Giá cả ở đây thấp, đủ để tôi dựa vào số tiền tiết kiệm ít ỏi mà sống qua ngày.
Ba tiếng sau, tôi chặn tất cả mọi người.
Rồi xách vali lên máy bay.
15
Thành phố X có khí hậu, y tế, giá cả và môi trường đều rất tốt.
Tôi chỉ mất một tháng để thích nghi với thành phố xa lạ này.
Cứ ngỡ sẽ không bao giờ có ai đến làm phiền mình nữa.
Nào ngờ hôm nay đi chợ về, thấy hai người quen thuộc đang đứng trước cửa.
“Cái đồ đuôi bám này, sao cậu biết chỗ này mà tìm đến?”
“Cậu mới là đồ đuôi bám, chú à, chị ấy gh/ét nhất là cậu đấy.”
“Đoàn Sính, cậu gọi ai là chú đấy, lão tử bằng tuổi chú nhỏ của cậu!”
“Trì Vân, cậu bớt cái giọng bề trên trước mặt tôi đi!”
Tôi: ?
Gần như cùng lúc, cả hai quay đầu nhìn về phía tôi.
Tôi có chút ngẩn ngơ.
Có phải tối qua mình ngủ muộn quá rồi không?
Sao lại xuất hiện ảo giác thế này.
Nhưng rất tiếc.
Không phải ảo giác.
Đoàn Sính chạy lon ton lại gần giúp tôi xách đồ ăn.
Trì Vân cũng vẻ mặt lo lắng đi tới.
“Đồng Nghệ, cậu cứ thế rời đi không một tiếng động, làm tôi sợ ch*t khiếp.”
Tôi im lặng không đáp.
Chậm rãi hỏi: “...Hai người, làm sao tìm được nơi này?”
Cả hai chớp chớp mắt.
Đều không chịu nói.
Tôi lập tức thấy đ/au đầu.
Ai quan tâm đến họ chứ??
Điều tôi lo lắng hơn là Đoàn Duật Thanh có biết chuyện này không!?
Tin tốt: Đoàn Duật Thanh không đuổi theo.
Tin x/ấu: Hai tên “li/ếm cẩu” này cứ quỳ lạy van xin mãi.
Trì Vân và Đoàn Sính giống như hai kẻ không có giới hạn.
Một tên thì tranh nhau đến nhà làm bảo mẫu.
Một tên thì hở tí là vung tiền.
Cả hai thuê luôn hai căn hộ bên cạnh nhà tôi.
Ngày nào mở mắt ra cũng là màn cạnh tranh hùng hổ.
Tôi tức đến bật cười.
Thậm chí rất hối h/ận vì sao lúc trước mình lại cố gắng gia nhập vòng tròn xã giao của Đoàn Duật Thanh.
Nếu không phải gặp Trì Vân ở buổi tiệc, nếu không phải vì mang cơm cho Đoàn Duật Thanh rồi gặp Đoàn Sính.
Tôi nghĩ có lẽ đã không có những chuyện sau này.
Tiếc là không có “nếu như”.
16
Chúng nó quậy phá gần một tuần.
Tôi thực sự phiền rồi.
Dứt khoát đóng ch/ặt cửa, mặc cho chúng nó có khua môi múa mép thế nào cũng không gặp nữa.
Đang nằm dài trên sofa nghĩ xem có nên bảo Đoàn Duật Thanh đến lôi hai tên này về không thì...
Chuông cửa đột ngột vang lên.
Cứ ngỡ là Trì Vân hoặc Đoàn Sính.
Nào ngờ nhìn qua mắt mèo lại thấy Đoàn Duật Thanh.
Tôi trợn tròn mắt.
Nhưng rất nhanh.
Cửa nhà Trì Vân và Đoàn Sính mở còn nhanh hơn cửa nhà tôi.
Trong chốc lát.
Ba tên đàn ông bên ngoài nhìn trừng trừng vào nhau.
Thậm chí không nói một lời nào.
Đoàn Sính là tên không chịu nổi nhiệt trước tiên.
“Mẹ kiếp! Chú nhỏ sao chú lại đến đây!”
Tôi: ...
Đây là m/a à.
Làm ơn đi, nhất định phải là m/a đấy.
Tôi lấy hết can đảm mở cửa.
Ánh mắt của ba người lại tập trung hết lên mặt tôi.
Tôi quyết định “phá thì phá cho tan”.
Tức gi/ận nói: “Đoàn Duật Thanh, anh có thể quản lý bạn bè và cháu trai của mình không!”
Sắc mặt Đoàn Duật Thanh từ bối rối chuyển sang u ám.
Chỉ mất ba giây.
Thông minh như anh.
Sớm đã đoán ra “li/ếm cẩu số 1” và “li/ếm cẩu số 3” trong danh bạ của tôi lúc đó tương ứng với hai người này.
Anh khẽ nhếch môi.
