Bà lắc đầu, giọng điệu mang theo vài phần cảm thán: "Dạo trước, hai người họ lại đá/nh nhau."
"Tỷ tỷ con gi/ận quá mất khôn, thế mà lại cầm kéo đ/âm Bùi Thiều, Bùi Thiều lỡ tay đẩy tỷ ấy ngã dẫn đến sảy th/ai. Đại phu nói, đã tổn thương gốc rễ, sau này khó mà mang th/ai được nữa. Bùi Thiều cũng bị kéo đ/âm trúng n/ội tạ/ng, ngày ngày ho ra m/áu, e là thọ số cũng chẳng còn được bao lâu."
Đây chính là kết cục "cầu nhân được nhân" của họ.
Một kẻ ích kỷ giả tạo, một kẻ đ/ộc á/c kiêu căng.
Trói buộc lấy nhau mà giày vò, đừng hòng ai được sống yên ổn.
"Mẹ con trong thư khóc lóc c/ầu x/in con, nói con giờ đã là Vương phi, bảo con nể tình m/áu mủ ruột rà mà giúp tỷ tỷ con, kéo tỷ ấy ra khỏi cái hố lửa Bùi gia đó."
Tổ mẫu ngập ngừng rồi đưa lá thư cho ta.
Ta nhận lấy, đem tờ giấy thấm đẫm nước mắt và lời c/ầu x/in ấy ném vào lò lửa nhỏ bằng đất nung đang nấu trà bên cạnh.
Ngọn lửa tức thì bùng lên, nuốt chửng tờ giấy, chỉ để lại một làn khói xanh nhạt nhòa.
"Ôi chao, nóng quá nóng quá!"
Thẩm Trọng Đàn như một cơn lốc từ góc hành lang lao tới.
Chàng thậm chí không che ô, trên tóc còn vương những sợi mưa li ti, tay thì giơ cao một gói giấy dầu.
"Nương tử, bánh của tiệm Vương ở phía đông thành, vừa mới ra lò, phu quân m/ua về cho nàng đây!"
Chàng ba bước thành hai bước nhảy lên bậc thềm, như một chú cún lớn đang đòi thưởng,
Bưng gói hạt dẻ còn bốc hơi nghi ngút đặt trước mặt ta, đôi mắt sáng lấp lánh nhìn ta chằm chằm.
"Hôm nay việc chạy vặt này ta làm đẹp chứ hả? Đêm nay có cho ta vào phòng ngủ không? Ta không muốn ra thư phòng nữa đâu, cái giường tre đó cứng muốn g/ãy xươ/ng, Nguyên Tiêu lại còn tranh chăn của ta nữa."
Gò má ta nóng bừng lên, x/ấu hổ gi/ận dữ đưa tay bịt miệng chàng.
"Tổ mẫu vẫn còn ở đây, chàng nói năng bậy bạ gì thế!"
"Ưm ưm, ta không nói bậy, ta chỉ là muốn ngủ cùng nàng..."
Thẩm Trọng Đàn bị ta bịt miệng vẫn ú ớ phản đối, thuận thế ôm lấy eo ta, cằm cọ tới cọ lui trên vai ta.
"Ôi chao, mắt già này của lão thân, cái gì cũng không thấy gì hết, uống trà, uống trà."
Lửa trong lò ch/áy đượm, hương thơm ngọt ngào của hạt dẻ lan tỏa trong không trung.
Ta tựa vào lòng Thẩm Trọng Đàn, nghe nhịp tim trầm ổn mạnh mẽ trong lồng ngựk chàng,
Nhìn làn mưa bụi Giang Nam giăng lối, không nhịn được mà cong khóe môi.
(Hết)