Ch*t không nhắm mắt mới là kết cục xứng đáng dành cho ngươi.
Ta bước ra khỏi ngục, nói với tên ngục tốt bên cạnh:
"Hôm nay ta chưa từng tới đây."
Tên ngục tốt cúi đầu: "Rõ."
Hắn là người của Trưởng công chúa.
Sở Hoài Chiêu vốn không thật sự muốn đích mẫu ch*t. Hắn chỉ muốn mài mòn nhuệ khí cao ngạo của các thế gia. Đợi đến khi thế gia nhượng bộ, lùi bước, hắn cũng sẽ sẵn lòng thả người.
Thế nhưng, đích mẫu nhất định phải ch*t.
Đối với ta là vậy, mà đối với Trưởng công chúa cũng thế.
Bà ta ch*t đi, các thế gia sẽ chỉ nghĩ rằng đó là do Sở Hoài Chiêu bức ép. Thỏ ch*t cáo buồn, vật thương loại cùng, Đông cung và thế gia sẽ đứng ở thế đối đầu. Họ sẽ bắt đầu cân nhắc xem liệu Sở Hoài Chiêu có còn thích hợp để làm Thái tử nữa hay không.
20
Kẻ thích khách ám sát Thái tử vào lễ hội hoa đăng cuối cùng cũng sa lưới. Nguyên nhân ám sát lại khiến người ta kinh h/ồn bạt vía.
Thích khách vốn là tử sĩ của Khang Vương. Khang Vương là người con trai được Hoàng thượng cưng chiều nhất, cũng là vị hoàng tử có khả năng kế vị Đông cung cao nhất năm xưa. Nhưng một năm trước, ngài đột ngột lâm b/ệnh hiểm nghèo mà qu/a đ/ời. Họ cảm thấy cái ch*t của Khang Vương có điều mờ ám, sau nhiều lần điều tra mới phát hiện ngài bị trúng cổ đ/ộc từ Miêu Cương. Truy tìm manh mối, cuối cùng phát hiện chính vị Thái tử điện hạ đương thời đã hạ cổ đ/ộc với Khang Vương. Họ từng nghĩ đến việc dâng sớ tố cáo, nhưng lại bị truy sát ngược lại. Vì báo ân tri ngộ của Khang Vương, nên mới ám sát Thái tử.
Hoàng thượng nổi trận lôi đình, ra lệnh điều tra triệt để. Kết quả quả thực có liên quan đến Sở Hoài Chiêu. Thế là một tờ chiếu thư ban xuống, Thái tử bị phế, giam lỏng tại Đông cung. Hoàng thượng cũng vì tức gi/ận mà đổ b/ệnh, nằm liệt giường. Giờ đây, ngài không còn người thừa kế nào khác để nối ngôi đại thống.
Đêm khuya, ngài vội triệu Trưởng công chúa vào cung. Sau khi để lại một bản chiếu thư, ngài băng hà.
Trên triều đường, Trưởng công chúa mở thánh chỉ: "Di chiếu của tiên đế, truyền ngôi cho ta, các vị khanh có dị nghị gì không?"
Một nửa triều thần lập tức quỳ xuống phụng chiếu. Một bộ phận thế gia nhìn nhau ngơ ngác. Một vị Trưởng công chúa có thể đàm phán, so với một vị phế Thái tử không hòa thuận với thế gia, họ đành lựa chọn phục tùng. Một số kẻ còn đứng thẳng đối diện với ánh mắt sắc lẹm của Trưởng công chúa, cuối cùng cũng phải cúi đầu.
Cả triều đình phủ phục.
Nữ tử làm vua không phải là không có tiền lệ, chỉ là đã nhiều năm không thực hiện như vậy.
Trưởng công chúa là đích nữ của Hoàng tổ, bụng đầy kinh luân, tài hoa xuất chúng. Thế hệ của tiên đế không ai có thể sánh bằng, nhưng chỉ vì là thân nữ nhi mà đành vô duyên với đế vị. Thế là bà trơ mắt nhìn những kẻ trung dung vô năng lên ngôi, thế hệ hoàng tử tiếp theo lại càng tầm thường vô dụng, không ai gánh vác nổi trọng trách.
Đã vậy, tại sao không thể là bà?
Khi các hoàng tử khác còn đang mải mê lấy lòng tiên đế để tranh giành ngôi Đông cung, bà đã kết giao với nhân tài thiên hạ, bồi dưỡng thế lực riêng. Sau đó, bà nâng đỡ một vị hoàng tử nông cạn tự phụ, đặt những mưu sĩ của mình bên cạnh hắn, mách cho hắn biết sự tồn tại của cổ đ/ộc Miêu Cương có thể gi*t người vô hình. Hắn liền tìm đến để hại ch*t anh em của mình, rồi bà lại xúi giục hắn đối đầu với thế gia. Hắn liền thật sự đối đầu với thế gia khắp nơi. Thế là khi chuyện vỡ lở, không một ai đứng ra nói giúp hắn.
