Thân hình lại chao đảo một lần nữa, biến thành nửa người nửa rắn.
Tôi mặt c/ắt không còn giọt m/áu trốn sau tấm bình phong, chỉ dám thò nửa cái đầu ra lén nhìn.
Nhìn một cái là c/âm nín luôn.
Chà.
Đường nét phần thân trên của Thẩm Úc Diễn lại đẹp đến mức khó tin.
Vai rộng eo hẹp, cơ bắp cân đối và săn chắc, nhìn xuống dưới nữa...
Là một chiếc đuôi rắn dài mạnh mẽ màu trắng pha chút hồng.
Dưới ánh đèn tỏa ra vẻ óng ánh tinh tế, thậm chí còn có một loại mỹ cảm kỳ lạ.
Sắc mặt tôi dần hồi phục lại một chút.
Đang mải mê ngắm nhìn đến ngẩn ngơ, bất chợt chạm phải ánh nhìn của Thẩm Úc Diễn.
Trong lúc tôi đang thầm “thưởng thức”, anh đã khoác vội chiếc áo măng tô lên người.
“Tôi… hay là tôi tránh đi một lát? À không, hay là chúng ta hẹn hôm khác?” Tôi lắp bắp hỏi.
Giọng nói vì sợ hãi mà trở nên căng thẳng.
Thần sắc Thẩm Úc Diễn cứng đờ.
“Xin lỗi cô Phương, làm cô sợ rồi. Th/uốc ức chế có lẽ gặp chút vấn đề, tạm thời không thu lại đuôi rắn được. Cô có thể đợi tôi một lát không? Tôi đi xử lý chút việc, sẽ quay lại ngay.”
Anh dừng lại một chút, rồi nói thêm: “Thỏa thuận cũng còn một chút vấn đề, tôi đột nhiên nghĩ ra cần phải sửa đổi, về… chuyện đăng ký kết hôn, lát nữa chúng ta nói chuyện nhé?”
Đăng ký kết hôn?
Tôi lí nhí đáp: “Được… ạ, không… sao đâu.”
Còn lâu mới không sao.
Thậm chí tôi còn muốn rời đi ngay lập tức, chấm dứt cái thỏa thuận này.
Tôi thật sự là sợ rắn mà!
“Cô Phương, nhất định phải đợi tôi quay lại đấy.”
Trước khi rời đi, Thẩm Úc Diễn quay đầu nhìn tôi đăm đăm.
Rồi mới dùng đuôi rắn quấn lấy tay nắm cửa mà đi mất.
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
Lờ đờ di chuyển đến chiếc ghế sofa da thật bên cạnh rồi đổ người xuống.
Khoảng mười phút sau, nhịp tim mới từ từ bình ổn lại.
Thêm một lần nữa chắc trái tim nhỏ bé này không chịu nổi mất.
Hay là cứ mặc kệ thỏa thuận rồi chuồn lẹ đi nhỉ?
Tôi do dự đứng dậy.
Ánh mắt vô tình quét qua màn hình khóa của chiếc máy tính xách tay trên bàn gỗ đàn hương bên cạnh.
Trên đó là một tấm ảnh tự sướng trước gương của một cô gái, không lộ mặt.
Ánh mắt tôi dừng lại trên chiếc vòng cổ “Giấc mơ thiên nga” ở cổ cô gái.
Sững sờ.
Tấm ảnh này sao nhìn quen mắt thế.
Có chút giống mình?
Nhưng tôi nhớ là mình chưa từng gửi cho ai…
Nhìn kỹ lại lần nữa.
Đang định ghé sát lại xem cho kỹ, cánh cửa “cạch” một tiếng khẽ vang lên.
Thẩm Úc Diễn đẩy cửa bước vào.
Tôi gi/ật mình, ánh mắt chạm phải anh, nhịp tim không hiểu sao lại đ/ập nhanh hơn hai nhịp.
08
“Cô Phương, cô đây là định đi về sao?”
Thẩm Úc Diễn chằm chằm nhìn tôi, đôi mắt tối sầm lại.
Anh đóng cửa rồi bước về phía tôi.
Nhịp tim vốn đã nhanh, bị anh hỏi như vậy, tôi bỗng chốc hoảng lo/ạn.
Tôi theo bản năng lùi lại hai bước.
“Không có, anh Thẩm.”
Trong lòng có chút hối h/ận.
Vừa nãy cứ thất thần làm gì, giờ muốn đi cũng không đi được nữa.
Tôi nở một nụ cười gượng gạo với anh.
“Chẳng phải còn chuyện thỏa thuận cần bàn sao? Làm sao tôi đi được.”
Thẩm Úc Diễn khẽ gật đầu, lại bước gần thêm hai bước.
Anh cao lớn chân dài, chớp mắt đã đến trước mặt.
“Vừa nãy bị tôi làm sợ rồi đúng không?”
“Cô yên tâm, sẽ không có lần sau đâu. Gần đây tôi đang thử th/uốc, cơ thể có một số tác dụng phụ…”
Anh vừa nghiêm túc giải thích.
