Tay nghề của mẫu thân vẫn tốt như ngày nào.
Người làm gì cũng giỏi, chỉ là những món người làm nhiều nhất, đều là dành cho tỷ tỷ.
Ta uống cạn muỗng cuối cùng, trả lại bát không cho người: “Cảm ơn nương.”
Mẫu thân đón lấy bát, nhìn ta một cái, trên mặt hiếm khi lộ ra vẻ ngẩn ngơ.
Như thể lúc này người mới thực sự nhận ra, đứa con gái nhỏ của mình cũng sắp xuất giá rồi.
Người há miệng, như muốn nói gì đó, cuối cùng chỉ thốt ra được một câu:
“A Nguyên, đến nhà họ Tề rồi, phải sống cho tốt.”
“Vâng.”
Tiếng nhạc hỷ của kiệu hoa càng lúc càng gần.
Ta đứng dậy, chiếc phượng quan nặng trĩu đ/è lên đỉnh đầu.
Tổ mẫu giúp ta chỉnh lại dải lụa trên khăn choàng, Tần vú nuôi đưa tới khăn trùm đầu màu đỏ, ta nhận lấy, tự mình che lên.
Khoảnh khắc khăn trùm hạ xuống, ta thấy mẫu thân vẫn đứng nơi cửa, tay nắm ch/ặt chiếc bát không, đôi môi mấp máy, như thể còn lời chưa nói.
Người đã chẳng còn cơ hội nữa rồi.
Lời mười sáu năm không nói, hôm nay cũng không cần phải nói nữa.
Ta được Tần vú nuôi dìu bước ra khỏi viện.
Hương hoa quế theo gió phả vào khăn trùm, ngọt đến mức đắng chát.
Tổ mẫu không tiễn ra ngoài, chân bà không tốt, không thể đi quá xa.
Nhưng bà đã cho ta Tần vú nuôi, người đắc lực nhất bên cạnh mình. Đây là sự che chở cuối cùng mà bà có thể dành cho ta.
09
Khi kiệu hoa tới cửa, ta nghe thấy tiếng của trưởng tỷ.
Vén một góc khăn trùm, qua kẽ hở của rèm kiệu, ta thấy trưởng tỷ đang đứng giữa đám tân khách trước cửa nhà họ Tề.
Nàng mặc một bộ áo màu vàng ngỗng, bên tóc cài chiếc trâm bạch ngọc kia, cười thật rạng rỡ.
Nàng bám lấy rèm kiệu, ghé sát vào tai ta, giọng nói trong trẻo:
“A Nguyên, tỷ tỷ đã thử thay ngươi rồi, tính khí của Tề công tử, quả thực không dễ chung đụng đâu.”
Nàng cong cong đôi mày, giọng điệu ngây thơ, như đang nói món bánh lê hôm nay không đủ ngọt vậy.
Người xung quanh cười vài tiếng, có người phụ họa trêu đùa, có người tò mò nhìn vào trong kiệu.
Ta nắm ch/ặt tay trong ống tay áo, son phấn che đi mọi sắc m/áu.
Nàng đến nhà họ Tề làm gì?
Trong gương đồng hiện lên gương mặt ta.
Đoan trang, bình tĩnh, không bi không hỷ, là chiếc mặt nạ ta đã luyện thành thục nhất suốt mười sáu năm qua.
Ta nhìn sự đắc ý trong mắt nàng, bình thản đáp:
“Đa tạ tỷ tỷ nhắc nhở.”
“Chỉ là từ nay về sau, tỷ tỷ nên gọi chàng một tiếng muội phu rồi.”
Nụ cười của Cố Minh Châu khựng lại một thoáng.
Chiếc trâm bạch ngọc ấy đung đưa dưới ánh mặt trời, chói đến đ/au mắt.
Rèm kiệu hạ xuống, tiếng chiêng trống nổi lên.
Ta nhắm mắt lại, nghe tiếng tim mình đ/ập từng nhịp, nện vào lồng ngựk đầy bí bách, tựa như con chim sẻ bị nh/ốt trong lồng.
10
Tề Dự không khó chung đụng như ta tưởng.
Hôn lễ rườm rà, ta cả ngày không ăn uống gì, ngồi chờ trong động phòng đến nửa đêm, mới nghe tiếng bước chân ngoài cửa.
Khi chàng đẩy cửa bước vào, trên người mang theo mùi rư/ợu nhàn nhạt, bước chân lại rất vững vàng.
Khăn trùm đầu được chàng dùng đò/n cân nâng lên.
Ta ngước mắt, thấy một gương mặt còn sống động hơn cả trong tranh.
Đôi mày anh tuấn, khóe môi khẽ nhếch, ánh mắt khi chạm vào mặt ta thì khựng lại.
Như thể đang x/ác nhận điều gì đó.
“Đói rồi?” Chàng hỏi.
Ta ngẩn người, nhất thời chưa phản ứng kịp.
