Đạp trăng trở về

Chương 1

02/08/2026 22:01

Ngày nhà họ Lăng tới bàn chuyện hôn nhân, trưởng tỷ vừa vặn từ trường đua ngựa trở về.

Nàng chẳng màng lễ nghi, khoác trên mình xiêm y đỏ rực, cười tươi rói xông vào tiền sảnh.

Lăng Nghiễn đang uống trà.

Y ngẩng đầu, ánh mắt khựng lại trong khoảnh khắc.

Một tháng sau, nhà họ Lăng sai người đến, khéo léo bày tỏ ý muốn đổi hôn sự sang cho trưởng tỷ.

Bà vú nhà họ Lăng mặt mày tươi cười, khúm núm:

“Tiểu nhi và đại tiểu thư họ Cố vừa gặp đã như cố nhân…”

“Đều là nữ nhi nhà họ Cố, phu nhân xem…”

Mẫu thân vui mừng khôn xiết, miệng không ngớt lời ưng thuận.

Quay sang ta, người bảo: “Ai bảo con mọi bề đều không bằng Minh Châu.”

“Nay công tử nhà họ Lăng đã chấm Minh Châu, con có tranh giành cũng vô ích.”

“Yên tâm, nương đảm bảo, sau này nhất định sẽ tìm cho con một lang quân tốt.”

Ta cụp mắt, từ chối: “Chẳng cần làm phiền nương, tổ mẫu đã định sẵn hôn sự cho ta rồi.”

01

Ta và trưởng tỷ Cố Minh Châu là chị em cùng mẹ sinh ra.

Nàng lớn hơn ta ba tuổi, từ nhỏ đã sở hữu dung mạo diễm lệ, mày tựa núi xa, mắt chứa thu thủy.

khắp kinh thành đều nói đại tiểu thư nhà họ Cố là trang tuyệt sắc.

Phụ thân yêu nàng lanh lợi, mẫu thân thương nàng ngây thơ.

Ngay cả tính tình nghiêm khắc như tổ mẫu, gặp nàng cũng phải khẽ nhếch môi cười.

Còn ta, sinh ra đã như một vũng nước lặng.

Dung mạo tầm thường, tính tình đần độn, nói năng lí nhí, đi lại trong hành lang cũng cố gắng đ/è thật thấp tiếng bước chân.

Thuở nhỏ, khách khứa đến phủ, mẫu thân gọi ta ra hành lễ.

Ta cụp mắt, thu mình, tựa như loài cây x/ấu hổ mọc nơi góc tường.

Sau lưng, mẫu thân thở dài: “Đứa trẻ này, sao chẳng giống ta chút nào?”

Khi nói lời này, người đang chải mái tóc đen nhánh, mượt mà cho trưởng tỷ.

Trong gương đồng, Cố Minh Châu chớp chớp mắt nhìn ta, khóe miệng cong lên, tựa như con mèo nhỏ vừa tr/ộm được cá.

Ta cúi đầu, lặng lẽ lui ra ngoài.

Năm ấy ta bảy tuổi, đã hiểu thế nào là thừa thãi.

Trưởng tỷ thích cưỡi ngựa b/ắn cung, phụ thân liền mời thầy dạy từ Tây Sơn vào phủ.

Trưởng tỷ thích thi từ ca phú, mẫu thân liền nhờ người tìm vị Hàn lâm đã cáo lão về hưu làm thầy dạy.

Trưởng tỷ chê món chè hạnh nhân đầu bếp làm không đủ ngọt, ngày hôm sau trong bếp đã đổi ngay một thợ làm bánh mời từ Giang Nam tới.

Còn ta muốn một hộp màu vẽ mới, đã đứng ngoài phòng mẫu thân nửa canh giờ.

Trong phòng, trưởng tỷ đang làm nũng muốn xin một con ngựa nhỏ màu đỏ, mẫu thân cười cười véo má nàng: “Được, được, tất cả đều chiều theo con.”

Ta nắm ch/ặt tay áo, quay người rời đi.

Sau này tổ mẫu phát hiện ta thường trốn trong vườn, dùng bút cùn chấm nước vẽ lên đất, liền lẳng lặng gửi cho ta một hộp màu.

Ta ôm chiếc hộp gỗ ấy, ngồi sau hòn non bộ khóc rất lâu.

Trên hộp màu còn dán một mảnh giấy nhỏ, là chữ của Tần vú nuôi bên cạnh tổ mẫu.

【Nhị cô nương vẽ thật đẹp.】

Hộp màu đó ta dùng đến tận năm mười lăm tuổi.

