Tôi là thiên kim thật với làn da ngăm đen vừa được đón về hào môn.

Tôi vô tình có được khả năng nghe thấy nhạc nền trong lòng người khác.

Tôi chờ đợi hào môn cho mình một đò/n phủ đầu, nào ngờ lại thu hoạch được một gia đình đầy kịch tính.

Cô em gái mắc b/ệnh trung nhị muốn tìm thợ làm tóc Tony để tạo kiểu tóc thời thượng: 【🔪Matte🔪Matte, gội c/ắt sấy gội c/ắt sấy sấy sấy~】

Sau khi bị từ chối, nó quyết định tuyên chiến với cả thế giới vì mái tóc cầu vồng cực ngầu!

Cô em giả nhìn tôi, trong lòng hiện lên những bong bóng màu hồng: 【Người yêu dấu, từ ngày yêu em, anh thấy thật ngọt ngào~】

Nó luôn thích ôm lấy cánh tay rám nắng của tôi, tựa sát vào, trông như sữa tan chảy vào sô-cô-la nóng.

Người mẹ ruột thì càng dũng mãnh phi thường: 【Lên núi ta là hổ, xuống biển ta là rồng, ta là vị đại anh hùng đường hoàng giữa nhân gian~】

Thấy tôi ngẩn người, bà vung tay lớn: "Nào, con gái, cầm lấy chiếc thẻ đen không giới hạn này, con gái mà không có tiền sao được, mình không được để bản thân chịu thiệt!"

Chuyện gì thế này, gia đình ruột th!t của tôi lại hòa thuận đến vậy sao? Thế thì đống cơ bắp phòng chống b/ắt n/ạt này chẳng phải tôi tập luyện vô ích rồi à??

01

Hào môn khác xa so với những gì tôi tưởng tượng, không có những nàng bạch liên hoa sướt mướt, cũng chẳng có những bậc trưởng bối thiên vị, hếch mũi lên trời.

Trong nhà chỉ có mỗi dì Vương là nhiệt tình gây chuyện, đang cười tủm tỉm nhìn một cô bé mũm mĩm.

"Tôi đã nói là tôi muốn nhuộm cái thứ này thành ngũ sắc rực rỡ, tại sao bà lại không cho tôi nhuộm?"

Phong cách đ/ộc lạ của cô bé khiến tôi không nhịn được mà nhướng mày.

Tôi quan sát kỹ cô bé có mái tóc như gai nhím này, khớp với bản nhạc nền vang lên bên tai.

"🔪Matte🔪Matte, gội c/ắt sấy gội c/ắt sấy sấy sấy~"

Đây là em gái ruột của tôi, Mạnh Tiếu Nhan.

Một đứa trẻ được nuông chiều quá mức.

Dì Vương mặc tạp dề, vội vàng đuổi theo sau nó.

"Nhị tiểu thư của tôi ơi, cô đừng chạy lung tung nữa, cái thân già này của dì Vương không chịu nổi cô hànhz hạz thế đâu."

Bà ta đưa tay túm lấy vai Mạnh Tiếu Nhan.

Mạnh Tiếu Nhan gi/ật mạnh người, dì Vương tránh không kịp nên ngã xuống đất.

Bà ta che mắt lau nước mắt, giọng nói nghẹn ngào.

"Dì Vương biết mình già rồi, không được lòng các người trẻ tuổi như các cô, nhưng dì Vương là thật lòng muốn tốt cho cô mà. Nhà tử tế nào lại đi nhuộm tóc kiểu này chứ, như vậy thì làm sao có chàng trai nào thích được."

"Con gái nhà lành thì phải biết lễ nghĩa, hiền thục chăm chỉ, đó mới là gốc rễ làm người."

Ánh mắt bà ta lướt sang tôi.

"Cô nhìn đại tiểu thư mà xem, đây mới là vóc dáng chịu thương chịu khó này."

Tôi nhíu mày, bất mãn vì bà ta kéo tôi vào cuộc.

Mạnh Tiếu Nhan tức gi/ận đến đỏ cả cổ, hét bảo dì Vương tránh xa mình ra.

Dì Vương vẫn cố chấp khuyên nhủ, lấy tôi ra làm ví dụ, nhưng trong ánh mắt lại thoáng lộ vẻ kh/inh miệt.

"Đại tiểu thư đã quen sống khổ cực rồi, chắc chắn sẽ biết chịu thương chịu khó là phẩm chất tốt, đúng không đại tiểu thư?"

Bà ta tha thiết mong tôi đứng về phía mình.

Tôi không đáp, bà ta lẩm bẩm tôi là kẻ không biết tốt x/ấu, quay đầu nhìn Mạnh Tiếu Nhan với ánh mắt chán gh/ét.

"Nhị tiểu thư, cô mà còn phát đi/ên như thế nữa, ngay cả đứa con trai ở quê của tôi cũng chẳng thèm thích cô đâu!"