Vừa giơ tay gập máy tính lại, ánh mắt lại rơi trên mặt tôi.
Tôi đang nhân tiện quan sát Thẩm Úc Diễn.
X/ác nhận ba lần là anh đã biến lại thành hình người bình thường.
Anh có vẻ không sợ lạnh.
Đã thay một chiếc áo sơ mi ôm sát màu tím nhạt, cổ áo cởi một cúc, tay áo xắn hờ đến cẳng tay.
Phải nói là, màu này mặc trên người anh có một loại khí chất đ/ộc đáo.
“Cô Phương?”
Anh bỗng lên tiếng.
Đôi mắt nhìn tôi hơi nheo lại.
Tôi hoàn h/ồn, ngước mắt chạm vào đôi mắt sâu thẳm của anh.
Sau đó ngượng ngùng dời ánh mắt, thuận miệng đáp: “À, không sao.”
Sao vừa nãy lại có khoảnh khắc đột nhiên cảm thấy anh có khả năng là người yêu qua mạng cũ của mình nhỉ.
Ảo giác, tất cả đều là ảo giác.
Cái vẻ tổng tài lạnh lùng này của anh, hoàn toàn trái ngược với người yêu cũ vừa bám người vừa dịu dàng của tôi.
Giọng nói cũng không trầm thấp và đầy từ tính như anh.
Tôi theo bản năng liếc nhìn bụng anh.
Nhưng mà, đường nét cơ bụng nhìn thấy lúc biến thân đúng là hơi giống của người cũ thật.
Tôi do dự một chút, lên tiếng:
“Anh Thẩm, ảnh màn hình khóa của anh là…”
Thẩm Úc Diễn lên tiếng gần như cùng lúc với tôi.
“Cô Phương, về vấn đề sửa đổi thỏa thuận, tôi nghĩ chúng ta vẫn cần định kỳ gặp mặt, cùng tham gia các sự kiện xã giao, và trong thời gian thỏa thuận để tránh những rắc rối không đáng có, tôi nghĩ chúng ta vẫn nên giữ trạng thái đ/ộc thân.”
Nghe đến chủ đề quan trọng, tôi lập tức im bặt.
Nhưng nghe xong thì tôi trợn tròn mắt.
Bị những lời này làm cho sững sờ.
“Cái gì? Tại sao đột nhiên lại sửa đổi cái này? Liên hôn giả thì… thì không cần thiết phải gặp mặt chứ.”
Thẩm Úc Diễn hạ mắt, yết hầu cuộn lên, rồi lại ngẩng đầu nhìn tôi.
“Rất xin lỗi, vì ông nội tôi gần đây sức khỏe không tốt, ông vẫn luôn lo lắng cho chuyện hôn nhân của tôi, tôi muốn làm ông yên lòng.”
“Cô Phương, có thể cân nhắc đề nghị này không?”
Giọng anh thấp hơn vài độ so với lúc nãy.
Nghe như có vài phần cầu khẩn.
Nhưng tôi vốn dĩ vì sợ rắn mà muốn rút lui.
Giờ đổi thành gặp mặt định kỳ, tôi càng không muốn.
09
“Anh Thẩm…”
Tôi đang do dự không biết từ chối thế nào cho lịch sự mà không làm tổn thương người khác.
Cửa phòng bị người từ bên ngoài đẩy mạnh ra.
Một người đàn ông bước nhanh vào, lông mày phóng khoáng, môi mỏng khẽ nhếch.
Anh ta tiện tay ném chìa khóa xe Maserati lên quầy bar, giọng điệu cực kỳ hóng hớt.
“Thẩm Úc Diễn, nghe nói cậu vừa bị kí/ch th/ích, phấn khích đến mức biến hình rắn à? Một kẻ lãnh cảm như cậu mà cũng có phản ứng này sao?”
“Chuyện gì thế này--”
Ánh mắt anh ta quét sang tôi, lời nói đột ngột dừng lại.
Không khí ngưng đọng hai giây.
Anh ta nhìn tôi, rồi lại nhìn sắc mặt hơi trầm xuống của Thẩm Úc Diễn, ngượng ngùng ho một tiếng.
“Xin lỗi, làm phiền rồi, tôi không biết hôm nay phòng nghỉ riêng của cậu có khách.”
Nói rồi, anh ta vội vàng kéo cô gái đang đứng ngây người ở cửa vào.
“Đây là em gái tôi, mới về nước, hồi cấp ba cứ lẽo đẽo theo sau chúng ta như thằng nhóc con ấy. Thứ Hai tuần tới nó đến tập đoàn cậu báo danh, nên tôi đưa nó đến chào hỏi trước, nhờ cậu chiếu cố giúp.”
Cô gái có chút rụt rè, mắt không chớp nhìn chằm chằm Thẩm Úc Diễn.
Nghiêng đầu mỉm cười với anh, giọng dịu dàng chào hỏi: “Anh Thẩm~”
Cô ấy cười lên đôi mắt cong cong, lộ ra hai lúm đồng tiền nông nông bên khóe môi.