Lúc này tôi mới biết, chuyện anh hỏi tôi có muốn đi học hay không lúc trước, không phải là lời nói suông.
Mắt tôi nóng lên, giọng nghẹn ngào: "Anh có gặp khó khăn lắm không?"
Đầu dây bên kia im lặng vài giây: "Không đâu."
Thực ra tôi không tin, nhưng tôi không thể từ chối. Tôi muốn trở thành một phiên bản tốt hơn của chính mình, cũng muốn trở thành một người đối tác có thể đứng ngang hàng với anh. Thế là tôi nghỉ việc, dưới sự sắp xếp của anh, tôi ra nước ngoài.
13
Sau khi ra nước ngoài, ngoài việc gửi tiền đúng hạn, Trình Ngộ Từ rất ít khi liên lạc với tôi. Bình luận trên màn hình trở thành cửa sổ duy nhất để tôi biết tình hình của anh.
【Nam phụ dạo này đi/ên cuồ/ng thật, cư/ớp liền hai hợp đồng lớn của tập đoàn Lục thị.】
【Lục Minh Sâm tức đến mức ném cả cốc trong văn phòng, cười ch*t mất.】
【Anh ta còn trút gi/ận lên Lâm Uyển Uyển và đứa con nữa chứ. Hai người họ cãi nhau mấy lần rồi, đang đòi ly hôn đấy.】
【Nhưng nền tảng của Lục thị quá vững chắc, nam phụ vẫn chưa hạ bệ được anh ta.】
【Cứ tiếp tục thế này, Lục Minh Sâm cũng đủ khốn đốn rồi.】
Ở nơi đất khách quê người, tôi không giúp được gì cho anh, chỉ có thể nỗ lực học tập hơn nữa. Một năm sau, công ty của Trình Ngộ Từ dần lớn mạnh, trở thành đối thủ khiến Lục thị kiêng dè nhất.
Ba năm sau, tôi cầm bằng thạc sĩ kép ngành Luật và Tài chính về nước. Trình Ngộ Từ ôm bó hoa đến đón tôi: "Tiểu Thảo, đã lâu không gặp."
"Đã lâu không gặp." Mắt tôi nóng lên.
Sau vài câu xã giao, anh hỏi tôi muốn ăn gì. Tôi nói muốn ăn cơm rang hải sản. Anh cười: "Vẫn là bốn quả trứng chứ?"
"Đúng, bốn quả trứng, không hành." Tôi gật đầu.
Anh đưa tôi về căn nhà mới m/ua, làm cho tôi một phần cơm rang hải sản thơm nức mũi. Vẫn là hương vị của năm nào. Chỉ có điều lần này khác xưa, nhà hàng có điều hòa, không còn nóng bức nữa.
Ngày hôm sau, tôi vào làm tại công ty của anh, nắm giữ cả mảng pháp lý và tài chính. Sự bao vây của Lục Minh Sâm chưa bao giờ dừng lại, nhưng chúng tôi không còn là cái xe đẩy nhỏ bé dễ bị người ta bóp nghẹt như năm xưa nữa.
Bình luận trên màn hình cập nhật tình hình chiến sự theo thời gian thực. Tôi dùng kiến thức luật pháp để bịt lỗ hổng, dùng tài chính để tính toán đối phó. Các hợp đồng bên phía Lục Minh Sâm lần lượt bị phản đò/n, chuỗi vốn bắt đầu lung lay. Tập đoàn Lục thị bị x/é nát tan tành.
Thấy thời cơ đã chín muồi, chúng tôi kiện anh ta ra tòa vì tội cố ý mưu sát. Ngày mở phiên tòa, Lâm Uyển Uyển ôm con chờ trước cửa tòa án.
"Ngộ Từ, xin cậu tha cho anh ấy... Đứa bé không thể không có bố."
Trình Ngộ Từ không nhìn cô ta, giọng bình thản như mặt hồ: "Ngày con trai cô chào đời, anh ta đã thuê người phóng hỏa, muốn th/iêu sống chúng tôi."
Lâm Uyển Uyển ngã ngồi xuống đất, há miệng nhưng không thốt nên lời. Đứa trẻ sợ hãi khóc òa lên. Chúng tôi không quan tâm nữa, cùng nhau sánh bước đi vào tòa án.
Trên tòa, các bằng chứng lần lượt được đưa ra -- ảnh chụp căn nhà lắp ghép bị ch/áy, lời khai của kẻ phóng hỏa, hồ sơ chuyển tiền, email giao dịch cạnh tranh thương mại bất chính, sổ sách chuyển vốn trái phép, cùng danh sách hàng chục doanh nghiệp bị anh ta ép phá sản, danh sách nạn nhân dài dằng dặc.
Lục Minh Sâm ngồi trên ghế bị cáo, sắc mặt trắng bệch, không còn vẻ ung dung tự tại của năm nào nữa. Ngày thẩm phán tuyên án, tôi nhìn anh ta bị cảnh sát dẫn ra khỏi tòa, rồi quay đầu nhìn Trình Ngộ Từ. Anh cất hồ sơ vào cặp, kéo khóa lại, như vừa hoàn thành xong một việc đã trì hoãn từ rất lâu.
Sau khi Lục Minh Sâm vào tù, tập đoàn Lục thị cũng sụp đổ theo. Thiếu đi ngọn núi Lục thị chắn lối, công ty của Trình Ngộ Từ trỗi dậy mạnh mẽ, năm sau đã niêm yết trên sàn chứng khoán.
Không lâu sau khi niêm yết, anh đưa cho tôi một bản hợp đồng: "Đối tác, ký tên đi."
Tôi cúi đầu nhìn. Cổ phần gốc, một trăm triệu.
Tôi mỉm cười, đặt bút ký từng nét tên mình vào góc dưới bên phải.
Tống Tiểu Thảo.
Bình luận gh/en tị muốn đi/ên: 【Vãi thật, một trăm triệu.】
【Trình Ngộ Từ nghĩa khí thật đấy! Có tiền là cho thật.】
【666, thời xưa có Trương Nghi, thời nay có Trình Ngộ Từ.】
【Bây giờ tôi đi tìm anh ta rang cơm còn kịp không?】
【+1】
【Toàn văn hoàn】