Mạnh Tiếu Nhan mất kiểm soát hét lên.

"Ai cần con trai của bà thích chứ!"

Tiếng ồn ào trong phòng khách đã thu hút người ra, Mạnh Tú Bình mặc bộ vest gọn gàng đi ra từ thư phòng, đứng trên cầu thang nhìn xuống.

"Ồn ào cái gì, còn chê cái nhà này chưa đủ lo/ạn sao?"

Bà toát lên vẻ uy nghiêm không cần quát tháo, ánh mắt xoáy thẳng vào tôi.

Tôi không nhịn được mà căng cứng cơ bắp, nhìn thẳng vào ánh mắt dò xét của bà.

Mười tám năm sống nhờ nhà người khác ở quê, tôi đã sớm quen với việc tranh giành thức ăn và bị đá/nh đ/ập, lại càng học được cách nhìn sắc mặt người khác.

Trong mắt những người giàu có này, ai cũng chứa đựng vẻ bố thí khi nhìn tôi.

Tôi ưỡn thẳng lưng, trong đầu hồi tưởng lại một trăm tám mươi chiêu đối phó hào môn.

Những ngón tay căng thẳng âm thầm dùng lực, chuẩn bị nếu thấy tình hình không ổn sẽ đ/è những người này xuống đất mà cọ xát.

Bà bước đến trước mặt tôi, giơ tay lên.

Toàn thân tôi dựng hết gai ốc.

Bà vỗ mạnh một cái vào vai tôi, lực mạnh đến mức suýt chút nữa làm tôi bay người đi.

"Dáng người chắc chắn thật."

Chắc là mỉa mai đây.

Tôi nhìn sang phía cầu thang, một cô gái mặc váy trắng, làn da trắng phát sáng đang yếu ớt đứng cạnh Mạnh Tú Bình.

Chắc chắn là mỉa mai rồi.

"Con nhìn em gái con xem, g/ầy như con mèo ấy, vẫn là dáng người như con mới tốt."

Chỉ số mỉa mai đã đạt mức tối đa.

Dựa theo quy luật của mấy bộ truyện thiên kim thật giả hào môn mà tôi đã cày nát mấy ngày nay, giây tiếp theo bà ấy sẽ nói tôi không giống tiểu thư nhà giàu, rồi buông lời châm chọc tôi.

Tôi đã chuẩn bị sẵn một rổ những lời chua ngoa, nhưng bà lại bất ngờ ôm chầm lấy tôi, động tác nhanh đến mức tôi không thể nào từ chối.

"Con gái ngoan của mẹ, phải chắc chắn thế này mới đúng!"

Tôi ngây người.

Bà nhét mạnh vào tay tôi một chiếc thẻ đen, "Nào, con gái, cầm lấy chiếc thẻ đen này, mình không được để bản thân chịu thiệt!"

Trong đầu tôi vang lên tiếng còi báo động.

Biết đâu đây là bài kiểm tra xem tôi có vượt qua được sự cám dỗ của hào môn hay không.

Tôi cắn răng, nhịn đ/au đưa chiếc thẻ đen ra.

"Con không cần."

Mấy người trong phòng khách bị sự quyết đoán của tôi làm cho choáng váng.

Dì Vương ở bên cạnh góp lời.

"Đại tiểu thư mất tích nhiều năm như vậy, đâu phải một chiếc thẻ đen là bù đắp được, cho dù có đưa cả cái nhà họ Mạnh này cho cô ấy, thì cũng chưa chắc đã đủ."

Mạnh Tú Bình trông càng kích động hơn, bà vỗ tay cái bốp.

"Là lỗi của mẹ, đúng là cho ít quá thật!"

"Con gái còn muốn gì nữa, cứ nói với mẹ, mẹ đáp ứng hết cho con."

Tôi chịu đủ mấy màn thăm dò này rồi, đang định nói thẳng thắn với bà thì bản nhạc nền chói tai bùng n/ổ trong đầu tôi.

【Lên núi ta là hổ, xuống biển ta là rồng, ta là vị đại anh hùng đường hoàng giữa nhân gian~】

Tôi nắm ch/ặt chiếc thẻ đen, nhìn lại người phụ nữ bên cạnh một cách kỹ lưỡng, hốc mắt bà đỏ hoe, trong mắt đong đầy sự từ ái.

Vậy mà, không phải là thăm dò sao?

Tôi ngẩn người đứng tại chỗ, không biết phải làm sao.

02

Mạnh Tú Bình vội đi họp, nhét thẻ vào tay tôi rồi vội vã rời đi.

Cô em giả Mạnh Tiếu Tiêu nãy giờ vẫn im lặng, đang cúi đầu, ngón tay bồn chồn xoắn lấy gấu váy.

Cuối cùng nó cũng lấy hết can đảm, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm