Còn nói Cố Minh Nguyệt hiện tại đã bị họ đuổi khỏi gia phả.
Từ nay về sau ta chính là đại tiểu thư duy nhất của nhà họ Cố.
03
Ta có chút nghi hoặc.
Ta trở về hay không, thì có liên quan gì đến Cố Minh Nguyệt chứ.
Người chê ta không ra thể thống gì trong các buổi yến tiệc không phải là nàng.
Người cả ngày bắt ta đừng mơ tưởng hão huyền rằng mình là thiên kim đại tiểu thư không phải là nàng.
Người nói ta không biết liêm sỉ, mơ tưởng đến hôn sự của trưởng tỷ cũng không phải là nàng.
Nàng sống trong phủ thực ra cũng chẳng tốt đẹp gì.
Cố phu nhân thiên vị trưởng tử.
Mười ngày nửa tháng cũng chưa chắc đã đến thăm nàng một lần.
Cố Minh Nguyệt nói chuyện với Cố Văn Uyên.
Luôn thận trọng lấy lòng.
Người nhà họ Cố ngày nào cũng đến.
Sám hối khóc lóc.
Ta lần tràng hạt.
Thứ ta nhớ đến lại là lúc gặp bọn cư/ớp năm nào.
Bàn tay Cố Minh Nguyệt nắm ch/ặt lấy tay ta.
Nàng nói:
"Ngươi đi theo ta."
"Đừng sợ."
Nhắm mắt lại lần nữa, ta lại trở về ngày đầu tiên đến nhà họ Cố.
03
Ta đã nghĩ thông suốt rồi, đã sống lại một đời, thì phải khác với kiếp trước.
Ta ở lại Cố phủ vài năm.
Tiết kiệm chút bạc, rồi lặng lẽ lẻn đi, ngao du khắp nơi.
Nhưng mẫu thân dường như không giống với kiếp trước.
Người trở nên dịu dàng, kiên nhẫn.
Còn rất thích véo má ta.
Kiếp trước kiếp này, lần đầu tiên ta có chút gh/en tị với Cố Minh Nguyệt.
Thứ nàng có được ở kiếp này, lại là một người mẫu thân tốt đến thế sao?
Ta cố ý muốn tách biệt với Cố Minh Nguyệt.
Học theo con cái của các hương khách trong chùa, gọi người là A nương.
A nương đối với ta rất tốt, dạy ta rất nhiều thứ, còn mời võ sư phụ cho ta.
Ta quan sát thật lâu.
Mới dần dần hiểu ra.
Người không phải là mẫu thân của ta.
Người là một linh h/ồn khác đến từ ngàn năm sau.
Ta có chút vui mừng thầm kín.
Ta và A nương.
Cùng giữ chung một bí mật.
04
Dưới sự sắp xếp của A nương, ta và Cố Minh Nguyệt ở cùng một viện.
Nàng luôn thích chạy đến phòng ta làm bộ làm tịch.
Nói rằng mình có thế lực lớn trong kinh thành.
Bảo ta phải ngoan ngoãn nghe lời vị tỷ tỷ này.
Nếu không ra ngoài, nàng sẽ không quản cái con bé nhà quê như ta đâu.
Nhưng vào một vài khoảnh khắc.
Nàng lại yên lặng một cách quá đáng.
Ví dụ như ngày Hoa Triều hôm nay.
Cố Văn Uyên lại đến tặng đồ cho nàng.
Nàng giấu chiếc hộp vào trong ngựk, cùng nha hoàn khom lưng đi qua góc tường.
Ta lặng lẽ quay người luyện công, giả vờ như không thấy.
Thực ra nàng khá ngốc.
Cố Văn Uyên vừa rồi cố ý nói lớn tiếng như vậy.
Người đi/ếc cũng nghe thấy rồi.
Ta chỉ thấy nực cười trước cái gọi là "thiên vị" của Cố Văn Uyên.
Huynh ấy vẫn như kiếp trước.
Muốn dùng những thứ đó khiến ta phải quỳ gối van xin.
A nương cũng đã phát hiện ra hành động nhỏ của huynh ấy.
Liền đưa danh ngạch vào Hoa Lâm thư viện của huynh ấy cho Cố Minh Nguyệt.
Cố Văn Uyên tức gi/ận viết thư kiện lên phụ thân, nhưng cũng chẳng ích gì, chỉ có thể quay sang tìm Cố Minh Nguyệt đá/nh bài tình cảm.
Muốn thuyết phục nàng chủ động từ chối với A nương.
Ta khuyên Cố Minh Nguyệt:
"Đừng mềm lòng, huynh ấy trước đây, cũng không hề thực lòng đối tốt với tỷ."
Cố Minh Nguyệt gật đầu đầy buồn bã:
"Ta biết mà."
"Trước khi muội về phủ, huynh ấy chưa bao giờ lén tặng ta thứ gì cả."
05
Cố Văn Uyên làm lo/ạn trong phủ.
A nương thấy phiền, đưa chúng ta đến trang trại suối nước nóng ở.
Đêm trước khi lên đường đến thư viện.
Ta và Cố Minh Nguyệt ngủ cùng A nương.
Ta nghe thấy người nói với hệ thống rằng, muốn ở lại đến khi ta và Cố Minh Nguyệt cập kê rồi mới đi.
Ta nhớ đến bài hát người hát khi ôm ta lúc ta đổ b/ệnh năm đó.
Sao trên trời chẳng nói năng, trẻ dưới đất nhớ mẹ hiền.
Mẹ.
Đó đại khái là cách gọi mẫu thân ở thế giới của người.
Cách xa vạn dặm đường về, liệu người có đang nhớ mẫu thân của mình không.
Ta biết người ở thế giới này rất vất vả.
Ngày hè người luôn lẩm bẩm về những thứ gọi là điều hòa và trà sữa.
Khi ứng phó bên ngoài, người sẽ lén nói với hệ thống rằng diễn kịch mệt quá.
Xem kịch được nửa chừng người sẽ cảm thán rằng nơi này thật nhàm chán.
Sáng sớm hôm sau, người tiễn chúng ta ra cửa.
Chuyến đi cầu học này, ngày về chưa định.
Chẳng lẽ lại để người một mình trải qua thêm những mùa xuân hạ thu đông khó lòng chịu đựng nữa sao.
Cuối cùng ta cũng hạ quyết tâm.
Quay người lại, thật nghiêm túc ghi nhớ khuôn mặt của người.
Hãy để người đi đi.
Ta thầm niệm trong hư không.
Thần linh đã mang người từ ngàn năm sau đến nơi này.
Nếu có thể.
Xin hãy để người được về nhà.
Ta thúc ngựa đuổi theo đoàn xe.
Không dám quay đầu lại lần nữa.
Cơn gió lạnh buốt thổi qua mặt.
Nước mắt ta cuối cùng cũng rơi xuống.
Không bao giờ gặp lại nữa.
--
Mẹ.
(Hết)