Tiên đế muốn tìm một tông thất tử khác ư? Không sao, chỉ là tờ thánh chỉ, tự mình sửa lại là được.
Đến nước này, cuộc đời của bà đã không cần kẻ khác làm chủ nữa.
Bà từng bước tiến về phía ngai vàng, cúi nhìn quần thần dưới điện.
"Ngô hoàng vạn tuế vạn tuế vạn vạn tuế!"
21
Phủ Thẩm.
Phụ thân nằm trên giường, thân không thể động, miệng không thể nói, chỉ có thể trừng mắt nhìn ta. Nha hoàn thấy ta bước vào, hành lễ xong liền đặt bát th/uốc xuống rồi lui ra đóng cửa.
Ta ngồi bên mép giường, mỉm cười tươi tắn: "Phụ thân bao nhiêu năm nay đi/ếc tai m/ù mắt, giả vờ hồ đồ. Chi bằng cứ nằm như thế này đi, những công đạo mà người chưa từng mở miệng đòi lại cho con và mẹ, từ nay về sau cũng không cần phải nói nữa."
Ông ta trừng mắt nhìn ta, những tia m/áu trong mắt càng đậm hơn. Ta mớm cho ông một thìa th/uốc, ông không chịu mở miệng, ta liền mặc cho nước th/uốc chảy tràn đầy mặt ông.
"Ồ, quên nói với người, Thẩm Thanh Hoan đã bị con gửi đến trang trại mà con từng ở trước kia rồi. Những gì con từng trải qua, tỷ ấy sẽ lĩnh hội từng chút một. Tỷ ấy bị phủ Hầu từ hôn, giờ thân còn lo chưa xong, đương nhiên không c/ứu nổi người."
Năm xưa nếu không phải con trốn khỏi trang trại rồi tình cờ gặp Trưởng công chúa xuất hành, thì giờ này chắc đã sớm bị hànhz hạz đến mất mạng rồi.
"Người yên tâm, con sẽ không để người ch*t đâu. Bệ hạ đã phong con làm nữ quan thân cận, con sẽ cùng Bệ hạ khai sáng một thời thịnh thế. Người phải nằm ở đây, giống như con chuột trong cống rãnh, nhìn xem con gái người đã từng bước, từng bước tiến lên như thế nào. Người phải sống để cảm nhận quyền thế và lợi ích mà người yêu quý nhất đang ngày càng rời xa người."
Trong miệng ông phát ra tiếng "hừ hừ", như thể tức gi/ận tột độ. Ta lại mỉm cười đứng dậy rời đi.
"Con rất bận, sẽ không thường xuyên có thời gian đến thăm người. Nếu hạ nhân có chỗ nào chăm sóc không chu đáo, người hãy thông cảm."
Ta bước ra khỏi phòng, gia nhân tiến lên: "Phế Thái tử nói muốn gặp người, Bệ hạ cho người tự quyết định."
"Không gặp."
"Có cần nhắn lại lời nào không?"
Ta nhếch môi: "Nói với hắn: Tuy có ơn c/ứu mạng với bản cung, nhưng thân phận quá đỗi thấp hèn, thôi bỏ đi."
Chỉnh đốn lại y phục, ta chuẩn bị vào cung bái kiến Bệ hạ. Khi ra khỏi phủ, lại thấy Cố Từ Nghiễn đứng ngoài cửa. Thấy ta bước ra, hắn vội vàng tiến lên hai bước.
"Trăn Trăn, giờ đây giữa chúng ta không còn trở ngại gì nữa, ta muốn cưới nàng."
Ta không nhịn được cười thành tiếng: "Thế tử, nhưng ta không muốn gả cho chàng."
"Từ khi về kinh đến nay, ta luôn dùng nước mắt và sự yếu đuối làm công cụ để đạt được mục đích của mình. Đó là lựa chọn bất đắc dĩ của một người phụ nữ không có chỗ dựa."
Cố Từ Nghiễn hứa hẹn: "Ta có thể trở thành chỗ dựa của nàng. Giờ đây, Bệ hạ đã cho ta cơ hội vào triều, tài hoa và hoài bão của ta không chỉ gói gọn trong khuê phòng."
Ta nhìn hắn, ánh mắt kiên định: "Ta không cần chàng, tự bản thân ta đã có thể trở thành chỗ dựa cho chính mình."
Ta đẩy hắn ra, bước lên xe ngựa. Xe ngựa lao về phía trước. Con đường phía trước bằng phẳng và rộng mở. Đó mới là chiến trường mới của ta.
(Hết)