Đợi cha ta đến, ch/ém bọn chúng không còn mảnh giáp, ngươi cứ đứng đó mà xem."
Cha ở phía sau giậm chân sốt sắng: "Hoài Vô! Mau qua đây! Cùng với m/a tộc dây dưa, không có kết cục tốt đẹp đâu!"
Nhưng Hoài Vô không hề quay đầu lại.
Nó đứng cạnh tôi, nắm lấy tay tôi.
Tôi cúi đầu, cũng nắm ch/ặt lại tay nó.
"Đừng sợ, anh trai rất lợi hại đấy."
Mặc Chiết Uyên ưỡn ngựk, vênh váo tiếp lời: "Đúng thế! Ta là người đứng bét bảng đấy! Sợ chưa?"
Tôi: "..."
Bình luận trên màn hình:
【Phản diện! Lúc này mà ngươi còn nhắc đến chuyện bét bảng! Khí thế bị ngươi làm cho bay sạch cả rồi!】
【Cười ch*t mất, giây trước cha ta rất lợi hại, giây sau ta đứng bét bảng, đúng là hiện trường phân liệt nhân cách.】
Lăng Quang lười nói nhảm thêm, trực tiếp lao về phía chúng tôi.
Ngay khoảnh khắc đầu ngón tay ông ta sắp chạm vào cổ áo Mặc Chiết Uyên, không trung bỗng nứt ra một khe hở.
Một bàn tay thon dài từ trong đó vươn ra, khẽ vung lên.
Lăng Quang như con diều đ/ứt dây văng ngược ra sau, đ/ập xuyên qua tường viện.
Khói bụi mịt m/ù.
M/a chủ bước ra từ khe nứt, đôi mắt tím nheo lại, vẻ mặt buồn ngủ.
"Thằng nhóc thối, bản thân ngươi chẳng có chút bản lĩnh nào, suốt ngày chỉ biết gọi cha. Ngươi không thể để ta yên một lúc à? Ta khó khăn lắm mới đắp mặt nạ ngủ một giấc làm đẹp, tất cả đều bị ngươi làm hỏng hết rồi."
Lăng Quang bò dậy từ đống đổ nát, khóe miệng vương m/áu, vừa nhìn thấy người tới, sắc mặt lập tức tái mét: "M/a... M/a chủ?"
M/a chủ nghiêng đầu, lười biếng liếc nhìn ông ta: "Người của Vô Cực Tông? Sao nào, trăm năm trước ta vừa san phẳng nơi này, các ngươi lại xây lại rồi? Giờ là chê nền móng chưa đủ vững, muốn ta giúp các ngươi nện lại một lần nữa à?"
Mặc Chiết Uyên lập tức lao tới ôm lấy cánh tay M/a chủ, chỉ vào mũi Lăng Quang mà tố cáo: "Cha! Ông ta nói thanh Sương Hàn ki/ếm này là của ông ta! Rõ ràng là quà sinh nhật Thính Nguyệt tặng cho đồ đệ của con, ông ta dám cư/ớp đồ của trẻ con, đúng là mặt dày không biết x/ấu hổ!"
Những giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy dọc thái dương Lăng Quang, ông ta cố nặn ra một nụ cười: "Hiểu lầm... tất cả là hiểu lầm..."
M/a chủ giơ tay lên, cổ họng Lăng Quang liền bị một lực vô hình bóp ch/ặt.
Cả người bị nhấc bổng lên không trung, mặt đỏ gay thành màu tím.
"Có phải hiểu lầm hay không, ta chỉ nghe con trai ta nói thôi."
"Ngươi b/ắt n/ạt con trai ta, ta có thể coi như không thấy. Nhưng ngươi động vào con gái ta--"
"Rắc."
Một tiếng giòn tan vang lên, nội đan của ông ta vỡ nát.
Lăng Quang mềm nhũn trượt xuống đất, ngất lịm đi.
22
Bình luận trên màn hình:
【Tổ tông sống đấy! Đó là sư phụ của nam chính! Ngươi bóp nát nội đan sư phụ nam chính rồi, bảo nam chính lấy đâu ra bản lĩnh mà học đây?】
【Nhưng ngươi có thấy rất sảng khoái không? Dù sao thì ta thấy sảng khoái lắm rồi.】
【Nam chính đâu phải chỉ có mỗi một sư phụ này để bái, đổi ngọn núi khác vẫn tỏa sáng như thường. Đã là nam chính, thì ở đâu cũng sẽ tỏa sáng thôi.】
M/a chủ quay người lại, ánh mắt dịu dàng hỏi tôi: "Thính Nguyệt, có sợ không?"
Tôi lắc đầu, hốc mắt nóng lên, nước mắt không báo trước mà trào ra.
Ông ấy rõ ràng không phải cha tôi, vậy mà lại đối xử với tôi tốt như thế.
Còn người đàn ông mang một nửa dòng m/áu của tôi, đứng cách đó vài bước chân, vừa mới ép em trai tôi cầm ki/ếm gi*t tôi.
Tôi nén nước mắt, quay sang nhìn Hoài Vô.
