"Không được không được, người vẫn phải đồng ý việc ta miễn trừ thuế đinh."
Cười ch*t mất, ống tiết kiệm tuy tốt, nhưng đ/ập một cái là mất một cái.
Nếu ta x/é được một lỗ hổng từ phía sĩ tộc, đó chính là nguồn tiền thu được hàng năm.
Cái nào nhẹ cái nào nặng, còn cần phải cân nhắc sao?
Thế là ta tiếp tục dùng chiêu mềm nắn rắn buông với phụ hoàng bạo quân.
Cuối cùng vẫn nài nỉ được người đồng ý.
"Lấy ngọc tỷ của trẫm ra đây, tự thảo chiếu chỉ tự đóng dấu đi, rồi cút ngay cho trẫm!"
Ta đạt được ý nguyện, cười hì hì cất kỹ thánh chỉ.
"Nhi thần biết, khi phụ hoàng còn trẻ đã muốn bình định nước Trần, thống nhất Trung Nguyên. Chỉ là thời vận không may, cờ sai một nước, mới không thể không lãng phí mấy năm thanh xuân."
"Nhi thần nhất định không phụ sự ủy thác của phụ hoàng, thay người đá/nh bại nước Trần."
Khi phụ hoàng bạo quân mới kế vị, quả thực đã nỗ lực làm việc mấy năm.
Chỉ tiếc là một trận chiến bất lợi, người tự cảm thấy đời này không thể thống nhất thiên hạ.
Cộng thêm việc người nhà họ Cao đều mang chút gen đi/ên rồ, người mới buông thả bản thân, trở thành một kẻ đi/ên thiên bẩm.
Nghe ta nói muốn thay người đá/nh bại nước Trần, người cũng có chút cảm khái.
"Phụ hoàng lúc nhỏ sinh ra đen đúa, không được cha mẹ anh em yêu quý; đợi đến khi lớn hơn một chút, con cái của tổ phụ nhiều lên, thì càng không có ai nhìn thấy ta nữa."
"Đại bá của con cũng coi thường ta, đối với những người anh em khác mẹ, hắn đều đối xử tốt hơn ta."
A? Vậy sao?
Nhưng sao ta nghe nói, đại bá là ngẫu nhiên thốt lời đ/ộc địa, đi/ên cuồ/ng không phân biệt đối tượng nhỉ?
"Mấy năm đầu ta mới kế vị, đã đ/è nén ý niệm hồ đồ của bản thân, cố gắng làm một minh quân, chính là muốn đá/nh bại nước Trần, tốt nhất là thống nhất Trung Nguyên."
"Đợi đến dưới cửu tuyền, ta cũng phải cho đại bá con biết, ta không phải là kẻ vô dụng!"
"Nhưng trận chiến đó, ta đã thua..."
Ánh mắt người hướng về phía ta, trong ánh mắt mang theo sự an ủi và hy vọng:
"Con cái lớn rồi, có trận chiến của riêng mình phải đá/nh."
Ta cảm động rời đi.
Đi được hai bước, ta đột nhiên nhớ ra một việc, vội vã chạy ngược lại.
Đẩy cửa điện ra, ta phát hiện phụ hoàng bạo quân vẫn đang cảm khái, trong mắt thậm chí còn có chút ngấn lệ.
Người thấy ta, gượng cười một tiếng: "Phụ hoàng không sao, con đừng lo lắng cho phụ hoàng."
Ta thở đều hơi thở: "Phụ hoàng, danh sách và bằng chứng phạm tội của các quan viên mà người nói lúc nãy, vẫn chưa đưa cho con!"
Nhặt được dưa hấu, không thể đá/nh mất hạt vừng.
Ta bây giờ đang thiếu tiền, ta muốn tất cả.
Phụ hoàng bạo quân tức gi/ận ném đi một cái chén: "Đồ ranh con ch*t ti/ệt, cút ra ngoài cho ta!"
03
Ta cút rồi, sau đó đi tìm Tú Y Sứ đòi danh sách bằng chứng.
Phụ hoàng đã hứa cho ta rồi, sau đó cũng không nói là hủy bỏ.
Quân vô hí ngôn, ta đương nhiên phải nghe lời phụ hoàng.
Ta cầm xấp tài liệu nắm thóp các quan viên, trong lòng vui phơi phới.
Ngày hôm sau trên triều đình, khi phụ hoàng công bố việc miễn thuế đinh, gộp chung vào thuế ruộng, cả triều văn võ đều im lặng.
Một hồi lâu, một đại thần đứng ra: "Bệ hạ, thuế ruộng và thuế đinh, đều là truyền lại qua mấy triều đại rồi."
"Mạo muội thay đổi, e rằng gây ra oán h/ận trong dân chúng, mong Bệ hạ suy nghĩ kỹ."
