Mặt dây chuyền LY nằm im lìm trong lòng bàn tay.
Một ngày trước khi về nước, Ôn Nghiên đặt nó vào một chiếc hộp nhỏ.
Cô không vứt đi.
Cũng không đeo nữa.
Mười năm tình cảm là có thật.
Cô không cần phải phủ nhận toàn bộ chân tâm đã từng trao đi chỉ để chứng minh mình đã buông bỏ.
Nhưng cô cũng không cần để quá khứ đó tiếp tục áp sát vào da th!t mình mà sống nữa.
Nắp hộp đóng lại.
Năm tháng dối trá đã nằm lại bên trong.
Chương 23: Năm mới
Một năm sau, Ôn Nghiên trở về Tân Thành.
Tại cửa ra sân bay, Ôn Cảnh Hồng đứng ở vị trí đầu tiên.
Ôn mẫu ôm một bó hoa tulip trắng, không ngừng nhìn ngóng vào bên trong.
Ôn Nghiên kéo hành lý bước ra.
Người mẹ bước nhanh tới, ôm chầm lấy cô.
“G/ầy đi rồi.”
“Con b/éo lên hai cân mà mẹ.”
Ôn Nghiên mỉm cười đáp.
Ôn Cảnh Hồng nhận lấy hành lý của cô.
“Về nhà ăn cơm thôi.”
“Giang Chấn Đình và mọi người đã đặt tiệc đón con rồi.”
Ôn Nghiên lắc đầu.
“Hôm nay con không gặp đồng nghiệp.”
Ôn Cảnh Hồng nhìn cô một cái.
“Được.”
“Hôm nay chỉ về nhà thôi.”
Trên bàn ăn ở nhà cũ, bày đầy những món Ôn Nghiên thích từ khi còn nhỏ.
Ăn được một nửa, Ôn Cảnh Hồng lấy ra một văn bản bổ nhiệm.
“Tập đoàn chuẩn bị thành lập Bộ phận Đầu tư Bằng sáng chế Quốc tế.”
“Hội đồng quản trị hy vọng con sẽ phụ trách.”
Ôn mẫu lườm ông một cái.
“Người ta vừa về nhà, ông đã bàn chuyện công việc rồi sao?”
Ôn Cảnh Hồng đành cất văn bản đi.
“Vậy mai bàn tiếp.”
“Mai cũng không bàn.”
Ôn mẫu múc cho con gái một bát canh.
“Nghỉ ngơi vài ngày đã.”
Ôn Nghiên nhận bát canh, mỉm cười.
“Vâng, con nghe mẹ.”
Sau bữa cơm, cô treo bức tranh cánh đồng lúa mì m/ua từ London lên phòng khách.
Ôn mẫu đứng bên cạnh nhìn rất lâu.
“Lúa nhiều thế này, sao lại đổ rạp hết cả rồi?”
“Bị gió thổi đó mẹ.”
“Vậy chẳng phải đáng tiếc lắm sao?”
Ôn Nghiên nhìn những bông lúa trong tranh, dù sát mặt đất nhưng vẫn ánh lên sắc xanh.
“Chúng không ch*t.”
“Chỉ là đổi một hướng khác để sinh trưởng thôi.”
Ôn mẫu gật đầu, hiểu mà như không.
“Bức tranh này tên là gì?”
“Trước đây không có tên.”
“Còn bây giờ?”
Ôn Nghiên bước tới bên cửa sổ.
Những cái cây trong sân đã nhú lá non.
Phía xa là những tòa cao ốc của khu công nghệ Tân Thành.
Ánh đèn từ Công ty Đầu tư Sở hữu Trí tuệ, phòng thí nghiệm chip, trung tâm giao dịch bằng sáng chế lần lượt sáng lên.
Đó là nơi cô từng chịu sự phản bội.
Cũng là nơi cô dựa vào chuyên môn của mình để đứng vững trở lại.
Ôn Nghiên suy nghĩ một chút.
“Gọi là 'Năm mới' đi.”
Ôn mẫu cười.
“Bây giờ đâu phải Tết Nguyên Đán.”
“Năm mới không nhất thiết phải bắt đầu từ ngày mùng một tháng một.”
Ôn Nghiên đáp.
“Chỉ cần những chuyện cũ thực sự kết thúc.”
“Ngày nào cũng có thể là năm mới.”
Điện thoại lúc này vang lên một tiếng.
Là lời mời dự án mới từ Công ty Đầu tư Sở hữu Trí tuệ.
Một thương vụ thâu tóm bằng sáng chế nước ngoài về robot y tế trong nước.
Ôn Nghiên nhìn thoáng qua, không trả lời ngay.
Ôn Cảnh Hồng gọi cô từ phòng ăn.
“Trà pha xong rồi.”
“Con đến ngay.”
Cô đặt điện thoại xuống, xoay người bước về phía gia đình.
Trên bàn đặt tờ chứng nhận bằng sáng chế cũ.
Mặt sau vẫn còn lưu giữ hình vẽ ông mặt trời cô vẽ năm bảy tuổi.
Ngày trước, Thẩm Duật nói sự giúp đỡ của nhà họ Ôn là sự ban ơn.
Nói chân tâm của Ôn Nghiên là sự kiểm soát.
Nhưng lời nói dối không thể thay đổi sự thật đã xảy ra.
Cô từng yêu một người không giữ lại điều gì.
Cũng từng dốc sức nâng đỡ một người.
Người làm sai chưa bao giờ là chân tâm của cô.
Mà là kẻ sau khi nhận lấy tất cả, vẫn chọn cách phản bội.
Ngoài cửa sổ, màn đêm dần buông.
Bức tranh cánh đồng lúa mì trong phòng khách được ánh đèn chiếu sáng.
Những bông lúa đổ rạp áp sát mặt đất, nhưng phía xa đã nhú lên những mầm non mới.
Ôn Nghiên ngồi giữa cha mẹ.
Ôn mẫu hỏi cô cơm ở London có khó ăn không.
Ôn Cảnh Hồng khăng khăng cho rằng con gái g/ầy đi.
Ba người tranh luận về hai cân trọng lượng suốt nửa ngày.
Không âm mưu.
Không bằng chứng.
Cũng không có ai cần phải đề phòng.
Ôn Nghiên nâng chén trà lên, cuối cùng cũng bật cười thành tiếng.
Quá khứ dừng lại ở phía sau.
Lần này, cô không mang theo bất kỳ lời nói dối nào.
Chỉ mang theo sự nghiệp, gia đình và một bản thân đã vẹn nguyên, bước vào một năm mới.
Hết.