"Hoài Vô, em có muốn theo chị đi không?"
Hoài Vô ngẩng đầu, mắt vẫn còn đỏ hoe, nhưng không hề do dự: "Tỷ tỷ đi đâu, em theo đó."
Tôi nắm ch/ặt tay nó, xoay người định đi.
"Hoài Vô!"
Cha ở phía sau gào lên khản giọng.
"Nó là m/a! Con quên rồi sao? Người m/a tộc dù đi đến đâu cũng sẽ bị chính đạo truy sát, vĩnh viễn không có ngày yên ổn! Mẹ con chính là..."
"Vậy có phải chỉ cần con đủ mạnh, thì không ai dám gi*t con nữa không?"
Hoài Vô bỗng ngắt lời ông ta.
Mặc Chiết Uyên ngẩn ra, trợn mắt: "Thằng nhóc lùn này nói... cũng có lý lắm đấy!"
Trong lòng tôi cũng khẽ d/ao động, nhưng vẫn vươn tay bịt tai Hoài Vô lại.
Nhìn khuôn mặt vừa quen thuộc vừa xa lạ cách vài bước chân.
Ánh trăng rơi trên mặt ông ta.
Lông mày, đôi mắt, sống mũi của ông ta, vẫn là khuôn mặt đó trong ký ức của tôi khi dắt tôi đi m/ua kẹo hồ lô, nhưng cũng như đã thay đổi hoàn toàn.
"Cha."
"Chẳng phải chính cha đã hại ch*t mẹ sao?"
23
Sắc mặt ông ta thay đổi trong chớp mắt.
"Cha vì tiền bạc mà b/án đứng mẹ, hại chúng ta mất mẹ. Nếu nói về đ/ộc á/c, cha mới là người đ/ộc á/c nhất."
"Con... làm sao con biết?"
Môi cha bắt đầu r/un r/ẩy, ánh mắt hoảng lo/ạn nhìn quanh.
"Cha không thể để người ta biết cha đã sinh con với người m/a tộc!"
"Nếu không cha cũng sẽ bị liên lụy! Tất cả là tại các con, chỉ có thể trách các con là m/a!"
Mặc Chiết Uyên kinh ngạc: "Có loại cha này sao?"
Nó nhìn vẻ mặt đ/au lòng của tôi rồi an ủi: "Ấy, cậu đừng buồn mà... mẹ tớ cũng là tiên đấy, vài ngày trước tớ vừa thấy trong Lan Sinh Kính, bà ấy sinh cho tớ một đứa em trai, trắng trẻo m/ập mạp lắm."
"Nghe nói tiên m/a không cùng tồn tại, biết đâu sau này đứa em ruột đó của tớ lại vác ki/ếm đến gi*t tớ ấy chứ."
M/a chủ ngạc nhiên nhìn nó, môi khẽ động, trong mắt dường như có lệ.
Lan Sinh Kính... nó đã sớm tìm thấy mẹ mình rồi sao?
Nhưng nó chưa bao giờ nhắc tới.
Mỗi lần tôi ôm gương nhìn Hoài Vô, Mặc Chiết Uyên đều ngồi xổm bên cạnh cắn hạt dưa, hoặc là chê ki/ếm pháp Hoài Vô x/ấu, hoặc là chê tôi khóc đến mức mũi chảy bong bóng, nói đùa cho qua chuyện, một lời về chuyện của mình cũng không nói.
"Cậu... tìm thấy từ bao giờ?"
Tôi nhỏ giọng hỏi.
"Mùa đông năm ngoái thôi. Xem vài lần, chẳng có gì thú vị, bà ấy sống tốt lắm, ăn ngon mặc đẹp hơn ở M/a cung, còn b/éo lên một vòng nữa."
"Dù sao bà ấy cũng đâu có thiếu một đứa con trai như tớ."
"Ít nhất... ít nhất em trai cậu vẫn còn tốt."
Tôi buông tai Hoài Vô ra, nắm lấy tay nó, giữa những lời đe dọa gi/ận dữ của cha, xoay người rời đi.
24
Hoài Vô thích nghi với M/a tộc nhanh đến kinh ngạc.
Nó cứ thấy ai là hỏi ki/ếm pháp, hỏi khẩu quyết, hỏi tâm kinh công pháp, đuổi theo đám m/a tướng khiến họ phải trốn khắp cung, thấy nó là phải đi đường vòng.
Thanh Sương lén thì thầm với tôi: "Rõ ràng là một cái bánh bao ngoan ngoãn, sao cứ đụng đến tu luyện là lại liều mạng thế không biết?"
Mặc Chiết Uyên thì chẳng hề áp lực, ngày ngày gác chân nằm trên ghế bập bênh phơi nắng, cắn hạt dưa nói lời mát mẻ.
"Có đồ đệ và em gái ta ở đây, hai đứa nó đứa nào cũng đá/nh giỏi, ta tu luyện hay không thì có khác gì? Dù sao có chuyện gì thì hai đứa nó lên, ta chỉ việc đứng ngoài cổ vũ là được."