Đắm chìm ngày hạ

Chương 7

23/07/2026 06:49

"Tôi đã bảo mà, tôi đã bảo mà! Hai người họ đúng là không bình thường!"

"Cậu xem, Lục tổng đó có giống kiểu người sẽ uống đỡ rư/ợu cho bạn học cũ không! Chắc chắn là thích cô ấy rồi."

Lục Tễ như không nghe thấy gì, nói: "Đi thôi."

Anh nắm tay tôi, không thèm nhìn Trần Tố lấy một cái, rồi lách người rời đi.

Tôi nhỏ giọng chào tạm biệt Trần Tố.

"Tạm biệt nhé, mình tan làm trước đây."

Vào thang máy, Lục Tễ thấy tôi nhìn chằm chằm vào bàn tay đang nắm ch/ặt, hỏi:

"Không quen sao?"

Tôi giấu nửa khuôn mặt vào trong khăn quàng cổ.

"Có một chút."

Anh ậm ừ, không có ý định buông ra.

"Nắm nhiều lần là quen thôi."

Nhiệt độ từ lòng bàn tay người đàn ông truyền sang lòng bàn tay tôi. Tâm trí tôi rối bời không tả nổi.

Thang máy đi thẳng xuống bãi đỗ xe. Chỗ đậu xe của Lục Tễ hơi xa một chút. Anh đi lấy xe, tôi ở lại đợi.

Trần Tố đuổi theo. Tôi ngạc nhiên nhìn vẻ thở hồng hộc của cậu ấy.

"Trần Tố?"

"Cậu và Lục tổng đang quen nhau thật sao?"

Tôi khựng lại, "Ừ."

"Người cậu thích trước đây, là Lục tổng sao?"

Lúc này, Lục Tễ cũng lái xe chậm rãi dừng lại không xa. Anh hạ cửa sổ xe xuống, ánh mắt trầm tĩnh nhìn sang.

Trần Tố giải thích: "Hôm liên hoan đó, lúc cậu bốc phải thẻ thật lòng về câu nói của người thầm thương tr/ộm nhớ, cậu đã nhìn Lục tổng rất nhiều lần."

Tôi không còn cách nào né tránh, "Đúng vậy."

Bốn mắt nhìn nhau, cuối cùng tôi cũng chậm chạp nhận ra tình cảm của Trần Tố dành cho mình. Cậu ấy hít sâu một hơi, cười nói:

"Được rồi, vậy chúc mừng cậu, thầm yêu thành hiện thực."

"Công việc của mình chưa xong, về trước đây, tạm biệt."

Có khoảnh khắc nào đó, tôi thấy bóng dáng lớp trưởng năm xưa trên người cậu ấy. Lớp trưởng không phải thích tôi, anh ấy chỉ làm tròn trách nhiệm duy trì trật tự lớp học, bảo vệ bạn học. Nhưng điều đó không ngăn cản việc tôi cảm nhận được sự ấm áp tương tự từ cả hai người họ.

21

Có lẽ Lục Tễ thực sự không muốn bị bố mẹ giục cưới nữa. Khi đóng giả làm người yêu với tôi, diễn xuất của anh đạt đến trình độ thượng thừa. Không chỉ đồng nghiệp xung quanh cảm thán rằng đóa hoa cao lãnh này khi yêu lại tinh tế đến thế, mà đôi lúc, chính tôi cũng nảy sinh ảo giác rằng anh ấy thực sự thích mình rồi.

Cuối tháng là sinh nhật tôi. Những năm gần đây tôi cũng chẳng tổ chức gì. Cô thì quá bận rộn, bà nội thì trí nhớ ngày càng tệ, nhiều khi còn chẳng nhớ nổi bây giờ là năm nào. Tôi cũng định cứ thế cho qua như mọi khi.

Nhưng Lục Tễ đã khiến sinh nhật tuổi 25 của tôi trở nên khó quên. Anh tìm ki/ếm những loại pháo hoa đẹp nhất thế giới, cho b/ắn suốt cả đêm trên toàn thành phố. Có hai loại đã không còn lưu hành trên thị trường, Lục Tễ liền bay sang Thụy Sĩ, bỏ ra số tiền lớn mời nghệ nhân làm riêng.

Buổi tối, tại nhà hàng trên cao nhất thành phố, tôi đứng ở hành lang ngoài, tay vịn lan can, ngước nhìn pháo hoa trên trời, hồi lâu không nói nên lời.

Anh ôm lấy tôi từ phía sau. Tôi theo bản năng định giãy ra.

"Đừng cử động," Lục Tễ nói: "Tài xế đang nhìn đấy."

Chẳng phải tài xế nên đợi ở dưới lầu sao...

"Có thích không?"

Hơi thở ấm nóng của người đàn ông phả vào bên tai, khiến cả vùng cổ tôi hơi ngứa ngáy. Tôi mím môi, chỉ thốt ra được hai chữ cảm ơn.

