Ta hòa vào đội ngũ nữ quyến, nhìn Cố Cảnh Uyên dẫn theo đám người tiến vào rừng sâu. Sau khi đại quân đi xa, ta lặng lẽ tách khỏi đám đông.
Theo kế hoạch, ta đi một chuyến đến doanh trại của Tạ Quân, giao tờ thánh chỉ đã viết xong nội dung cùng bản đồ cho một nội thị tin cẩn nhất bên cạnh hắn.
Sau đó, ta vòng đường đến phía sau doanh trại của Cố Cảnh Uyên. Đây là nơi phòng thủ yếu nhất, vì phía sau giáp với một vách đ/á cheo leo.
Ta trèo lên một gốc cổ thụ bên vách đ/á, mượn cành lá sum suê che chắn, quan sát động tĩnh trong doanh trại.
【Phía trước có biến! Nội thị của tiểu hoàng đế cải trang thành tạp dịch đưa thức ăn, đã lẻn vào thành công!】
【Hắn đưa hộp thức ăn giấu thánh chỉ và bản đồ cho nha hoàn thân cận của Bạch Sở Sở, mẹ ơi, nha hoàn đó vậy mà không hề nghi ngờ?】
【Bạch Sở Sở mở hộp thức ăn rồi! Nàng ta thấy thánh chỉ rồi, mắt sáng rực lên!】
【Trời ạ, chỉ số thông minh của Bạch Sở Sở thật tuyệt đỉnh, nàng ta vậy mà tưởng thật là tiểu hoàng đế yêu mến nàng ta nên đến c/ứu nàng ta! Nàng ta cũng không nghĩ xem, tiểu hoàng đế bản thân còn khó bảo toàn, đâu ra tâm trí mà quản sống ch*t của nàng ta.】
【Bạch Sở Sở bây giờ trong đầu toàn là thung lũng phía Nam được đá/nh dấu trên bản đồ, nàng ta đã bắt đầu lập kế hoạch làm sao để đá/nh lạc hướng thủ vệ rồi.】
Ta lạnh lùng nhìn xuống phía dưới.
Lúc này, Tạ Quân theo kế hoạch của ta, lấy lý do thân thể không khỏe, sớm rời khỏi buổi săn b/ắn. Hắn dẫn theo một đội thân vệ, rầm rộ trở về doanh trại. Hơn nữa, hắn cố ý đi ngang qua doanh trại của Cố Cảnh Uyên.
"Lâm thị có khỏe hơn chút nào không?"
Tạ Quân dừng bước, giả vờ như vô tình hỏi một thị vệ canh ngoài lều.
Thủ lĩnh thị vệ cung kính đáp: "Bẩm bệ hạ, Vương phi thân thể vẫn còn yếu, đang nghỉ ngơi trong lều."
Tạ Quân khẽ gật đầu, để lại một câu khó hiểu: "Đã yếu thì nên đến nơi thanh tịnh mà tĩnh dưỡng cho tốt, chớ phụ lòng trời."
Nói xong, hắn liền dẫn người rời đi. Những lời này, không sót một chữ truyền đến tai tâm phúc mà Cố Cảnh Uyên để lại trong doanh trại.
Chưa đầy nửa canh giờ, Cố Cảnh Uyên liền nhận được mật báo.
Ta phục trên thân cây, nhìn Cố Cảnh Uyên như một cơn lốc đen lao vào trong lều. Ngay sau đó, bên trong doanh trại truyền đến tiếng thét chói tai của Bạch Sở Sở.
11
"Ý trời? Cao chạy xa bay?!"
Tiếng gầm thét gi/ận dữ của Cố Cảnh Uyên xuyên qua lớp lều vải dày cộm.
"Bản vương nâng niu nàng trong lòng bàn tay, nàng lại nghĩ đến chuyện tư bôn với tên hoàng đế phế vật kia? Sở Sở, nàng quá làm bản vương thất vọng rồi!"
"Không! Vương gia, ngài nghe thiếp giải thích, thiếp hoàn toàn không biết tờ thánh chỉ này từ đâu mà ra! Thiếp không muốn chạy trốn, thiếp thật sự không có!"
Bạch Sở Sở khóc lóc gào thét, giọng nói đầy tuyệt vọng và sợ hãi.
