"Ông chủ, thật sự ngon siêu cấp vũ trụ luôn." Tôi vừa ngậm cơm vừa gật đầu lia lịa.
"Tôi dạy cô."
Tôi: !
Người này sao lại lấy oán báo ơn thế nhỉ.
04
Không biết Trình Ngộ Từ lên cơn gì nữa.
Đêm hôm khuya khoắt không ngủ, cứ nhất quyết bắt tôi học làm cơm rang.
Kết quả là tôi đến đường với muối còn không phân biệt được, làm anh ta tức muốn hộc m/áu.
Khán giả xem livestream cười đi/ên đảo: 【Ha ha ha, người qua đường Giáp ngốc quá, muối với đường mà cũng không phân biệt được.】
【Lầu trên, cậu có lịch sự không đấy? Tôi cũng có phân biệt được đâu.】
【Kỳ lạ, sao nam phụ đột nhiên lại dạy cô bé này nhỉ? Chẳng lẽ lại muốn ch*t rồi.】
【Có khả năng lắm.】
Chuyện này thật sự không thể trách tôi.
Từ nhỏ tôi đã là đứa m/ù bếp, học thế nào cũng không vào.
Từ năm 5 tuổi, cha mẹ nuôi đã bắt tôi học nấu ăn, làm việc nhà.
Làm việc nhà thì không sao, nhưng cứ hễ nấu ăn là y như rằng gà bay chó sủa -- không thì ch/áy nồi, suýt chút nữa th/iêu rụi cả căn nhà; không thì thức ăn chưa chín, làm cả nhà nhập viện.
Sau này họ sợ tôi đầu đ/ộc đứa con ruột của mình nên không bắt tôi nấu nữa, nhưng thường xuyên ph/ạt tôi không được ăn cơm.
Vì vậy đối với tôi, được ăn no đã là hạnh phúc to lớn nhất.
Còn học nấu ăn là bài toán khó nhất cuộc đời này.
Nhưng Trình Ngộ Từ không nghĩ vậy, anh ấy dường như tin rằng mình có thể dạy được tôi.
Từ 1 giờ sáng dạy đến tận bình minh, món tôi rang ra vẫn là đống cơm đen sì.
"Ông chủ, coi như tôi c/ầu x/in anh. Đừng lãng phí lương thực nữa." Tôi nhìn đống cơm trong chảo, thấy xót xa vô cùng, "Thời gian dạy tôi, anh đi b/án hàng còn ki/ếm được khối tiền rồi."
Trình Ngộ Từ không nói gì, dường như cũng đang nghi ngờ nhân sinh.
Tôi nhân cơ hội lấy cớ phải đi làm, chạy biến.
Liên tiếp mấy ngày đi làm, đều không thấy Trình Ngộ Từ ra b/án.
Không được ăn cơm rang, lòng tôi ngứa ngáy khó chịu.
Hôm nay tan làm, quản lý cửa hàng cho tôi một túi bánh mì sắp hết hạn.
Toàn là hàng hiệu, trông ngon mắt lắm.
Tôi vui vẻ xách túi đi tìm Trình Ngộ Từ, định chia cho anh ta một ít.
Vừa đến cửa, đã thấy một người đàn ông mặc vest sang trọng từ nhà anh ta bước ra, lên một chiếc xe đắt tiền rồi rời đi.
Oa, ông chủ có quý nhân hợp tác rồi sao?
Cơm rang sắp mở chuỗi toàn quốc rồi à?
Vậy mình còn ăn nổi không nhỉ?
Gõ cửa không thấy ai trả lời, tôi lại trèo cửa sổ.
Chỉ thấy Trình Ngộ Từ đang đứng trên ghế, vắt tấm ga trải giường qua xà nhà, đang cúi đầu thắt nút.
Tôi cười chào anh: "Ông chủ, đang làm võng à? Tôi có bánh mì này, anh ăn không?"
Thấy anh không để ý đến mình, tôi lại trèo cửa sổ vào, đưa tay chọc chọc anh, "Ăn thì nhanh lên, không là hết hạn đấy."
Động tác của anh đột ngột dừng lại, quay đầu nhìn tôi, ánh mắt hơi lóe sáng.
Lần này, Trình Ngộ Từ chắc chắn rằng -- sự xuất hiện của cô gái này có thể chống lại thế lực kỳ lạ kia.
Khóe môi anh khẽ nhếch lên, bóng tối trong đáy mắt bị gió nhẹ thổi tan.
Nhưng tôi không nhìn thấy, vì bình luận đang chạy đi/ên cuồ/ng:
【Làm võng cái đầu ông ấy. Anh ta đang thắt cổ đấy!】
【Đêm hôm cười ra tiếng heo kêu.】
【Đừng quan tâm bánh mì nữa, mau c/ứu người đi!】
Hóa ra là đang thắt cổ à.
Trời ạ, sao không nói sớm!
Tôi luống cuống lao tới, muốn ngăn anh lại, kết quả sơ ý đ/á bay cái ghế.
Cả người anh lơ lửng treo lên, mặt đỏ gay gắt lườm tôi.
