Dưới gốc cây dành dành

Chương 1

23/07/2026 06:28

Bàn học của Bùi Ngộ lại bị thư tình nhét đầy.

Anh như thường lệ, chuyển cho tôi hai trăm tệ.

"Này, xử lý giúp tôi với?"

Tôi gật đầu.

Tối hôm đó, khi tôi đang định vứt đống thư tình kia đi, thì nhìn thấy lá thư dưới cùng đề tên người con gái mà Bùi Ngộ thầm thương tr/ộm nhớ.

01

Ánh đèn hành lang rất mờ.

Tôi siết ch/ặt lá thư, do dự hồi lâu, cuối cùng không nỡ vứt đi.

Thẩm Hàm Thu chuyển đến nửa tháng trước, ở ngay lớp bên cạnh chúng tôi.

Ngày cô ấy nhập học, ảnh của cô ấy đã được đăng lên bảng tin trường, sau đó dễ dàng ngồi vào vị trí hoa khôi.

Ngay cả một người kiêu ngạo như Bùi Ngộ, khi nhìn thấy cô ấy cũng không khỏi có chút tán thưởng.

Anh nói: "Cô ấy rất ưu tú."

Hôm trước, tôi còn nghe thấy bạn anh hỏi anh:

"Cậu khó theo đuổi như vậy, rốt cuộc là thích kiểu con gái thế nào?"

Bùi Ngộ đứng trước lan can, nghe vậy thì cười hờ hững: "Chắc là kiểu như Thẩm Hàm Thu."

Nhưng anh quá cao ngạo, dù có thiện cảm cũng không thể chủ động tiếp cận.

Vậy mà giờ đây, Thẩm Hàm Thu lại viết thư tình cho anh.

Sáng hôm sau, tôi đến lớp rất sớm.

Bùi Ngộ vẫn chưa tới.

Hai năm nay, chúng tôi luôn là bạn cùng bàn.

Đó là do anh chủ động đề nghị.

Vì tôi ít chuyện, không hay nói năng.

Hoàn cảnh gia đình cũng không tốt.

Kể từ khi phát hiện ra điều này, thỉnh thoảng anh lại bảo tôi làm vài việc trong khả năng, rồi nhân cơ hội đưa tiền cho tôi.

Nhưng suy cho cùng, chúng tôi là người của hai thế giới.

Anh sinh ra đã rạng rỡ, làm gì cũng dễ dàng.

Còn tôi, đặt cạnh vàng bạc, vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ tỏa sáng.

Tôi đợi một lúc thì Bùi Ngộ đến.

Anh không nhìn tôi, cắm cúi làm bài tập.

Tôi thọc tay vào cặp sách, đấu tranh hồi lâu rồi gọi anh: "Bùi Ngộ."

Cây bút trong tay thiếu niên khựng lại, anh nhướng mắt lên: "Có bài không biết làm à?"

Tôi lắc đầu.

"Không phải."

Nói đoạn, tôi đưa lá thư tình đó cho anh: "Hôm qua lúc dọn dẹp, em bỏ sót một lá. Anh có muốn xem không?"

Nếu là trước đây, Bùi Ngộ chắc chắn sẽ lắc đầu rồi bảo không xem nữa.

Nhưng lần này, nhìn cái tên trên thư, anh bất giác nhướng mày, sau đó nhận lấy lá thư với vẻ mừng rỡ khó giấu: "Cảm ơn nhé."

02

Chưa đầy hai ngày sau, tôi thấy trên cổ tay Bùi Ngộ xuất hiện một sợi dây buộc tóc màu xanh lam.

Anh hỏi tôi:

"Con gái các cậu thường thích những thứ gì?"

Tôi sững người, chưa kịp trả lời thì một nam sinh trong lớp đã đi tới bên cạnh chúng tôi: "Bạn cùng bàn của cậu là kẻ mọt sách, hỏi cô ấy chi bằng hỏi tôi còn hơn."

Bùi Ngộ cau mày, giọng điệu trở nên lạnh lùng: "Liên quan gì đến cậu?"

Tôi im lặng một lát: "Anh định tặng cho ai thế?"

Anh nhìn tôi, giọng hơi khựng lại:

"Bạn gái."

Khoảnh khắc ấy, toàn thân tôi bỗng chốc rã rời.

Anh và Thẩm Hàm Thu, vậy mà đã thành đôi nhanh đến thế.

Tôi nghĩ ngợi, nhìn vào cổ tay áo len đã sờn chỉ của mình: "Xin lỗi nhé, em không biết."

Kể từ đó, tôi ít khi chủ động tiếp cận Bùi Ngộ.

Tôi thấy hổ thẹn trong lòng, không dám lại gần anh nữa.

Hôm nay, tôi làm bài tập toán thì bị bí.

Bên cạnh, Bùi Ngộ xoay xoay cây bút, theo thói quen nghiêng người sang.

Dường như anh đã chuẩn bị sẵn sàng để giảng bài cho tôi.

Đây là sự ăn ý mà chúng tôi đã hình thành suốt hai năm qua.

Anh luôn nhận ra sự lúng túng của tôi rất nhanh.

Nhưng tôi không đưa đề bài trước mặt anh như trước nữa, mà quay sang hỏi cô bạn ngồi bàn sau: "Cậu có thể giảng giúp mình câu này được không?"

Trong tầm mắt, tôi thấy thân hình Bùi Ngộ hơi cứng lại, rồi anh đột ngột đứng dậy rời khỏi lớp.

Tối đó, bên ngoài đổ mưa.