"Không biết? Vậy thung lũng phía Nam đá/nh dấu trên bản đồ này là sao? Ngựa nhanh tiếp ứng lại là sao?"
Kèm theo một tiếng "bốp" giòn giã, tiếng khóc của Bạch Sở Sở lập tức im bặt.
【Mẹ ơi! Cố Cảnh Uyên t/át Bạch Sở Sở ngất xỉu rồi!】
【Hắn cầm thánh chỉ và bản đồ, ánh mắt đ/áng s/ợ như muốn gi*t người.】
【Hắn ra lệnh rồi! Hắn bắt tử sĩ phong tỏa thung lũng phía Nam, hắn muốn đích thân đi băm vằm kẻ tiếp ứng Bạch Sở Sở thành trăm mảnh!】
Cố Cảnh Uyên cầm thanh trường ki/ếm nhỏ m/áu lao ra khỏi lều, nhảy lên lưng ngựa, dẫn theo một đội tử sĩ tinh nhuệ lao nhanh về phía thung lũng phía Nam.
Ta từ trên cây nhảy xuống, nhanh chóng chạy về hướng ngược lại với thung lũng phía Nam, tức là vách đ/á phía Bắc.
Đó mới là nơi Tạ Quân thực sự giăng bẫy.
Còn thung lũng phía Nam, chẳng qua chỉ là nghi binh ta dùng để trì hoãn bước chân của đám tử sĩ Cố Cảnh Uyên.
Nửa canh giờ sau.
Cố Cảnh Uyên dẫn người đến thung lũng phía Nam thì vồ hụt, ngoài mấy con ngựa g/ầy bị buộc vào cây, chẳng có gì cả.
Hắn cuối cùng cũng nhận ra mình trúng kế.
"Điệu hổ ly sơn..."
Cố Cảnh Uyên nghiến răng nghiến lợi thốt ra bốn chữ, đáy mắt trào dâng sát ý đi/ên cuồ/ng, "Tạ Quân! Ngươi muốn ch*t!"
Hắn lập tức quay đầu ngựa, lao nhanh về phía doanh trại của Tạ Quân. Nhưng hắn không biết rằng, lúc này Tạ Quân đã sớm dẫn theo tất cả thân tín, giăng thiên la địa võng trên vách đ/á phía Bắc, tĩnh lặng chờ đợi hắn đến.
Ta đứng sau một tảng đ/á lớn trên vách đ/á, bình tĩnh quan sát cuộc ch/ém gi*t thảm liệt bên dưới.
Cố Cảnh Uyên đúng là dũng mãnh, nhưng tâm hắn đã lo/ạn.
Thứ hắn quan tâm không phải là ván cờ quyền lực này, mà là sự s/ỉ nh/ục khi bị Bạch Sở Sở phản bội. Sự cố chấp b/ệnh hoạn này khiến hắn mất đi khả năng phán đoán bình tĩnh thường ngày, hết lần này đến lần khác lộ ra sơ hở.
Thân vệ của Tạ Quân liều ch*t ép hắn đến sát mép vực.
"Cố Cảnh Uyên, ngươi cũng có ngày hôm nay."
Tạ Quân tay cầm trường ki/ếm, lạnh lùng nhìn Nhiếp chính vương đang vùng vẫy trong tuyệt vọng.
Cố Cảnh Uyên toàn thân đẫm m/áu, nhưng vẫn cười một cách ngông cuồ/ng.
"Chỉ bằng mấy kẻ phế vật các ngươi mà cũng muốn gi*t ta? Tạ Quân, ngươi tưởng mình thắng rồi sao?"
Hắn đột nhiên rút từ trong ngựk ra một mũi tên lửa, chuẩn bị phát tín hiệu cho quân đồn trú dưới núi.
Ngay khoảnh khắc này, ta giơ chiếc nỏ máy đã lên đạn sẵn trong tay, nhắm thẳng vào cổ tay đang cầm tên lửa của Cố Cảnh Uyên.
Mũi tên lạnh lẽo x/é gió lao ra, xuyên thủng cổ tay hắn.
Tên lửa rơi xuống đất.
