Tôi nói tiếp:
"Tôi biết, anh không phải người x/ấu."
"Thế nên, tôi nguyện ý cùng anh diễn tiếp vở kịch hoang đường này."
"Anh hỏi tôi có mãi mãi đứng về phía anh không? Tôi không biết, nhưng ít nhất tôi sẽ không đứng ở thế đối đầu với anh."
Lời vừa dứt, trong xe hoàn toàn tĩnh lặng.
Ứng Đô cứ ngẩn ngơ nhìn tôi như thế, hồi lâu sau mới hoàn h/ồn.
Cậu ta nắm ngược lấy tay tôi, nói lời tận đáy lòng:
"Xin lỗi."
Tôi mỉm cười:
"Không sao."
Dù sao thì tôi cũng đã lừa anh mà.
08
Một giờ sáng, Ứng Đô lại đăng ảnh nắm tay của chúng tôi lên nhóm.
Nhìn độ mờ của bức ảnh, chắc hẳn là cậu ta trích xuất từ camera giám sát trong xe.
Ôn Tân Bạch dứt khoát chuyển sang nhiệm vụ mới --【Rư/ợu giao bôi】.
Tần Dực Hành cũng xuất hiện gửi một biểu tượng cảm xúc【Like】, sau đó bình luận đầy giễu cợt:
【Xem ra chúng ta đã nhìn nhầm rồi, cô Diệu Phù này cũng tùy tiện gh/ê.】
Ứng Đô đáp lại ngay lập tức:
【Đừng nói cô ấy như vậy.】
Đến lượt Tần Dực Hành cũng hóa thân thành "anh chàng dấu chấm hỏi":
【?】
【Ứng Đô, mày không sao chứ? Đừng nói với tao là mày động lòng thật rồi đấy?】
【Quy tắc không thể phá vỡ, đã đặt cược thì chỉ có thắng thua chứ không có nể mặt nhau.】
【Mày sẽ không vì một nữ sinh bình dân mà nhận thua đấy chứ?】
Tim tôi lập tức thắt lại.
Tên này tự dưng lại tốt bụng lên làm cái gì vậy?!!
May thay, Ứng Đô nhanh chóng trả lời:
【Đương nhiên là không!】
【Tao chỉ thấy đá/nh giá một cô gái như vậy không hay lắm thôi.】
【Tao mới không thích cô ta, chỉ là một đứa bình dân thôi ha ha, làm sao tao có thể để mắt tới cô ta được!】
【Người phải nhận thua là bọn mày mới đúng, ông đây đã tích được bốn điểm rồi, hoàn thành thêm ba nhiệm vụ nữa, hai mảnh đất mà bọn mày đặt cược đều thuộc về tao!】
Thế nhưng Tần Dực Hành không trả lời nữa.
...
"Em sao vậy?"
Khi Ôn Tân Bạch bưng rư/ợu tới, vừa vặn bắt gặp cảnh tôi suýt chút nữa vùi mặt vào trong túi xách, đồng thời cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Không có gì, bức thư tình viết cho anh suýt chút nữa không tìm thấy."
Tôi lấy ra một phong bì, rồi lặng lẽ đặt chiếc túi ra sau lưng.
Anh ta bật cười nhận lấy:
"Thư tình?"
"Em đúng là vẫn biết đùa như mọi khi."
"Diễn vai giả riết rồi nghiện à?"
Tôi chống cằm chớp mắt với anh ta:
"Sao anh biết đó là giả?"
09
Đúng vậy, không sai.
Tôi và Ôn Tân Bạch là người quen cũ.
Nếu nói Ứng Đô ở Thánh Đông Lợi là một tiểu bá vương cần mọi người săn đón, thì Ôn Tân Bạch chính là tảng băng mà ai cũng công nhận.
Anh ta dường như không có hứng thú với bất cứ thứ gì, không thích cười, không tham gia tụ tập, phần lớn thời gian đều ở một mình.
Nhưng không ai biết, thiên chi kiêu tử như vậy, sau lưng lại đi khắp nơi bái kiến danh y.
Anh ta kiên quyết cho rằng mình bị b/ệnh.
Cho dù kết quả chẩn đoán cho thấy mọi thứ đều bình thường, anh ta vẫn cứ lui tới các cơ sở tâm lý lớn.
Tôi chính là trong cơ duyên đó mà vô tình nghe được anh ta tự phơi bày trái tim mình.
Thực ra ngày đó tôi vốn dĩ là đi chữa "b/ệnh nghèo".
Ngày sinh nhật mười tám tuổi, tôi mới biết người cha đã bỏ vợ bỏ con rời đi từ khi tôi còn nhỏ, lại chính là nhà tâm lý học nổi tiếng ở Kinh Thành.