Ta cũng tiến lên một bước: "Lời Trịnh đại nhân đây vô lý, chế độ thuế ruộng trước kia, quả thực là dùng qua mấy triều đại rồi."
"Nhưng mấy triều đại trước đều mất rồi đó thôi, chẳng lẽ ngài cho rằng chúng ta cũng giống những triều đại vô đạo đó, cũng nên sớm diệt vo/ng sao?"
Ta mặc kệ ngài là cổ pháp hay định lệ.
Dám đối đầu với ta, ta cứ chụp cái mũ lên đầu ngài trước đã!
Trịnh Đồ cũng là thành viên sĩ tộc, nhà cửa ruộng vườn nối liền.
Một khi chế độ thuế mới được thực thi, tiền lương mà nhà họ Trịnh phải nộp sợ là phải tăng gấp đôi.
Tính toán như vậy, mấy năm nay bọn họ n/ợ ta không ít tiền nha!
Cư/ớp tiền của ta, còn dám ra vẻ trước mặt ta.
Thật muốn giống phụ hoàng bạo quân, phát đi/ên một trận cho đã đời!
Đang thầm ghi nhớ tên người này trong lòng, bên cạnh có người kéo ta một cái.
Ta nghiêng đầu nhìn, hóa ra là lão tướng Đinh Ôn.
Lão tướng quân từ trước đến nay đối với ta không tệ, ta vội vàng ghé tai qua.
"Bệ hạ lại có ý tưởng mới? Điện hạ sao không khuyên can, thỉnh Bệ hạ bình hòa một chút?"
À, quên mất mấy quý tộc công thần này cũng đã là địa chủ rồi.
Nhưng bọn họ lại khác với đám sĩ tộc hào cường kia.
Những lão tướng này, là trụ cột nền tảng của Đại Lương ta, không thể không đoàn kết.
Ta cười: "Đã khuyên rồi, nhưng là phụ hoàng khuyên ta nên bình hòa một chút."
Biểu cảm đối phương cứng đờ.
Ta khẽ chắp tay: "Lão tướng quân bớt gi/ận. Ngài có ý kiến, trên triều đường đừng đề cập vội, lát nữa ta mời các vị đến Đông Cung dự tiệc, rồi giải thích cặn kẽ, ngài thấy sao?"
Nhìn vào việc ta nhiều năm qua thường ngăn cản phụ hoàng bạo quân phát đi/ên, lão tướng quân cuối cùng cũng nể mặt ta.
Ông nhắm mắt đứng đó, không nói một lời.
Trong tình huống lợi ích bị tổn hại, ông không phản đối, chính là ủng hộ ta rồi.
Ta thầm cảm kích trong lòng.
Người trẻ tuổi trong nhóm võ tướng, ta đã đàm phán trước một số người rồi.
Những người khác muốn phản đối, nhưng lại không dám tự mình đứng ra, lần lượt dời ánh mắt về phía lão tướng Đinh Ôn.
Thế nhưng lão tướng quân Đinh lại không mở màn.
Bọn họ đành phải đứng đó sốt ruột.
Ta quay đầu nhìn thoáng qua phía văn quan.
Ánh mắt Thôi Bình An dán ch/ặt trên người ta.
Sau một hồi tranh luận trên triều đường, quyết định cải cách chế độ thuế coi như đã chốt hạ.
Nhưng ta biết, nhà họ Thôi sẽ không bỏ qua, các sĩ tộc khác lại càng không bỏ qua.
Sau hôm nay, nhất định còn nhiều trò hay đang đợi ta đây!
Sau khi bãi triều, Thôi Bình An quả nhiên chặn ta trên đường về Đông Cung.
"Điện hạ dừng bước, không biết ta có thể có vinh hạnh, mời điện hạ uống một chén trà không?"
Ta mỉm cười gật đầu: "Tất nhiên là được."
Trong Đông Cung, Thôi Bình An cầm chén trà, nhưng lại không uống:
"Điện hạ thiếu tiền lương, có thể tìm ta hoặc các đại thần khác bàn bạc kỹ lưỡng, nhất định có thể bàn ra kế sách khả thi."
"Nếu lần nói chuyện trước ta có chút vô lễ, ta cũng có thể xin lỗi điện hạ."
"Điện hạ hà tất phải đi nước cờ hiểm, khiến chúng ta đều không thuận tiện?"
Ta bàn với ngươi?
Ta là trữ quân, ngươi là thần tử, ta còn phải cân nhắc sự thuận tiện của ngươi sao?
Thấy ta không nói, Thôi Bình An lại thở dài một tiếng.
"Biện pháp của điện hạ rất có khí phách."
"Nhưng người đã nghĩ chưa, việc đều cần người làm. Ý tưởng của người có mỹ diệu đến đâu, nhưng người có đảm bảo được hiệu quả thực thi không?"