Cho đến khi thỏi màu thạch thanh cuối cùng khô khốc.

Ta không bao giờ nhắc với ai về việc muốn có màu mới nữa.

Trưởng tỷ hùng hổ xông vào phòng ta, nhìn thấy tập tranh đặt trên án.

Nàng cầm lên lật vài cái rồi buông tay.

Sách tranh rơi vãi đầy đất.

Nàng hoảng hốt nhặt lên, lại làm đổ chén trà trên bàn.

“Á, ta không cố ý đâu.”

Nàng ngồi xổm dưới đất nhặt những trang tranh rơi vãi, miệng nói xin lỗi nhưng đôi mắt lại nhìn ta, sáng lấp lánh, chứa đựng chút ý cười.

“A Nguyên sẽ không trách ta chứ? Dẫu sao ngươi vẽ cũng chẳng đẹp xuất sắc, vẽ lại là được mà.”

Ta quỳ dưới đất, từng trang từng trang nhặt lên.

Giấy vẽ bị nước trà làm nhòe, con chim nhỏ ngậm cành mai trên đó, đôi cánh đã nhòe thành một mảng mực.

Đó là bức họa ta đã dậy từ lúc trời chưa sáng suốt bốn mươi chín ngày liền, ngồi vẽ theo con chim sẻ trên cành cây ngoài cửa sổ.

Mỗi ngày chỉ vẽ một khắc, vì chỉ có ánh sáng buổi sớm mai là đẹp nhất.

Mẫu thân nghe tiếng chạy tới, thấy trưởng tỷ đang ngồi xổm nhặt giấy, liền quay sang trừng mắt với ta: “Vọng Nguyên, con lại chọc tỷ tỷ con gi/ận sao?”

Ta nhặt thêm một tờ tranh.

“Không có.” Ta đáp.

“Không có?”

Mẫu thân bước tới, nhìn đống giấy vẽ đầy đất, nhíu mày.

“Chẳng phải chỉ là mấy tờ giấy vẽ thôi sao? Đáng để con bắt tỷ tỷ con phải cúi mình thu dọn cho con à?”

Cố Minh Châu đứng dậy, phủi bụi trên váy, nhẹ nhàng khoác tay mẫu thân:

“Nương, là con không tốt, vô ý làm rơi tập tranh của muội muội.

A Nguyên đã vẽ rất lâu, con cũng thấy áy náy trong lòng.”

Mẫu thân vỗ tay nàng: “Con đó, lúc nào cũng nói đỡ cho nó.”

Rồi quay sang ta, giọng điệu nhạt đi vài phần: “Vọng Nguyên, tỷ tỷ con chỉ là hơi lỗ mãng, không có ý x/ấu. Con nhỏ hơn tỷ ấy, phải biết nhường nhịn tỷ ấy nhiều hơn.”

Ta gật đầu.

Đêm đó, ta ch/ôn tập tranh tàn khuyết ấy dưới gốc cây hòe già trong vườn.

02

Năm mười lăm tuổi, tổ mẫu đứng ra định cho ta một mối nhân duyên.

Đối phương là Lăng Nghiễn, thứ tử nhà họ Lăng ở Giang Nam.

Nhà họ Lăng đời đời làm quan, tổ tiên từng có hai vị thầy của hoàng đế, tuy không phải là thế gia hiển hách bậc nhất, nhưng là gia đình vô cùng thanh quý.

Tổ mẫu nói, thứ tử nhà họ Lăng tính tình ôn hậu, gia phong cũng không khắt khe, ta gả qua đó sẽ không phải chịu ấm ức.

Ta lén nhìn bức chân dung ấy một lần.

Người trong tranh mày mục thanh tú, khóe miệng phảng phất ý cười, tựa như một vị tiên sinh tính tình tốt bụng.

Ta gấp bức tranh lại, ép dưới gối, đêm nằm trằn trọc không ngủ được, trong lòng như đang ấp một chú chim sẻ nhỏ ấm áp.

Thế nhưng chẳng bao lâu sau, ngày nhà họ Lăng tới kinh thành bàn chuyện hôn nhân, Cố Minh Châu vừa vặn từ trường đua ngựa trở về.

Xiêm y đỏ rực, tóc tai rối bời, trán lấm tấm mồ hôi, cười tươi rói xông vào tiền sảnh.

Lăng Nghiễn đang uống trà. Y ngẩng đầu, ánh mắt khựng lại trong khoảnh khắc.

Ta ngồi sau bình phong, qua lớp lụa mỏng nhìn thấy góc nghiêng của y.