Cố Cảnh Uyên đột ngột ngẩng đầu, nhìn lên phía trên vách đ/á. Khi nhìn rõ khuôn mặt ta, trong mắt thoáng qua một tia kinh ngạc, rồi ngay lập tức biến thành sự âm hàn thấu xươ/ng.
"Lâm Thính Vãn, là ngươi..."
12
"Là ta."
Ta cất nỏ máy, dọc theo con đường núi hiểm trở chậm rãi đi xuống.
"Vương gia cảm thấy bất ngờ sao?"
Ta đứng cách hắn mười bước chân, ánh mắt bình lặng như nước, "Ngài thông minh như vậy, sao lại không nhìn thấu đây là một cái bẫy? Chỉ là, ngài quá tin vào khả năng kiểm soát Bạch Sở Sở của mình, và càng tin vào thứ tình yêu khó hiểu kia."
Cố Cảnh Uyên nhìn chằm chằm vào ta, sự đi/ên cuồ/ng nơi đáy mắt cuối cùng cũng nứt ra một vết rá/ch.
"Rốt cuộc ngươi đã làm gì?"
Ta châm chọc nhếch mép.
"Bạch Sở Sở kẻ ng/u xuẩn đó, đến một ngón tay của ngài nàng ta còn không dám trái lời, thì sao dám tư bôn với bệ hạ? Tờ thánh chỉ đó, chẳng qua là ta ngụy tạo, chuyên môn gửi đến để làm ngài buồn nôn thôi."
Cố Cảnh Uyên như bị sét đá/nh.
"Thì ra là vậy."
Cố Cảnh Uyên đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn, trong tiếng cười mang theo vài phần thê lương và bi ai, "Bản vương vậy mà... lại bại dưới tay ngươi."
Tạ Quân không cho hắn thêm cơ hội nói nhảm, trường ki/ếm vung lên.
Đầu Cố Cảnh Uyên lìa khỏi cổ.
【Nữ chính đỉnh quá!!!】
【Hệ thống bên phía Bạch Sở Sở báo nhiệm vụ thất bại, nàng ta bây giờ đã bị hệ thống phản phệ hoàn toàn, trở thành một kẻ ngốc rồi.】
Ta nhìn th* th/ể Cố Cảnh Uyên, thở phào một hơi dài.
Tạ Quân tra ki/ếm vào vỏ, đi đến trước mặt ta.
"Ngươi tự do rồi."
Ta hành một lễ quân thần tiêu chuẩn với hắn.
"Thần nữ đa tạ bệ hạ thành toàn."
"Tiếp theo, ngươi định đi đâu?"
Tạ Quân nhìn ta, đáy mắt lấp lánh ánh sáng phức tạp.
"Trời cao đất rộng, luôn có chỗ dung thân cho thần nữ."
Ta ngẩng đầu, tầm mắt vượt qua muôn trùng núi non, nhìn về phía thiên địa rộng lớn phía xa.
"Phía Hầu phủ, bệ hạ tự sẽ xử lý. Còn về phần thần nữ..."
Ta mỉm cười, "Nghe nói phong cảnh Giang Nam hữu tình như họa, ta muốn đi dạo xem thử."
Hầu phủ bại hoại, cả tộc lưu đày, Nhiếp chính vương bị diệt trừ, Vương phi Bạch Sở Sở đã phát đi/ên, bị giam trong ngục, vĩnh viễn không được ra ngoài.
Ba năm sau.
Trên con đường thương mại phồn hoa nhất Giang Nam, có thêm một nữ thương nhân bí ẩn. Nàng hành sự quyết đoán, nhãn quang sắc bén, không chỉ kinh doanh phát đạt, còn bỏ vốn xây dựng nữ học khắp nơi.
Mà trong hoàng cung uy nghiêm ở kinh thành, vị hoàng đế trẻ tuổi đẩy mạnh chính sách mới, Đại Hạ triều đón chào một thời đại thịnh thế hoàn toàn mới.
Thỉnh thoảng, ta sẽ nhận được thư gửi từ kinh thành, trong đó không có lấy một lời, chỉ có một chiếc lá ngân hạnh rơi từ ngự hoa viên. Ta kẹp chiếc lá vào sổ sách, tiếp tục gảy bàn tính.