"Xin lỗi, tôi không cố ý!" Tôi vừa xin lỗi vừa ôm chân anh đẩy lên trên, "Cái đó... anh còn có thể rang cơm cho tôi không?"
Cuối cùng, Trình Ngộ Từ cũng xuống được, nhưng không làm cơm rang cho tôi.
Biết anh tức gi/ận, tôi cũng không dám nhắc lại nữa.
Ăn bánh mì cũng tốt chán.
Tôi cầm một cái bánh mì gặm, rồi nhét cho anh một cái.
Anh cúi đầu nhìn, cũng bắt đầu ăn từng miếng nhỏ.
Bình luận lại bắt đầu chạy:
【Tự nhiên gh/ét nam chính gh/ê, đã thâu tóm công ty nhà nam phụ, nữ chính cũng có được rồi, còn ép người ta vào đường cùng.】
......
【Không đúng, mọi người có phát hiện ra không? Nam phụ bình thường rất kiên cường, nhưng cứ hễ nam nữ chính lại gần là anh ta như trúng tà, cảm xúc mất kiểm soát ngay lập tức.】
05
【Đúng! Anh ta hình như hoàn toàn không kiểm soát được bản thân, giống như bị cốt truyện ép buộc phải đi theo vậy.】
【Nhưng người qua đường Giáp này vừa đến là anh ta tỉnh táo lại ngay.】
【Cô ấy chỉ là một người qua đường bình thường thôi mà, sao có thể phá vỡ cốt truyện?】
【Không biết nữa, xem tiếp đi.】
Qua bình luận tôi mới biết, hóa ra người lúc nãy không phải quý nhân gì cả, mà là nam chính Lục Minh Sâm của cuốn sách này.
Anh ta lấy cớ trả lại tiền mừng cho nữ chính, nhưng lại cố tình nói hớ -- năm ngoái Trình Ngộ Từ vì tranh chấp n/ợ nần suýt phải ngồi tù, là mẹ anh đã lấy tiền c/ứu mạng ra để giải quyết giúp anh.
Mà chính bà lại vì trì hoãn điều trị mà ra đi.
Trình Ngộ Từ vẫn luôn tưởng mẹ mình bị b/ệnh đột ngột, giờ mới biết là chính mình hại ch*t bà.
Anh sụp đổ ngã xuống đất.
Lục Minh Sâm không dừng lại, còn trả lại số tiền mừng kia nguyên vẹn cho anh.
Thấy anh không nhận, lại đưa thêm một tờ giấy khám th/ai và một tấm vé tàu.
Bảo Trình Ngộ Từ tối nay rời khỏi đây ngay, đừng đến làm phiền họ nữa.
Đáng gh/ét! Đây khác gì mưu sát đâu?
Tác giả bị chập mạch à, sao lại để loại người này làm nam chính chứ.
Bình luận vẫn đang chạy, nhưng tôi đã không còn tâm trí để xem, cúi đầu nhìn bàn tay vừa chọc anh lúc nãy.
Mình thực sự có thể phá vỡ cốt truyện sao?
Không thể nào.
Người ở cô nhi viện và cha mẹ nuôi đều nói tôi ngốc, ai gặp tôi cũng xui xẻo.
Cha mẹ nuôi sau khi sinh em trai, thậm chí còn muốn vứt tôi vào hang núi phía sau để tôi ch*t đói.
Nhưng tôi muốn sống, đã cố hết sức bò ra ngoài.
Vì chỉ có sống tiếp, mới có thể ăn món ngon, cảm nhận gió xuân, nghe tiếng ve kêu mùa hạ, ngửi hương hoa mộc tê bên đường, ngắm trận tuyết đầu mùa đông.
Nhưng tại sao Trình Ngộ Từ lại luôn không muốn sống nhỉ?
Rõ ràng sống là điều tốt đẹp đến thế.
Nghĩ đến đây, tôi không nhịn được ngẩng đầu lên, vô cùng nghiêm túc nói: "Ông chủ, anh có thể tích cực một chút không? Người khác không muốn anh sống, anh càng phải sống thật tốt, dọa cho họ một phen."
"Có những người muốn sống còn không được đấy. Anh khỏe mạnh thế này, có khó khăn gì mà không vượt qua được?"
Động tác gặm bánh mì của Trình Ngộ Từ khựng lại, hồi lâu không cử động.
Mây đen bị gió thổi tan, ánh trăng từ ngoài cửa sổ lọt vào, rơi lên người anh.
06
Căn nhà lắp ghép giữa mùa hè oi bức như phòng xông hơi.
Gặm xong ba cái bánh mì, tôi nóng đến mồ hôi nhễ nhại.
Trình Ngộ Từ cũng chẳng khá hơn là bao, trên trán đọng những giọt mồ hôi li ti, sau lưng áo cũng đã ướt đẫm một mảng.
Tôi lau mồ hôi, tiện miệng hỏi: "Ông chủ, sao anh không đi b/án hàng nữa? Với tay nghề của anh, chắc chắn sẽ ki/ếm được rất nhiều tiền đấy."