Y hơi nghiêng đầu, ánh mắt đuổi theo bóng hình màu đỏ ấy, tựa như đóa hướng dương đuổi theo mặt trời.

Khoảnh khắc ấy, ta nắm ch/ặt ống tay áo mình.

Trong tay áo giấu chiếc túi thơm ta thức trắng đêm thêu, trên đó thêu đôi hoa sen, đường kim mũi chỉ tỉ mỉ, là thành quả ta đã phải thức bảy đêm liền mới hoàn thành.

Chiếc túi thơm cuối cùng cũng không thể trao đi.

Một tháng sau, nhà họ Lăng sai người đến, khéo léo bày tỏ ý muốn đổi hôn sự sang cho trưởng tỷ.

“Tiểu nhi và đại tiểu thư họ Cố vừa gặp đã như cố nhân…”

Bà vú nhà họ Lăng mặt mày tươi cười, khúm núm: “Đều là nữ nhi nhà họ Cố, lão phu nhân người xem…”

Tổ mẫu tức gi/ận ném vỡ chén trà.

Phụ thân im lặng suốt một đêm, ngày hôm sau đến thư phòng gặp tổ mẫu.

Ta không biết họ đã nói những gì, chỉ biết từ ngày đó, tổ mẫu không còn nhắc đến chuyện nhà họ Lăng nữa.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tận thế tôi tìm được tình yêu

Chương 11
Trước khi tận thế ập đến, tôi đã cứu một người đàn ông đang hôn mê bất tỉnh. Khi anh ta được đưa đi, dù ý thức đã mơ hồ, anh vẫn nắm chặt tay tôi không chịu buông, dặn đi dặn lại rằng đừng rời khỏi đây, hãy chờ anh quay về tìm tôi. Lần gặp lại tiếp theo, anh đã trở thành thủ lĩnh của căn cứ mới. Thế nhưng, tôi chỉ kịp nhìn anh ta từ xa một cái, rồi được sắp xếp chỗ ở với thân phận là em trai của ân nhân cứu mạng anh ta. Tôi vội đuổi theo, định hỏi cho rõ mọi chuyện, thì trước mắt bỗng hiện lên vô số dòng bình luận. [Tên nam phụ pháo hôi bắt đầu làm trò rồi kìa. Cứ bám riết lấy cái ơn cứu mạng một lần đó, giờ còn định dây dưa với nam chính nữa!] [Không sao đâu, pháo hôi vốn chỉ là chất xúc tác cho tình cảm của cặp chính thôi. Chỉ thương bé thụ nhà mình, lại có một đứa em trai chỉ biết bám víu, hút máu như thế...] [Dù sao nó cũng chẳng quậy được bao lâu nữa đâu, sắp biến thành zombie rồi.] Đôi môi vừa hé mở của tôi lại lặng lẽ khép lại. Tôi xoay người, im lặng bước trở về hàng ngũ của những người mới được tiếp nhận vào căn cứ.
11.15 K
3 Đầm Ngang Chương 10
4 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhận hóa đơn sinh con 360 nghìn của vợ, mà tôi còn độc thân từ trong trứng

Chương 8
Vừa kết thúc ca phẫu thuật liên miên, nữ y tá trưởng đã cầm một xấp hóa đơn thanh toán đi tới. "Bác sĩ Lâm, vợ anh sắp sinh trong phòng đẻ rồi, anh còn giả vờ giả vịt cái gì nữa? Tổng cộng là ba trăm sáu mươi nghìn, anh mau đi đóng tiền đi!" Những người nhà xung quanh bàn tán xôn xao, nhìn tôi với ánh mắt như thể nhìn một kẻ phụ bạc vợ con. Tôi chết lặng tại chỗ, lên tiếng giải thích: "Y tá trưởng, có phải cô đang đùa tôi không? Tôi làm gì có vợ!" Y tá trưởng nổi nóng, ném xấp hóa đơn vào người tôi. "Anh có biết vợ anh vì sinh con cho anh mà suýt mất nửa cái mạng rồi không! Giờ thai nhi sinh non, phải vào lồng ấp, anh là cha mà đến tiền cũng không chịu bỏ ra sao? Anh không có vợ, vậy tại sao trên hóa đơn lại có tên anh!" Tôi nhìn kỹ lại, ở mục người thanh toán đúng là có in tên tôi. Tôi tức đến bật cười. Tôi độc thân từ trong trứng hai mươi tám năm nay, thậm chí còn chưa từng có bạn gái lấy một ngày. Lấy đâu ra vợ?
Tình cảm
14