Chàng quay người lấy từ trên bàn xuống một hộp thức ăn, mở nắp ra, bên trong là một đĩa bánh hoa quế và một bát chè hạt sen còn ấm.
Bánh hoa quế vẫn tỏa hơi nóng, hương ngọt xộc vào mũi.
Chàng đưa tới đôi đũa bạc: “Nương nói nàng cả ngày chưa ăn gì, Iót dạ trước đi.”
Ta nhận lấy đũa, gắp một miếng bánh hoa quế cho vào miệng.
Bánh mềm xốp, ngọt mà không ngấy, ngon hơn bất cứ miếng bánh hoa quế nào ta từng ăn.
Ta cúi đầu từng chút một ăn, bỗng thấy sống mũi hơi cay.
“Khóc gì?” Tề Dự ngồi xuống bên bàn, tự rót cho mình chén trà.
“Không có.” Ta nói.
Chàng nhìn ta một cái, không truy hỏi thêm.
Trong phòng yên tĩnh một lúc, chỉ còn tiếng ta ăn khẽ khàng, và tiếng chén trà của chàng thỉnh thoảng chạm vào mặt bàn.
Sau này ta mới biết, đĩa bánh hoa quế đó là chàng đặc biệt sai người m/ua từ tiệm cũ ở phía Nam thành.
Bởi vì chàng nghe nói nhị cô nương nhà họ Cố lúc nhỏ thích ăn bánh hoa quế của tiệm đó nhất.
11
Ngày thứ ba sau hôn lễ, Tề Dự cùng ta về nhà mẹ đẻ.
Xe ngựa dừng trước cửa, ta vén rèm thấy mẫu thân đã đứng chờ trước bậc thềm từ sớm, nhưng ánh mắt lại vượt qua vai ta, nhìn về phía sau lưng ta.
Ta nhìn theo hướng mắt người.
Tề Dự đang từ chiếc xe ngựa phía sau bước xuống, dáng vẻ thẳng tắp, khí độ ung dung.
Nụ cười trên mặt mẫu thân nở rộ, khi bước tới đón đã nắm lấy tay Tề Dự trước: “Cô gia vất vả rồi.”
Tề Dự hơi nghiêng người, nắm tay ta ra: “Nhạc mẫu, A Nguyên cũng mệt rồi.”
Lúc này mẫu thân mới đặt ánh nhìn lên người ta, như thể vừa phát hiện ta cũng ở đó.
Người cười cười: “A Nguyên, vào nhà thôi, tỷ tỷ con cũng về rồi, đang đợi con đấy.”
Trưởng tỷ cũng về rồi.
Khi ta nhấc tà váy bước qua ngưỡng cửa, con chim sẻ nhỏ trong lòng ta lại đ/ập mạnh vào lồng ngựk.
Trong tiền sảnh, trưởng tỷ đang ngồi phía dưới tổ mẫu, tay bưng chén trà, thấy ta vào liền đặt chén xuống đứng dậy: “A Nguyên!”
Nàng hôm nay mặc một bộ váy áo màu đỏ thạch lựu, bên tóc vẫn là chiếc trâm bạch ngọc kia.
Chỉ là cạnh chiếc trâm có thêm một đóa hoa phù dung mới hái, nở rộ rực rỡ, làm nàng càng thêm diễm lệ.
“Tỷ tỷ.” Ta gọi một tiếng.
Cố Minh Châu bước tới nắm lấy tay ta, đá/nh giá ta một lượt, cười khúc khích:
“Sắc mặt khá lắm đấy, xem ra Tề cô gia đối xử với ngươi không tệ nhỉ?”
Nàng nói rồi liếc nhìn Tề Dự phía sau ta, ánh mắt đầy dò xét.
“Phiền tỷ tỷ bận tâm.”
Ta rút tay về, không chút biểu cảm.
Tề Dự bước lên một bước, không dấu vết che chắn nửa bên người ta, hành lễ với tổ mẫu: “Tổ mẫu mạnh khỏe. A Nguyên thường hay nhắc về người với con.”
Tổ mẫu nhìn chúng ta, đáy mắt hiện lên những nếp nhăn cười: “Tốt, tốt.”
Mẫu thân tất bật bày biện món ăn, liên tục sai người mang những món trưởng tỷ thích bày ra trước mặt nàng.
Cá sốt chua ngọt, vịt bát bảo, ngó sen bột quế…
Bày đầy nửa cái bàn.
Trước mặt ta chỉ đặt một đĩa rau xào và một bát canh gà.
Tề Dự nhìn đĩa rau đó một cái, không nói gì, chỉ đẩy đĩa bò sốt tương trước mặt mình về phía ta.
Trong bữa tiệc, trưởng tỷ nói nhiều nhất.
Kể về những ngày tháng ở nhà họ Lăng thoải mái thế nào, Lăng Nghiễn cùng nàng đi đạp thanh ra sao, vẽ mày cho nàng thế nào, m/ua một đôi vẹt treo ngoài hành lang dỗ nàng vui vẻ ra sao.