“Ồ, hóa ra là hai tên tiện nhân này à.”
Tôi: ...?
17
Vừa nghe thấy hai chữ “tiện nhân”.
Trì Vân cũng không còn giả nai nữa.
Đoàn Sính cũng không thèm giả ngoan nữa.
Cả hai cùng chung mục tiêu, chĩa mũi dùi vào Đoàn Duật Thanh.
Trì Vân cười khẩy: “Nói thẳng ra, Đoàn Duật Thanh, anh đã chia rẽ tôi và Đồng Nghệ năm năm rồi, đến lúc phải trả lại cho tôi rồi đấy.”
Tôi trợn tròn mắt: ?
Đoàn Sính cũng chẳng màng gì đến chuyện kính già yêu trẻ nữa.
Miệng lưỡi sắc bén như th/uốc đ/ộc.
“Chú nhỏ, nói một câu không tôn trọng chú nhé, chú ở cái tuổi này rồi còn phân biệt được đâu là rung động đâu là tim đ/ập nhanh không? Yêu đương là chuyện của người trẻ chúng tôi.”
Tôi kinh ngạc hơi há miệng.
Đừng như vậy mà!
Các người là anh em đấy!
Các người là chú cháu đấy!
Không biết là ai ra tay trước.
Dù sao thì khi tôi hoàn h/ồn lại.
Ba người đã lao vào đ/ấm đ/á nhau rồi.
Tôi xem mà ngây cả người.
Cốt truyện không nên phát triển theo hướng này chứ.
Kịch bản tôi dự tính là Đoàn Duật Thanh sẽ lôi hai tên kia về, rồi để tôi lại một mình tận hưởng cuộc sống đ/ộc thân cơ mà...
Sao... sao lại đá/nh nhau rồi??
Tôi cố gắng tiến lên can ngăn.
Vốn dĩ cũng chẳng ôm hy vọng sẽ can thành công.
Chỉ tượng trưng nói một câu: “...Hay là các người đừng đá/nh nữa, ngồi xuống nói chuyện tử tế đi?”
Vừa dứt lời.
Ba người như robot đồng bộ nhận được lệnh, dừng ngay nắm đ/ấm sắp vung ra.
Rồi hành động trơn tru lần lượt bước vào nhà tôi.
Kỳ lạ như được AI tạo ra vậy.
Còn tôi.
Chủ nhân của căn nhà này.
Lại trở thành người cuối cùng bước vào và đóng cửa.
Suỵt...
Có chút gì đó kỳ quặc.
Nhưng không nói rõ được là gì.
18
Trên bàn ăn trong phòng vẫn còn bày đĩa tôi vừa ăn xong chưa rửa.
Đoàn Sính chẳng nói một lời, trực tiếp ôm lấy khóe miệng bầm tím đi rửa bát cho tôi.
Trì Vân lại đ/á cậu ta một cái.
“Cậu rửa sạch được không đấy!”
Rồi tự mình thay thế Đoàn Sính, ôm bát đũa vào bếp.
Đoàn Sính bị đ/á đến mức lảo đảo.
Khó khăn lắm mới đứng vững, liền chớp chớp đôi mắt cún con nhìn tôi.
Chậc.
Đáng thương thật đấy.
Tôi vừa định bảo cậu ta đi bôi th/uốc.
Kết quả giây tiếp theo.
Đoàn Sính đã rất “biết điều” mà đi phơi quần áo tôi vừa giặt xong.
Tôi: ...
Trì Vân trong bếp đang ngân nga điệu nhạc vui vẻ.
Đoàn Sính đứng ở ban công cẩn thận phơi quần áo giúp tôi.
Cả hai hành động thành thục.
Cứ như thể đây là nhà của họ vậy.
Đoàn Duật Thanh nhìn những cảnh đó, răng hàm dường như nghiến ch/ặt hơn.
Anh đột nhiên lên tiếng.
Giọng điệu mang theo một sự bình tĩnh kỳ lạ.
“Vậy là hơn một tuần nay, chúng nó cứ bám riết lấy em thế này à?”
Tôi im lặng vài giây, rồi gật đầu.
Sắc mặt Đoàn Duật Thanh càng u ám hơn.
Năm phút sau.
Ba người cùng tập trung ở phòng khách.
Cách nhau một sải tay.
Ánh mắt lại âm thầm giao chiến trên không trung.
Ánh mắt lạnh lẽo của Đoàn Duật Thanh đầu tiên rơi vào người cháu trai quý tử của mình.
Lạnh lùng hừ một tiếng: “Tôi không biết là cậu lại đi “đào góc tường” nhà tôi đấy, cái tuổi phải lo học hành thì lo học đi, yêu đương cái gì.”
Đoàn Sính bị m/ắng đỏ cả mặt, không nhịn được đáp trả.
“Vậy chú cũng ba mươi rồi, đến tuổi dưỡng già rồi, còn yêu đương cái gì!”