Ông ta khám cho người khác một lần là đủ chi trả học phí bốn năm đại học của tôi.
Thế là tôi hăng hái định "sư tử ngoạm" một phen, nhưng khổ nỗi tôi thiếu kinh nghiệm, lúc đặt lịch khám lại dùng tên thật, gã cha tồi nhạy bén phát hiện có gì đó không ổn, tôi cầm d/ao đến phòng khám mới phát hiện ông ta thậm chí còn không đi làm.
Ngay lúc tôi chán nản định rời đi, thì một "kẻ khờ" không hẹn trước, vừa ném tiền vừa xông vào xuất hiện.
Anh ta vào phòng khám là khóa trái cửa ngay lập tức, mặc kệ tiếng gọi và tiếng đ/ập cửa bên ngoài, ba chân bốn cẳng trút hết triệu chứng ra.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, đã bị ép nghe một màn tự phân tích bi/ến th/ái.
"Tôi sống mười chín năm, chưa bao giờ cảm nhận được thế nào là hạnh phúc thực sự, cho đến tháng trước, bạn tôi phát động một trò chơi."
"Mục tiêu của trò chơi là một cô gái bình thường đến mức không thể bình thường hơn, nội dung là tôi và hai người bạn khác thi xem ai có thể khiến cô gái đó thích mình trước."
"Vốn dĩ tôi không hứng thú."
"Nhưng cô gái đó lại chủ động đến theo đuổi tôi, còn tôi, trái tim không biết hạnh phúc này, lại đ/ập nhanh hơn hai nhịp trong ánh mắt ngưỡng m/ộ đáng gh/ê t/ởm đó."
Ôn Tân Bạch biểu cảm mơ hồ, dường như đang dư vị, nhưng đáy mắt lại ẩn chứa sự chán gh/ét.
"Tôi cực kỳ tận hưởng nỗi đ/au khi cô ấy không có được tôi, mỗi khi thấy cô ấy cố gắng cổ vũ bản thân, khuyến khích mình tiếp tục, tôi lại có thể cảm nhận được sự hưng phấn chưa từng có."
Giọng điệu anh ta dần mang theo ý cười.
Tôi lại nổi da gà một cách khó hiểu, như thể cũng bị anh ta kéo vào thế giới tinh thần âm u đó.
"Anh lấy nỗi đ/au của người khác làm chất dinh dưỡng."
Tôi đúc kết lại.
Đôi mắt Ôn Tân Bạch đột nhiên sáng lên, anh ta kích động nhìn tôi:
"Bác sĩ, tôi bị b/ệnh đúng không? Là b/ệnh đúng không?"
Tôi đồng tình gật đầu:
"Thậm chí còn bị b/ệnh đến mức đáng ch*t rồi."
Biểu cảm căng thẳng của Ôn Tân Bạch bị thay thế bằng nụ cười, anh ta lại gần tôi thêm chút nữa.
Định nói thêm gì đó, nhưng cửa phòng khám đột nhiên mở ra, và tôi cuối cùng cũng được gặp người cha sinh học của mình.
10
Hóa ra ông ta không phải không đi làm, mà là trốn đi.
Ông ta vừa nhìn thấy tôi, trực tiếp ném một tấm thẻ qua, mở miệng là: "Tiền trao cháo múc."
Được thôi, cháo thì cháo, có tiền là được!
Đúng lúc tôi đang thỏa mãn định rời đi, Ôn Tân Bạch lại đột ngột nắm lấy cánh tay tôi:
"Cô không phải bác sĩ?"
Tôi nhún vai:
"Xin lỗi, tôi không định lừa anh đâu, là anh không cho tôi cơ hội nói."
Nghe giọng điệu của tôi khó ưa như vậy, trên đầu gã cha tồi như thể đang có mưa cục bộ, ông ta đẩy tôi ra ngoài, vội vàng cúi đầu khúm núm với thiếu niên đang sầm mặt.
Tôi cứ tưởng đây chỉ là một tình tiết nhỏ, nhưng không ngờ tối hôm đó, Ôn Tân Bạch đã chặn tôi trên đường đi làm thêm về nhà.
Anh ta hòa mình vào bóng tối, giọng điệu rất tinh tế:
"Cô thực sự nghĩ tôi bị b/ệnh sao?"
Mà thứ anh ta đang nắm ch/ặt trong tay, chính là tờ giấy chẩn đoán tình trạng tâm lý bình thường.
Tôi lập tức hiểu ra.
Thì ra, anh ta căn bản không phải đi khám b/ệnh.
Cái gọi là b/ệnh, chỉ là cái cớ để anh ta trốn tránh sự đê tiện của chính mình.