Sau đó, chúng tôi thường nhân lúc đêm tối lẻn đến thăm nó.
18
Thoắt cái đã năm năm trôi qua.
Hoài Vô bái một sư phụ ở Vô Cực Tông tên là Lăng Quang, nghe nói tu vi không hề thấp, là người lợi hại nhất trong số các trưởng lão.
Nhưng gần đây Lăng Quang lại thu nhận một đệ tử tốt hơn, tên là Tạ Huyền Từ.
Bình luận trên màn hình bảo đó là nam chính, thiên sinh song linh căn, tư chất tuyệt đỉnh, được Lăng Quang coi như bảo bối trong lòng bàn tay.
Hoài Vô liền bị lạnh nhạt.
Sự chỉ điểm của sư phụ ngày càng qua loa, dạy xong một bộ ki/ếm pháp liền phất tay bảo nó tự luyện, quay sang lại ân cần hỏi han, cầm tay chỉ dạy cho Tạ Huyền Từ.
Cha cũng ngày càng tức gi/ận, chê bai Hoài Vô vô dụng.
May mà mỗi lần Mặc Chiết Uyên đến đều lén nhét cho nó mấy bộ công pháp mới học được.
Hoài Vô học cực kỳ khổ cực, ngón tay vung ki/ếm đêm đêm đều mài ra bọt m/áu, nó quấn vải lại rồi tiếp tục luyện.
Ngày tông môn đại bỉ, Hoài Vô đá/nh một mạch tới b/án kết, đến cả Lăng Quang cũng nhìn đến ngẩn người.
Nó cuối cùng giành được hạng nhì.
Cả hội trường xôn xao.
Lăng Quang lại nhiệt tình chia thêm cho nó mấy bình đan dược.
Tôi nhìn Hoài Vô thắng cuộc trong Lan Sinh Kính, cảm thấy rất tự hào.
Mặc Chiết Uyên liếc mắt một cái: "Xì, miễn cưỡng thôi, cũng có vài phần phong thái của ta."
19
Sinh nhật Hoài Vô sắp đến rồi.
Tôi lục tung kho báu của M/a Cung, cuối cùng chọn thanh Sương Hàn ki/ếm do chính tay M/a chủ rèn cho tôi.
Mặc Chiết Uyên gh/en tị nói tôi thiên vị, tôi không thèm quay đầu lại: "Sinh nhật cậu tớ cũng chuẩn bị quà cho cậu rồi đấy, cả một bộ đề thi mới nhất của thầy, đủ cho cậu viết trong ba tháng."
Nó c/âm nín tại chỗ.
Nhưng ngay khoảnh khắc tôi đưa thanh ki/ếm vào tay Hoài Vô, bên ngoài tường viện bỗng bùng lên hàng chục tia lửa.
Chúng tôi bị một đám đệ tử Vô Cực Tông vây kín ở giữa.
Mặc Chiết Uyên chắn tôi ra sau lưng, hạ thấp giọng: "Đừng hoảng. Dì Thanh Sương sắp đến rồi."
Bình luận trên màn hình:
【Lăng Quang sớm đã nghi ngờ rồi! Ki/ếm pháp của Hoài Vô luôn mang theo vài phần bóng dáng của m/a tộc, ông ta càng suy ngẫm càng thấy không đúng, nên mới cố ý bày mưu, chờ nữ phụ cắn câu.】
【Thanh Sương đã bị điều hổ ly sơn dẫn đi rồi. Nữ phụ và phản diện lần này tiêu rồi.】
Lăng Quang chậm rãi bước ra từ phía sau đám đông, ánh mắt rơi trên thanh Sương Hàn ki/ếm, đôi mắt nheo lại: "Ngươi chính là kẻ đã dạy ki/ếm pháp cho Khương Hoài Vô?"
Ông ta nhìn chằm chằm vào thanh ki/ếm trong tay tôi hồi lâu, bỗng nhướng mày, quay đầu cười lạnh với Hoài Vô.
"Hay lắm, Khương Hoài Vô, ngươi dám cấu kết với người ngoài, tr/ộm ki/ếm của ta!"
Phía sau, có một tên đệ tử hắt chậu nước lạnh làm cha tỉnh lại, ông ta bật dậy từ dưới đất, lau nước trên mặt, mở mắt ra nhìn thấy tôi, cả người cứng đờ.
"Thính Nguyệt? Sao con lại ở đây?"
Lăng Quang nhìn ông ta: "Ngươi quen nó?"
Môi cha r/un r/ẩy, ánh mắt né tránh: "Cái này... không quen, không quen. Nó là m/a, ta là người, ta với nó... không liên quan gì cả."
Câu "Cha" của tôi nghẹn lại trong cổ họng, không lên không xuống.
Lồng ngựk lạnh buốt như bị gió lùa vào.
Tuy rằng đã sớm nghe ông ta nói tôi là m/a, là phế vật trong Lan Sinh Kính, nhưng khi thực sự đứng trước mặt ông ta, tôi vẫn không nhịn được mà nghĩ, liệu ông ta có chịu nhìn tôi thêm một cái không?
