”
“Đây là lần đầu tiên ông được đi đấy!”
“Lại còn là đi máy bay nữa chứ!”
Tôi bị nét trẻ con này của ông làm cho bật cười: “Ông mau lên xe đi thôi.”
Hồi nhỏ tôi học ở trường mẫu giáo trong làng, mỗi khi được giấy khen về nhà.
Tôi muốn khoe nhưng lại không dám.
Ông ngoại liền bảo tôi cầm lấy giấy khen.
Ông đẩy xe đạp, chở tôi đi một vòng quanh làng.
Thấy ai cũng chào hỏi, bảo rằng: “Minh Minh nhà tôi ngoan lắm, được giấy khen rồi đấy, sau này chắc chắn sẽ nên người.”
8
Đến sân bay, trên mặt ông ngoại lập tức hiện lên vẻ khó xử.
Ông nhìn những thứ mới mẻ này, tỏ ra đôi chút lúng túng.
Cứ bám sát lấy tôi, nhìn dòng người đông đúc trong sảnh sân bay.
Lẩm bẩm: “Lần cuối ông nhìn thấy máy bay là hồi còn đang chiến tranh.”
Tôi suýt chút nữa quên mất, năm nay ông ngoại đã 93 tuổi rồi.
Năm 17 tuổi, ông từng tham gia cuộc chiến tranh Triều Tiên.
Khi đó ông là lính pháo binh, đi lính suốt ba năm.
Sau khi xuất ngũ, ông được sắp xếp làm công nhân, thính giác từ đó cũng không còn tốt nữa.
Phải nói to ông mới nghe thấy.
May mà cơ thể không b/ệnh tật gì, trông vẫn còn tráng kiện.
Thế là tôi vô tình quên mất tuổi tác của ông.
Giờ đây tôi mới bàng hoàng nhận ra, ông thật sự đã rất già rồi.
Lúc làm thủ tục lên máy bay, ông cứ nhìn đông ngó tây.
Vui mừng khôn xiết.
Cuối cùng khi đang xếp hàng ở cửa lên máy bay, ông cảm thán: “Không ngờ ông lại được hưởng phúc nhờ con bé Minh Minh.”
“Mấy đứa cháu ruột trong làng cũng chẳng có đứa nào hiếu thảo như thế này...”
Đúng vậy.
Mẹ tôi không phải con ruột của ông ngoại.
Bà là con riêng của bà ngoại từ cuộc hôn nhân trước mang theo.
Tôi cũng không phải con ruột của mẹ.
Nhà chúng tôi, dường như là một gia đình “lắp ghép”.
Nhưng lại vô cùng ấm áp.
9
Sau khi lên máy bay.
Ông ngoại cứ ôm khư khư chiếc ba lô trong lòng.
Nhất quyết không chịu để lên ngăn hành lý.
Tôi trêu ông: “Trong đó có giấu bảo vật gì thế ạ?”
Ông đỏ bừng mặt: “Không có.”
Thấy ông ngại ngùng, tôi cũng không hỏi thêm nữa.
Người già rồi cũng có lòng tự trọng.
Những điều ông không muốn nói, không muốn làm, tôi đều không cưỡng ép.
Tôi giúp ông thắt dây an toàn.
May mà tôi có dự tính trước, biết ông có thể sẽ tò mò.
Nên đã chọn sẵn cho ông vị trí cạnh cửa sổ.
Sau khi lên máy bay, ông cứ phấn khích nhìn ra bên ngoài.
Vui mừng khôn xiết.
Tôi nhìn chiếc túi của ông, vô cùng tò mò rốt cuộc bên trong đựng thứ gì.
Lúc nãy ông đi vệ sinh, tôi có giúp ông xách một lát.
Lúc ký gửi hành lý, tôi đã bảo ông ký gửi cả hai cái túi.
Nhưng ông sống ch*t không đưa chiếc ba lô này cho tôi.
Rõ ràng cái này nặng hơn.
Tôi chỉ biết bên trong cứng cứng, không biết đựng gì.
Nhưng lúc qua cửa an ninh cũng không bị chặn lại.
Chắc là cũng nằm trong phạm vi vật dụng bình thường.
10
Bốn giờ chiều, chúng tôi mới vòng vèo về đến căn hộ tôi thuê.
Đây là căn hộ loft tôi thuê với giá 3700 tệ một tháng.
Vì biết trước ông sẽ đến, nên tôi đã nhờ bạn kê một chiếc giường ở phòng khách tầng một.
Ông ngoại đã lớn tuổi, tôi không muốn ông leo cầu thang.
Ông ở tầng một sẽ tiện hơn.
