Sau khi tốt nghiệp, tôi từ chối cơ hội vào làm tại các tập đoàn lớn.

Chọn cách dùng tài khoản của anh trai để chạy giao hàng.

Tôi muốn giúp anh hoàn thành một vạn đơn.

Muốn giúp anh có được huy chương mà anh hằng mong muốn.

Muốn dùng tiền chạy giao hàng để gom đủ 20 vạn, m/ua cho anh chiếc xe mô tô trong mơ.

Nhìn thì có vẻ là đang giúp anh trai thực hiện ước mơ, nhưng thực chất là đang thực hiện một lần tự c/ứu rỗi bản thân.

Tôi chưa từng nhắc chuyện này với Phó Đình Triệt.

Cũng chưa từng nói cho anh biết sự thật về cái ch*t của anh trai tôi.

Anh từng kiên nhẫn hỏi tôi, nhưng tôi đều lảng tránh không nói.

Đó là vết s/ẹo mà tôi không muốn x/é toạc.

Cũng là việc mà tôi một mực muốn làm.

Tôi không muốn ai can thiệp, đặc biệt là Phó Đình Triệt.

Anh và tôi có hai quỹ đạo trưởng thành khác nhau.

Tôi nghĩ, chắc anh khó mà đồng cảm với tôi nhỉ?

Tôi sợ anh biết chuyện sẽ nói tôi ngốc, cũng sợ anh khuyên tôi buông bỏ chấp niệm.

Như vậy niềm tin trong lòng tôi sẽ sụp đổ.

Đôi khi người ta sống là nhờ vào chấp niệm và niềm tin để chống đỡ.

12

Một lon bia đã uống hết.

Tôi nghe thấy tiếng xe chạy ngang qua.

Theo bản năng tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy chiếc Rolls-Royce của Phó Đình Triệt.

Anh bước xuống xe, đi về phía tôi.

Không biết Phó Đình Triệt tìm đến đây bằng cách nào.

Tôi ngay cả sức để hỏi cũng không có.

Anh ôm tôi vào lòng, xót xa hỏi: "Sao lại trốn một mình ở đây? Gặp chuyện gì không vui à?"

Tôi hơi say, nằm trong lòng anh, mệt mỏi nói: "Phó Đình Triệt, em muốn ngủ."

"Ừm, anh đưa em về." Phó Đình Triệt bế tôi đi về phía xe.

Anh đặt tôi vào ghế phụ, dịu dàng nói: "Em ngủ trước đi, về đến nhà anh sẽ bế em lên."

Tôi lắc đầu: "Phó Đình Triệt, em không muốn về, đó là nhà của anh, không phải nhà của em."

Phó Đình Triệt sững lại, lòng bàn tay vuốt nhẹ tóc tôi, kiên nhẫn hỏi: "Sao lại nói vậy?"

"Phó Đình Triệt, anh kết hôn với em, là có mục đích khác sao?"

Nói xong, tôi lấy điện thoại ra phát một đoạn ghi âm.

Chiều nay, khi Giang Dư dùng đá/nh giá tiêu cực u/y hi*p tôi, bắt tôi ở lại nghe cô ta kể chuyện giữa cô ta và Phó Đình Triệt.

Tôi dùng điện thoại xem giờ, tiện tay nhấn nút ghi âm.

Trong đoạn ghi âm phát ra lời Giang Dư nói với tôi.

Mày của Phó Đình Triệt nhíu càng lúc càng sâu.

Đợi đoạn ghi âm phát xong, anh giải thích từng điểm một.

"Ông nội anh và ông nội Giang quả thực từng có ý định tác thành liên hôn cho hai nhà, nhưng đó là suy nghĩ của các cụ."

"Từ đầu anh đã nói rõ với ông nội, anh không thích Giang Dư, cũng sẽ không liên hôn với cô ta."

"Năm năm trước, trước khi Giang Dư ra nước ngoài, chúng ta chưa từng gặp mặt, cô ta nói anh nắm tay cô ta bắt cô ta ở lại, hoàn toàn là bịa đặt."

"Khi cô ta sang nước ngoài, có gửi cho anh một tin nhắn, bảo anh đợi cô ta về liên hôn, anh đã từ chối rõ ràng và chặn số cô ta."

Phó Đình Triệt đổi giọng, nghiêm túc nhìn tôi: "Ngoài ra, Thịnh Nguyệt, anh kết hôn với em không phải để trốn tránh liên hôn, cũng không phải để trừng ph/ạt bất kỳ ai."

"Khi anh theo đuổi em, đã từng nói với em, anh yêu em từ cái nhìn đầu tiên, trên người em có tố chất thu hút anh."

Tôi gặng hỏi: "Yêu từ cái nhìn đầu tiên? Là đêm mưa một năm trước sao?"

"Không." Phó Đình Triệt lắc đầu, "Lần đầu anh gặp em là năm năm trước, dưới ngọn hải đăng này."

"Đêm đó anh lái xe đi ngang đường Vành Đai Biển, nhìn thấy em ngồi uống rư/ợu một mình dưới hải đăng."