Hỏi tôi một câu ngày đó có sao không, sống có tốt không?
Lăng Quang hài lòng gật đầu: "Rất tốt. Đã là m/a, đương nhiên ai cũng có thể gi*t."
"Hoài Vô, đi, cầm thanh ki/ếm này gi*t nó. Gi*t nó, thanh ki/ếm này là của ngươi."
Bình luận trên màn hình:
【Đồ mặt dày! Rõ ràng chính mình thèm thanh ki/ếm này, còn giả vờ đại nghĩa diệt thân?】
【Bắt em trai tự tay gi*t chị gái mình? Ta thấy ngươi mới là m/a thì có!】
【Vãi, nữ phụ và em trai sắp trở mặt với nhau rồi sao? Đừng mà!】
【Không thể nào! Em trai thích chị gái như vậy, ta không tin nó là kẻ vo/ng ân bội nghĩa! Hoài Vô, cố lên!】
20
Mặc Chiết Uyên dang hai tay chắn tôi ra sau lưng: "Đồ lùn tịt kia, ông dám đụng vào một sợi tóc của em gái ta thử xem? Ta l/ột da ông làm vịt quay chấm tương đấy!"
Nó chỉ vào mũi Lăng Quang, m/ắng xối xả.
"Lão già ch*t ti/ệt! Ông m/ù rồi à? Thanh Sương Hàn ki/ếm này là cha ta đích thân rèn cho em gái ta, em gái ta lại tặng cho em trai nó làm quà sinh nhật, ông là cái thá gì mà vừa mở mồm đã bảo là của ông? Da mặt dày đến mức xây được tường thành rồi, lợn yêu nhìn thấy ông cũng phải tự thấy x/ấu hổ!"
Mặt Lăng Quang lập tức đỏ như gan lợn: "Khương Hoài Vô! Còn không ra tay? Chỉ cần ngươi gi*t chúng, ta có thể bỏ qua chuyện cũ, coi như ngươi chưa từng lén học công pháp m/a tộc. Nếu không..."
Ông ta quát lạnh.
"Ngươi cút ngay khỏi Vô Cực Tông!"
Cha t/át một cái thật mạnh vào mặt Hoài Vô.
"Mày đi/ên rồi à?"
"Đó là m/a! Mày là người! Mày muốn bị đuổi khỏi Vô Cực Tông sao? Cha vì mày mà b/án hết gia sản, tổ mẫu mày vẫn còn đang chịu khổ nơi phàm trần, mày định phụ lòng mong đợi của chúng ta sao?"
"Đi! Gi*t... gi*t nó đi!"
Bình luận trên màn hình:
【Gã cha tồi này! B/án hết gia sản cái gì? Số tiền đó toàn là tiền thưởng ông ta ki/ếm được khi b/án đứng vợ mình năm đó! Nếu không thì mẹ nữ phụ đang yên đang lành đi chợ, sao tự nhiên lại bị đệ tử tiên môn nhận ra rồi ch/ém ch*t?】
【Vị trí M/a chủ này nhường cho ông ta ngồi là vừa, mất hết nhân tính đến mức xúi giục con trai gi*t con gái. M/a chủ người ta cùng lắm là đá/nh con trai một trận, ông ta trực tiếp bắt con trai gi*t con gái!】
【Một bên là đá/nh thật, một bên là gi*t thật. Loại người này, còn không bằng cả m/a.】
Đầu tôi ong một tiếng, lảo đảo lùi lại nửa bước.
Mẹ tôi... là do cha hại ch*t sao?
Ngày đó trước khi đi, bà còn mỉm cười xoa đầu tôi, nói đi chợ m/ua vài thước vải về may áo mới cho tôi, rồi không bao giờ trở về nữa.
Sau đó cha đỏ mắt nói với tôi, mẹ bị đệ tử tiên môn đi ngang qua nhận ra thân phận m/a tộc, nên ch/ém ch*t tại chỗ.
Tôi đã tin suốt bao nhiêu năm.
21
Mặc Chiết Uyên liếc thấy sắc mặt tôi trắng bệch, lập tức bóp nát thẻ truyền tin màu đen bên hông.
"Cha! Chuyện khẩn cấp đây! Cha không đến, con trai cha sắp bị đá/nh thành bánh th!t rồi! Đến lúc đó con và Thính Nguyệt nắm tay nhau đi đầu th/ai, cha đi đâu tìm được đứa con gái đáng yêu và đứa con trai hiếu thảo như thế nữa!"
Lăng Quang cười lạnh: "Được lắm, cha ngươi đến rồi, gi*t luôn một thể."
Hoài Vô chắn trước mặt tôi, giọng r/un r/ẩy: "Tỷ tỷ, anh Mặc, hai người mau đi đi! Sư phụ con... ông ấy rất lợi hại!"
Mặc Chiết Uyên túm lấy nó, vỗ vỗ vào sau gáy: "Đồ lùn tịt, lại đây, anh nói cho chú biết, cha anh còn lợi hại hơn."