Khi tôi xuống lầu thì tình cờ gặp Bùi Ngộ.

Anh nhìn tôi một lúc: "Đi cùng không?"

Trước đây, không phải là chưa từng che chung một chiếc ô.

Nhưng tôi chỉ lắc đầu: "Không cần đâu, ô của em ở trên lớp, em lên lấy là được."

Trong màn mưa, Bùi Ngộ ngước mắt, giọng hơi trầm xuống: "Vậy sao?"

"Lúc nãy khi cậu thu dọn đồ đạc, sao tôi không thấy cậu có ô?"

Tôi nói: "Anh nhìn nhầm rồi."

Anh siết ch/ặt cán ô, gật đầu lạnh nhạt:

"Tôi biết rồi, tùy cậu vậy."

Những ngày sau đó, tôi và Bùi Ngộ không ai nói với ai câu nào.

Nhưng tình trạng này không kéo dài lâu.

Vì một hôm tan học, tôi vừa định rời khỏi chỗ ngồi thì bị anh chặn lại.

Anh với đôi chân dài, nhẹ nhàng chắn ở bên ngoài, nh/ốt tôi lại tại chỗ.

Nhìn quanh thấy các bạn trong lớp đã về hết.

Anh mới chằm chằm nhìn vào mặt tôi, chậm rãi lên tiếng:

"Lục Chi."

Anh rất ít khi gọi tên tôi một cách nghiêm túc như vậy.

Tôi ngẩn người.

Rồi nghe thấy giọng anh: "Tôi làm gì không tốt, khiến cậu không vui à?"

03

Bùi Ngộ tất nhiên không có gì không tốt.

Ngược lại, anh rất quan tâm đến tôi.

Mỗi khi có người nói x/ấu tôi, anh luôn là người đầu tiên đứng ra bảo vệ. Tôi và người khác cùng nhờ anh giúp đỡ, anh cũng sẽ ưu tiên giúp tôi trước.

Nói cách khác.

Trong lớp này, đối với Bùi Ngộ, tôi luôn là người được ưu tiên.

Thậm chí có những nữ sinh không thân thiết còn lén hỏi tôi:

"Lục Chi, sao Bùi Ngộ lại thiên vị cậu thế? Anh ấy không thích cậu đấy chứ?"

Tôi không nghĩ ngợi gì, lắc đầu: "Không đâu."

Đối phương cười cười: "Thật ra cậu vén tóc mái lên chắc sẽ xinh lắm. Không thử xem sao? Người như Bùi Ngộ, cả đời này gặp được mấy người chứ? Huống hồ anh ấy còn ở gần cậu như thế, gần nước thì nhanh tay, hiểu không?"

Tôi im lặng, không nói gì.

Lúc này, tôi mím môi, đối diện với ánh mắt của Bùi Ngộ.

"Không có không vui. Em còn có việc, đi trước đây."

Nói xong, tôi không ngoảnh đầu lại rời khỏi lớp.

Khi xuống lầu, tôi chợt nhớ ra mình để quên một tờ đề.

Đành phải quay lại.

Nhưng lại nhìn thấy Thẩm Hàm Thu.

Cô ấy dáng người cao ráo, rất xinh đẹp, trên tay cầm một hộp quà tinh xảo.

Tôi từng thấy trên mạng.

Đồ của thương hiệu này, ít nhất cũng phải sáu con số.

"Cảm ơn vì món quà anh tặng nhé." Cô ấy nói.

Bùi Ngộ rủ mắt.

"Cô thích là tốt rồi."

Thẩm Hàm Thu cười một tiếng, đột ngột lên tiếng: "Em đã nói với bố em rồi, muốn chuyển sang lớp các anh. Anh có thể ngồi cùng em không?"

Trăng trên trời lấp ló.

Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp.

Nhưng Bùi Ngộ không đồng ý ngay.

Anh nhíu mày, dường như đang nghĩ đến chuyện gì đó phiền lòng.

"Để xem đã."

Thẩm Hàm Thu cười: "Anh đang sợ không có ai ngồi cùng bạn cùng bàn của anh sao? Nghe nói cô ấy khá cô đ/ộc."

Tôi sững sờ tại chỗ, không dám nghe câu trả lời của Bùi Ngộ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Gạt bỏ bụi sương, hướng về sông nắng

Chương 18
Sau khi tận mắt chứng kiến tôi có những tiếp xúc đặc biệt với người đàn ông khác, Ôn Thư Ngạn mắc chứng sạch sẽ thái quá. Tôi đã phải dùng dung dịch sát khuẩn y tế để tắm suốt ba năm trời, mới cuối cùng khiến anh ấy buông bỏ hiềm khích và đồng ý lời cầu hôn của tôi. Thế nhưng, một tuần trước đám cưới, tôi lại yêu cầu công ty tổ chức sự kiện đổi tên cô dâu thành một người khác. Nhân viên không hiểu nổi: “Cô đã chuẩn bị cho hôn lễ này suốt ba năm, từ địa điểm, váy cưới, cho đến nhãn hiệu kẹo mừng đều là cô tự tay chọn lựa, phương án đã sửa đi sửa lại hơn mười lần, ngay cả loài hoa dùng trong đám cưới cũng là loại mà anh Ôn yêu thích, do chính tay cô vun trồng từ một năm trước.” “Tại sao đột nhiên lại muốn thay bằng người khác?” Tôi rũ mắt, nhìn đôi bàn tay vì ngâm dung dịch sát khuẩn y tế lâu ngày mà trắng bệch, nhăn nheo, khẽ nhếch môi: “Bởi vì, một tờ bệnh án.”
0