"Anh thấy rất nguy hiểm, sợ em gặp kẻ x/ấu, anh đỗ xe ở không xa canh giữ em."

"Em ngồi thổi gió biển suốt đêm, anh cũng canh em suốt đêm."

"Anh nhìn ra em rất tuyệt vọng, đêm đó em không khóc, nhưng khi bình minh ló dạng, em lại rơi nước mắt."

"Chúng ta đã cùng ngắm một bình minh."

"Tố chất thu hút anh ở em là, dù tuyệt vọng đến đâu, em vẫn có thể rơi nước mắt vì một bình minh."

"Anh nhìn ra, em đang rất nỗ lực để sống."

"Sáng hôm đó, dù rất mệt mỏi, em vẫn không quên nhặt rác dưới chân mình đi."

"Rất lương thiện, rất thuần khiết, khiến anh rung động."

"Chỉ là, khi đó em còn nhỏ, mà anh vừa tốt nghiệp đại học, một lòng chỉ nghĩ đến việc tiếp quản tập đoàn họ Phó, không có tâm trí yêu đương."

"Cho đến đêm mưa một năm trước, anh lại gặp em."

"Đêm mưa đó, anh không chút do dự xuống xe đi về phía em, không muốn bỏ lỡ em lần nữa."

Nghe vậy, tôi không dám tin ngẩng đầu nhìn Phó Đình Triệt.

Hóa ra, đêm năm năm trước.

Anh đã từng đi ngang qua tôi, còn canh giữ tôi suốt đêm ở không xa.

Phó Đình Triệt tiếp tục: "Thịnh Nguyệt, đêm năm năm trước, anh tưởng em vì tình mà khổ, giờ xem ra không phải vậy."

"Tâm sự của em có liên quan đến anh trai em đúng không?"

"Em chưa từng nhắc đến anh ấy với anh, có thể nói cho anh biết sự thật không?"

Nước mắt tôi trào ra.

Không thể kh/ống ch/ế được cảm xúc bi thương, tôi khóc nức nở.

Phó Đình Triệt hoảng hốt, lau nước mắt cho tôi, an ủi: "Buồn thì cứ khóc ra, đừng nén trong lòng."

"Không muốn nói thì thôi, anh không ép em."

"Anh chỉ xót xa em, cái gì cũng giấu trong lòng."

13

Tôi khóc mệt lả, ngủ thiếp đi trong lòng anh.

Lần tỉnh lại đã là sáng sớm.

Chúng tôi vẫn ở trong xe bên bờ biển.

Mặt trời từ từ mọc lên, nhuộm bầu trời và mặt biển thành màu cam đỏ rực rỡ.

Phó Đình Triệt thức trắng đêm, anh vẫn canh giữ tôi suốt đêm.

Chúng tôi lặng lẽ ngắm trọn cùng một bình minh.

Tôi chậm rãi mở lời, mở lòng với Phó Đình Triệt: "Anh trai em tên là Thịnh Tinh, sau khi tốt nghiệp cấp ba, anh ấy chạy giao hàng nuôi sống em, lo cho em ăn học..."

Phó Đình Triệt lặng lẽ nghe tôi kể về mọi thứ của anh trai.

Khi tôi nói đến việc năm năm trước, anh trai gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời, tôi khóc không thành tiếng.

Phó Đình Triệt ôm tôi vào lòng, hôn lên nước mắt tôi: "Được rồi, đừng nhớ lại ký ức đ/au khổ đó nữa, anh đều biết rồi."

"Em dùng tài khoản của anh trai chạy giao hàng, là để giúp anh ấy hoàn thành di nguyện chưa xong, cũng là để c/ứu rỗi chính mình, đúng không?"

Nước mắt tôi lại tuôn trào, nhưng không còn đóng kín trái tim mình nữa: "Vâng..."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gạt bỏ bụi sương, hướng về sông nắng

Chương 18
Sau khi tận mắt chứng kiến tôi có những tiếp xúc đặc biệt với người đàn ông khác, Ôn Thư Ngạn mắc chứng sạch sẽ thái quá. Tôi đã phải dùng dung dịch sát khuẩn y tế để tắm suốt ba năm trời, mới cuối cùng khiến anh ấy buông bỏ hiềm khích và đồng ý lời cầu hôn của tôi. Thế nhưng, một tuần trước đám cưới, tôi lại yêu cầu công ty tổ chức sự kiện đổi tên cô dâu thành một người khác. Nhân viên không hiểu nổi: “Cô đã chuẩn bị cho hôn lễ này suốt ba năm, từ địa điểm, váy cưới, cho đến nhãn hiệu kẹo mừng đều là cô tự tay chọn lựa, phương án đã sửa đi sửa lại hơn mười lần, ngay cả loài hoa dùng trong đám cưới cũng là loại mà anh Ôn yêu thích, do chính tay cô vun trồng từ một năm trước.” “Tại sao đột nhiên lại muốn thay bằng người khác?” Tôi rũ mắt, nhìn đôi bàn tay vì ngâm dung dịch sát khuẩn y tế lâu ngày mà trắng bệch, nhăn nheo, khẽ nhếch môi: “Bởi vì, một tờ bệnh án.”
0