Lục Tễ bao bọc bàn tay lạnh cóng của tôi trong lòng bàn tay anh.

"Âm Âm, chúc mừng sinh nhật tuổi 25."

Bùm!

Tiếng pháo hoa vang dội át cả tiếng anh. Tôi chỉ nghe rõ ba chữ "có thích không".

"Anh, vừa nói gì thế?"

"Tiếng pháo to quá, em không nghe rõ."

Anh nhếch môi không rõ ý, nắm tay tôi.

"Không phải chuyện gì quan trọng đâu."

"Ngoài này lạnh lắm, vào nhà c/ắt bánh kem thôi."

Lục Tễ nói pháo hoa không tính là quà sinh nhật. Anh tự tay làm một chiếc vòng tay pha lê, không đáng bao nhiêu tiền, bảo tôi đừng gánh nặng tâm lý. Tôi cuối cùng cũng hiểu vì sao các đ/ốt ngón tay anh gần đây lại nhiều vết thương đến thế. Tôi x/ác nhận tài xế không ở quanh đây, mới khéo léo lên tiếng:

"Lục tổng, anh thực sự không cần phải làm đến mức này đâu."

"Tôi thấy bây giờ không chỉ gia đình anh, mà cả công ty ai cũng tin là chúng ta đang yêu nhau rồi."

"Không cần phải làm gì cho mọi người xem nữa đâu."

Lục Tễ đặt d/ao dĩa xuống, lại dùng đôi mắt thâm trầm như sương m/ù ấy lặng lẽ nhìn tôi.

"Xin lỗi, lần đầu làm nên hơi vụng về."

"Chiếc vòng tay này đúng là hơi thô. Em không thích sao?"

Tôi thở dài, "Không phải vấn đề đó..."

Thấy anh lại bộ dạng "dù anh hơi thất vọng nhưng không sao, em nói gì anh cũng nghe", những lời khuyên can của tôi đành nghẹn lại. Tôi ỉu xìu buông vai.

"Không có gì, cũng không phải là không thích..."

Ở nơi tôi không nhìn thấy, khóe môi Lục Tễ khẽ nhếch lên một đường cong nhỏ.

22

Một ông chủ xưởng hợp tác với tôi gần đây nói rằng, cây cối trên ngọn núi gần xưởng của ông ấy trông giống hệt nguyên liệu của dòng nội thất mới mà chúng tôi tung ra, hơn nữa còn tăng trưởng nhanh và chi phí thấp. Ông ấy bảo tôi đến x/ác nhận xem có phải không.

Tôi vội vàng chạy đến. Không ngoài dự đoán, không phải loại đó. Ông chủ lại chỉ về phía sườn núi bên kia, "Bên đó và bên đó nữa đều có, tiểu Lương à, đi thôi, đi xem hết đi."

Tôi đi vội quá nên còn đang đi giày cao gót, thực sự không theo kịp bước chân sải dài của họ. Chẳng mấy chốc đã bị lạc.

Tôi định tự xuống núi, ai ngờ lại đi lạc vào rừng sâu. Dưới chân thậm chí không thể gọi là đường. Tín hiệu điện thoại yếu đến mức gần như bằng không. Tôi đành tự mình mò mẫm trong rừng một lúc.

Trời tối dần. Nỗi tuyệt vọng vừa mới nhen nhóm đã bị dập tắt ngay khi tôi nhìn thấy Lục Tễ.

Anh nhíu mày, dường như muốn m/ắng tôi. Nhưng khi lại gần, câu đầu tiên anh thốt ra lại là:

"Có bị thương ở đâu không?"

Tôi lắc đầu, tò mò hỏi: "Tôi còn chưa liên lạc với mọi người, sao anh lại tìm đến đây nhanh thế?"

Anh rút một tờ giấy ướt, lau vết bụi bẩn trên cằm tôi. Nghe vậy liền liếc tôi một cái.

"Bạn gái ba tiếng không trả lời tin nhắn, cũng không ở chỗ làm, tôi đi tìm thì có gì kỳ lạ sao?"

Tôi chớp mắt bối rối, không biết đáp lại thế nào.

Lá rụng dưới đất dày đến mức gần như ngập mắt cá chân, cộng thêm cành cây chằng chịt. Lục Tễ nhìn đôi giày của tôi, nói: "Âm Âm, đường xuống núi còn một đoạn nữa, tôi cõng em."

Trước khi tôi kịp từ chối, anh đã đưa ra lý do hợp lý:

"Như vậy tiết kiệm thời gian hơn. Chúng ta bắt buộc phải ra ngoài trước khi trời tối hẳn."

"...Được rồi."

Tôi nằm lên lưng anh, lặp đi lặp lại: "Nếu anh mệt thì thả tôi xuống nhé, chúng ta cùng đi một đoạn rồi anh cõng tiếp cũng được."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm