ập cánh của lũ gà về chuồng.
Đàn vật đều do Thẩm Độ chăm sóc, mỗi khi anh ấy trở về, đều là cảnh tượng náo nhiệt này.
Bố mẹ và em trai đang thúc giục tôi, bảo nhanh đi dọn dẹp.
Bạn gái em trai bỗng nhiên r/un r/ẩy hỏi:
"Nhà, nhà các người nuôi con gì vậy? Không xích lại à? Vừa rồi sau cửa sổ, có một thứ gì đó rất cao rất to, vụt qua!"
"Là sói sao?"
"Cảm giác như bị thứ gì đó nhìn chằm chằm, nổi hết cả da gà rồi!"
Cô ta không chịu nổi, khóc lóc bỏ chạy.
Bố mẹ nghi hoặc, "Chị con có nuôi gì không đấy?"
Em trai cầm gậy, ch/ửi bới đi về phía cửa sổ sau.
"Là chó à? Đúng lúc hầm ăn, đại bổ."
Ngoài cửa sổ, đứng đó một bóng người cao lớn.
Bên ngoài rõ ràng là trời quang mây tạnh, nhưng gương mặt Thẩm Độ lại ngược sáng.
Lông mày và mắt xinh đẹp mà lạnh lùng, trong tay ôm một con gà mái già.
Là con gà mái già mà em trai định bắt hầm canh.
Đã được c/ứu rồi.
Thẩm Độ sải bước vào nhà, đ/á văng cây gậy của em trai.
Rồi hất đổ bát cơm của bố mẹ.
Họ hét lớn: "Mày là ai?"
Thẩm Độ kéo tôi dậy, giọng nói mang theo vẻ lạnh lẽo.
"Tống Mang, cô nói xem, tôi là ai của cô?"
Bình luận vẫn tiếp tục gào thét.
"Nữ phụ cô chạy đi, anh ta đến trả th/ù đấy!"
"Nhìn đôi mắt đỏ ngầu của phản diện, gân xanh trên cánh tay kìa, anh ta lặn lội hàng ngàn cây số, chỉ để gi*t cô làm thức ăn cho heo đấy."
"Chạy đi!"
"Nữ phụ, cô có đọc được chúng tôi nói gì không, chị đại ơi mau đi đi, cô không tin chúng tôi nữa à??"
18
Lúc này, tôi bắt đầu tin vào đôi mắt của chính mình.
Thẩm Độ lặn lội ngàn dặm, bắt xe khách, đổi xe ba bánh, đổi xe điện, rồi còn phải đi bộ.
Để đến tìm tôi.
Đôi giày da lấm lem bùn đất.
Gương mặt Thẩm Độ còn g/ầy đi.
Anh ấy rủ mắt, lần này, không còn trốn tránh tôi nữa.
Cảm xúc cũng chẳng hề che giấu.
Hàng mi r/un r/ẩy, đuôi mắt đỏ ửng.
Lần này, tôi nhìn thấy nỗi buồn trong mắt anh ấy.
Tôi ôm lấy anh ấy.
Cho dù tương lai anh ấy có thật sự trở thành kẻ x/ấu xa nào đó, thì khoảnh khắc này, anh ấy là người tốt, thế là đủ rồi.
Tôi lắng nghe nhịp tim trong lồng ngựk anh ấy, nhỏ giọng hỏi:
"Dạo này anh không ăn uống tử tế à?"
"G/ầy đi rồi."
Thẩm Độ cố hết sức cúi người ôm lấy tôi, chiếc cằm nhọn tì lên vai tôi, anh ấy không nói gì cả.
Nhưng hõm cổ tôi đã bị nước mắt làm ướt đẫm.
Bình luận vẫn tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa.
"Ôm ch/ặt thế kia, anh ta muốn siết ch*t cô đấy!"
"Bố mẹ cô còn gh/ét cô, tên phản diện này chỉ là một kẻ u ám, anh ta cũng gh/ê t/ởm cô đấy!"
"Mau t/át cho anh ta một cái rồi đi đi, cô nghe hiểu không? Chị đại???"
Thấy tôi vẫn không nhúc nhích.
Đột nhiên, có bình luận nói.
"Giải tán thôi anh em ơi. Xem ra, lần này chúng ta khuyên chia tay thất bại rồi."
"Dựa vào đâu mà loại đàn ông như này lại có vợ? Phụ nữ đều ham nhan sắc và hám tiền thế sao? Tôi không phục!"
"Sang cuốn sau cuốn sau! Lãng phí thời gian của chúng ta quá, cạn lời!"
"Chậc, anh em, đi thôi!"
Một dòng chữ lớn hiện ra.
[Nhóm chuyên gia chia rẽ tình cảm đã ch/ửi bới rời khỏi phòng livestream]
[Hội chị em phụ nữ đã tham gia phòng livestream]
19
"Á, chuyện gì thế này, bạch nguyệt quang của phản diện trong cuốn sách này vẫn còn sống à? Không bị nam chính gi*t ch*t sao?"