Sau khi vào nhà, việc đầu tiên ông ngoại làm là mở chiếc ba lô mà ông cưng chiều suốt dọc đường.
Tôi tò mò nhìn sang.
Lúc này mới phát hiện ra.
Thứ đựng bên trong hóa ra là...
Một ba lô đầy những khung ảnh.
Toàn là di ảnh.
Nhìn thoáng qua, có bà ngoại, có bố mẹ của ông ngoại.
Có cả những người bạn thân thiết của ông...
Nước mắt tôi chẳng đáng tiền chút nào.
Lập tức trào ra.
Tôi sợ ông ngoại nhìn thấy sẽ buồn, vội vàng quay người lại, trốn vào nhà vệ sinh để khóc.
Vì tôi thấy, trong đó còn có ảnh của bố mẹ ruột tôi.
Lòng tôi cảm thấy không dễ chịu chút nào.
Nhiều hơn cả là sự xúc động.
Ông ngoại cả đời không có con cái của riêng mình.
Nhỏ, tôi từng nghe người trong làng xì xào bàn tán.
Nói rằng ông đối tốt với tôi như vậy thì có ích gì, tôi đâu phải cháu ruột.
Nói rằng ông ngoại cả đời này đều đang nuôi con cho người khác.
Khi đó tôi yếu đuối, chỉ biết lén lút khóc.
Cũng không dám nói cho ông ngoại biết, sợ ông gi/ận.
Bà ngoại kém ông ngoại 13 tuổi.
Vì không chịu nổi thói bạo hành của người chồng trước nên quyết tâm ly hôn, bốn năm sau mang theo mẹ tôi lúc đó tám tuổi về làm vợ ông.
Còn ông ngoại thì là người đã mất vợ.
Người vợ trước của ông, khi sinh con vì mất m/áu quá nhiều mà qu/a đ/ời.
Đứa con nuôi đến ba tuổi, cũng vì một trận sốt mà mất.
Từ đó về sau, ông trở thành một người có tính cách cô đ/ộc, ít nói.
Sau này qua người giới thiệu mới đến với bà ngoại tôi.
Ông luôn đối xử với mẹ tôi như con ruột.
Còn tôi, là đứa trẻ bị một người bạn của mẹ sinh ra rồi vứt bỏ ở cánh đồng ngô không người trông coi.
Ngày đó, mẹ và bố tình cờ dậy sớm.
Chuẩn bị ra đồng bẻ ngô.
Thấy tôi khóc không còn sức lực, mẹ xót xa vô cùng.
Thế là mới mang tôi về nhà.
Nói cũng lạ.
Bố mẹ kết hôn bảy năm, mãi không có con.
Sau khi nhận nuôi tôi.
Năm tôi sáu tuổi, mẹ đột nhiên mang th/ai.
Sau đó mới sinh ra em trai tôi.
Ban đầu mẹ còn không muốn sinh em.
Sau khi hỏi kỹ ý kiến của tôi, thấy tôi không bài xích, mẹ mới yên tâm sinh em ra.
Bố mẹ ruột của tôi vẫn luôn biết việc tôi được bố mẹ nuôi dưỡng.
Khi tôi đỗ đại học, họ có đến tặng quà.
Mỗi người đưa tôi năm ngàn tệ.
Tôi không nhận, cũng không nhận người thân này.
Bố mẹ thấy thái độ tôi kiên quyết, nên cũng không nhắc chuyện bố mẹ ruột trước mặt tôi nữa.
Tôi cũng mới biết chuyện này năm ngoái.
Mẹ ruột tôi qu/a đ/ời vì t/ai n/ạn giao thông.
Bố ruột mắc b/ệnh, cũng chẳng còn sống được bao lâu.
Nhìn qua những di ảnh ông ngoại sắp xếp, đoán chừng họ cũng đã mất cả rồi.
11
Tôi kể cho mẹ nghe chuyện ông ngoại mang theo cả một ba lô di ảnh.
Mẹ cũng dở khóc dở cười: 【Ông con là người tinh tế, trong lòng có chuyện gì không muốn nói ra, nhưng luôn làm những việc khiến người ta cảm động.】
Mẹ kể, hồi trước mẹ học cấp hai ở thị trấn.
Thời đó nhà nghèo, không có đồng hồ.
Mẹ chỉ có thể dựa vào độ sáng của mặt trăng để đoán xem khi nào đi học.
Lúc đó vẫn phải đi bộ.
Có một lần trăng đặc biệt sáng.
Mẹ đoán sai giờ.
Vội vàng dọn dẹp để đến trường.
Trên đường gặp một gã lái xe đê tiện gọi mẹ.
Mẹ sợ hãi chạy đến trường, nhưng lại phát hiện cổng trường chưa mở.